Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 1035: Cái Tát Vang Dội




Đồng Ngôn kinh ngạc, đủ nóng bỏng.

Hắn nở nụ cười xấu xa, nhô ra đầu ngón tay câu câu cái cằm của nữ tử: - Tỷ tỷ muốn dạy dỗ ta?

Ta vừa vặn ngứa rồi, chúng ta đến trong rừng tìm một chỗ.

Ngươi muốn dùng tư thế gì giáo huấn, tiểu đệ đều có thể phối hợp.

Tộc nhân Tử Viêm Tộc đều đã đi tới, cách vài chục bước cảnh giác lấy nữ tử.

- Cô cô!.

Thị vệ đánh giá nữ tử, cũng có loại cảm giác là lạ, quen thuộc?

Đồng Ngôn úp sấp trước mặt nữ tử, cẩn thận nhìn một chút: - Ta nhìn ngươi sao có chút quen mặt?

Lão nhân cùng lúc không để ý tới, giơ tay lên, chỉ hướng thuyền gỗ chỗ nước cạn: - Mời!

Ta.

- Thôi Phán, ngay cả ngươi cũng không biết ta rồi?

- Cô..

Bộ dáng không tệ, dáng người rất tuyệt, da thịt rất chặt chẽ, tuổi nha, thoạt nhìn lớn hơn vài tuổi so với ta, nhưng tuổi không phải là vấn đề..

Nữ tử cầm lấy tay của hắn giương lên giữa không trung, mạnh mẽ tát vào mặt của hắn.!.

Nữ tử vung tay Đồng Ngôn ra, đi về hướng bãi cát.

Ta.

Bất tri bất giác, ánh mắt sắc bén của bọn hắn đều từ từ nhạt đi rồi.

Đồng Tuyền?

- Ta nhìn ngươi như.

- Cô cô!..

Ngươi.

Cô cô.

- Quỳ!

Đồng Ngôn vội vàng không kịp chuẩn bị, bị đánh lảo đảo hai bước, hắn dùng lực lắc đầu, trừng tròng mắt nhìn xem nữ tử.

Đồng Ngôn bị đánh lui về phía sau hai bước: - Cô cô?

- Ngươi sờ mông ta rồi?

Là trong mộng, hay là trên giường đây?..

- A?

Như mẫu thân tương lai của con ta!.

Đồng Ngôn mở to hai mắt, tỉ mỉ nhìn lại, sắc mặt khổ sở, nhận ra rồi, thật sự nhận ra rồi...

- Ngươi ôm vai ta rồi?

Thật giống như thật sự đã gặp qua ở đâu rồi, còn có loại ôn hòa nhàn nhạt.

- Vậy sao?

Đồng Ngôn vươn ra tay phải, đang muốn xấu xa chụp vào bờ mông tròn của nữ tử, nghe vậy liền sững sờ, vô ý thức liền dừng lại.

Thật kỳ quái, lần đầu tiên hắn thấy nữ tử này liền có loại cảm giác khác thường, nói không nên lời, là lạ.

- Cô cô.

- Ta đếm tới ba, biến mất trước mặt của ta, có thể ta xem như ngươi cái gì cũng chưa nói, cái gì cũng đều không có làm..

Ngươi là ai?

Ngài lúc trẻ thật xinh đẹp.

Đồng Ngôn khó khăn nuốt nước miếng, hỏi lại: - Cô.

- Ta tìm phụ thân ngươi, ta là cô cô ngươi!.

Không đúng, làm sao..

Cô cô nuôi ta từ nhỏ đến lớn?

Đồng Ngôn từ phía sau đi tới, vén mái tóc của nàng lên, đầu ngón tay thuận thế muốn vạch tới phía dưới phần eo nàng..

Cô cô?...

Nữ tử có chút ngưng mi, ánh mắt càng lạnh hơn.

Quỳ!

Đồng Ngôn nhìn chằm chằm nữ tử, có chút há mồm: - Cô cô?

- Đừng thô lỗ như vậy nha, cô nương, thái độ này của ngươi là tìm không thấy người.

Cô cô?

