- Không nói, ngươi cũng có lúc sợ hãi?
Táng Hoa Vu Chủ cực kỳ giống tiên tử trên thế gian, cao quý, ưu nhã, vô khuyết như thế, siêu nhiên tại chúng sinh, đủ để khiến cho rất nhiều nữ tử tự ti mặc cảm, nàng cao cao tại thượng, lại lạnh lùng thanh ngạo, giống như ai cũng đều không thể đi đến trước mặt của nàng.
Nàng không mang khăn che mặt, diễm quan một phương.
Đáng tiếc, thánh uy bức người đủ để cho người ta kính sợ, nàng lạnh lùng như là không có có tình cảm, chưa bao giờ có ai dám nhìn thẳng vào nàng.
Ánh mắt Tần Mệnh lập loè, bỗng nhiên cười khẽ: - Ngươi rất đẹp, xinh đẹp để cho ta đều động tâm rồi.
- Bây giờ liền vô sỉ rồi?
Vân, hoàn toàn theo không kịp Tần Mệnh, nàng chỉ có thể ngạnh kháng..
Tần Mệnh cắn răng, lao vùn vụt tới, một tay chộp tới áo choàng Táng Hoa Vu Chủ, xoạt một tiếng, cưỡng ép kéo lấy, vung hướng không trung.
Kim Cương Hỗn Nguyên Đạo kích hoạt nguyên lực toàn thân, huyết dịch sôi trào, chiến ý tăng vọt, một quyền bạo kích, không gian rung rung, như là sụp đổ, lực lượng tăng vọt đến chín vạn cân dùng thế sét đánh lôi đình đánh tới đầu Táng Hoa Vu Chủ.
Ánh mắt Táng Hoa Vu Chủ đột nhiên lạnh, bình tĩnh như nước hồ thu lập tức tạo nên gợn sóng.
Một khắc vi diệu, thời gian dường như cứng lại.
- Bành!
Nhưng Táng Hoa Vu Chủ lui đến càng nhiều, gần như lướt qua mặt đất, vọt tới thân cây đằng sau, thở gấp gáp, một ngụm máu tươi tràn ra khóe miệng.
Hắn ngang lấy thân thể lăng không chuyển hướng, hai chân như sắt côn gào thét, liên tục đánh đến đầu Táng Hoa Vu Chủ, khiến cho nàng ngửa mặt ra sau né tránh, Tần Mệnh chấn vỗ cánh chim, cưỡng ép lật ngang thân thể.
Kích tình?.
Tần Mệnh cắn răng, nhanh chóng giết đến..
Một giây..
Ánh mắt Táng Hoa Vu Chủ bỗng nhiên thanh minh, tốt thay cho một cái Tần Mệnh, đủ khôn khéo, đủ giảo hoạt!!.
Dù là Táng Hoa Vu Chủ đã chuẩn bị sẵn sàng, cũng bị lần nữa chọc giận: - Đồ vô sỉ!
Ngươi giết không chết ta, chết chính là ngươi.
- Vô liêm sỉ!
Tần Mệnh là đang thăm dò!
Vừa rồi hết sức nhục nhã khiêu khích đối với Táng Hoa Vu Chủ mà nói, hẳn là tuyệt đối không thể tha thứ, nhưng là, nàng không có tiến công, nói rõ nàng không thể!
Nàng bước nhanh lui về phía sau, lấy ra lượng lớn Huyết Đan nuốt vào, vận chuyển võ pháp luyện hóa rất nhanh.
- Đây chính là huyết y của ngươi?
Tần Mệnh quản không được nhiều như vậy, phải làm rối loạn Táng Hoa Vu Chủ.
Tuy nhiên.
- Vậy phải nhìn xem ngươi có thể kiên trì bao lâu.
- Cứ việc cuồng! bộ dạng ngươi không mặc y phục đẹp hơn, ta vĩnh viễn cũng không quên được trận trên đảo kia..
Trong đầu Tần Mệnh đại định, không có mạnh như trong lỗ máu!
Đáy mắt hắn lập loè kim mang, khuôn mặt dữ tợn, như là đầu dã thú đánh về phía Táng Hoa Vu Chủ.
Táng Hoa Vu Chủ vừa khôi phục, linh lực khan hiếm, tốc độ, thân pháp vân..
Toàn thân Tần Mệnh căng cứng, nắm đấm tái nhợt, nhìn chằm chằm Táng Hoa Vu Chủ tăng cường.
Trọng quyền oanh kích hai tay Huyết Y, lập tức bạo lên cỗ huyết khí đậm đặc, mà cường lực phản chấn.
Bành!
Nàng tuyệt đối là vừa mới khôi phục linh lực!..
Táng Hoa Vu Chủ làm tốt chuẩn bị ngạnh kháng, đôi mắt không có sóng, giọng điệu lạnh giá.
Nói như thế nào.
- Muốn chết!
Kỳ thật, chút lực lượng phản kích ấy của nàng còn không bằng tác dụng của Huyết Y, nhưng Tần Mệnh đột nhiên hành động thật sự kích thích nàng, cũng làm rối loạn một tấc vuông.
Còn có càng vô sỉ, Vu Chủ đại nhân cao cao tại thượng của ta, có muốn thử một chút hay không?
Hèn hạ chút, nhưng có tác dụng!.
Tần Mệnh như là đập vào trên mặt biển, kích thích huyết khí, cũng đem mình đẩy lui.
Giữa lúc nghìn cân treo sợi tóc, hai tay nàng giao nhau, đón đánh trọng quyền..
Chỉ cần khôi phục hai phần, cho dù là một phần, cũng đủ để nàng chống đỡ Tần Mệnh, lại khôi phục nhiều thêm một chút, nàng liền có thể giết Tần Mệnh.
Quyền chưởng đối oanh, chín vạn trọng kích, nháy mắt nứt vỡ huyết khí Táng Hoa Vu Chủ, rắn rắn chắc chắc đánh vào trên cổ tay của nàng, tiếng xương vỡ răng rắc đặc biệt chói tai.
Hai giây..
Táng Hoa Vu Chủ thịnh nộ, lại không có công kích.
Táng Hoa Vu Chủ thịnh nộ, vừa rồi tích tụ không có nhiều linh lực, toàn bộ hội tụ đến bàn tay, hóa thành huyết khí, chặn đánh