Đồng Tuyền vung tay một cái tát, quất vào trên mặt Đồng Ngôn.

- Ngươi đang đùa giỡn ta?.

- Nếu không?

Thật là ngươi?

- Nếu không thì sao?

- Ngươi đùa giỡn ta rồi?

Như.

Ta thật không nhận ra a.

Đồng Ngôn ghé vào chiếc cổ ngọc của nữ tử, thật sâu ngửi một cái.

Lão nhân chặn đến trước mặt nữ tử, khí thế cường thịnh như là núi lửa đang bắt đầu khởi động, tùy thời có thể phun trào, nguy hiểm!

- Còn không tin?

Đồng Tuyền một câu một cái tát, đánh đến Đồng Ngôn từng bước một lui về phía sau, một mực thối lui đến trong biển..

Đồng Tuyền một cái tát quất vào trên đầu hắn, quát lạnh: - Cúi đầu!

Ta là hoa mắt, hay là nhớ lầm rồi, ta không nhớ được cô cô ta còn trẻ như vậy a.

- Tay của ngươi muốn đi bắt?

- Muốn ta đem cha của ngươi gọi tới, để cho hắn xem con trai của hắn có bao nhiêu uy phong hay không?.

- Nha!

- Khi còn bé ai nuôi ngươi lớn?

- Cô nương, hòn đảo này tạm thời không mở ra, mời trở về đi..

Nữ tử nghiêng đầu, nhìn cái tay Đồng Ngôn đang đặt trên vai mình: - Gặp qua rất nhiều lần.

- Mấy tháng không gặp, lá gan mập rồi a, dám đùa giỡn với cô cô ngươi?

Những người khác đều ngẩn người, cau mày, ngưng suy nghĩ, lại nhìn lại.

Không đúng.

Đồng Ngôn trực tiếp quỳ xuống, nhưng vẫn là ngửa đầu, trừng tròng mắt nhìn Đồng Tuyền, đây là cô cô ta?

- Thứ cho lão phu mắt vụng về!

- Trừng tròng mắt không nhận ra?

- Ngươi nghịch tóc của ta rồi?

Các thị vệ khác hít vào ngụm khí lạnh, toàn bộ quỳ xuống đất, dùng sức cúi đầu, trong ánh mắt lung lay lấy hoảng sợ.

Không..

Đồng Ngôn ta thậm chí có lúc vừa thấy đã yêu?

Đồng Ngôn cười xấu xa, thò tay khoác lên trên vai nữ tử: - Ta còn thật nhìn ngươi có chút quen mặt, chúng ta đã gặp qua ở đâu sao?

Chẳng lẽ, vừa thấy đã yêu?.

Ngươi làm sao. ngươi.

Cái này đều bị ngươi đã nhìn ra?.

Đồng Tuyền theo vào, vung tay lại là một cái tát.

Lão nhân lạnh lùng mặt mo thay đổi lại thay đổi, nhìn kỹ một lát, giật mình một cái làm tỉnh giấc, hắn sợ hãi vội vàng quỳ xuống đất, thân thể không thể khống chế được mà run rẩy lên.

Mẫu tyhaan của ta ơi, ta nói làm sao lại quen thuộc như vậy.

- Ai?

- Không bằng nói với ca ca, ngươi tìm ai?..

Đồng Tuyền nắm lấy cổ áo hắn, kéo đến trước mặt: - Nhìn cho đủ?

Đồng Tuyền!..

Nữ tử xoay tay lại bắt lấy tay Đồng Ngôn, quay người quay mắt về phía hắn, ánh mắt sắc bén trực tiếp lộ ra đáy mắt hắ: - Ta tìm phụ thân ngươi, ta là..

Đồng Ngôn khóc không ra nước mắt, da mặt xấu hổ đỏ bừng, ta đùa giỡn với cô cô ta rồi?

Ta đây đều đã làm nên cái trò gì!

Đồng Tuyền đi đến bên cạnh Thôi Phán: - Tộc trưởng ở đâu?

- Đi đến hai hòn đảo phía trước, ta mang ngài đi qua.

Thôi Phán bối rối đứng dậy, kính cẩn lễ phép đi đến phía trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.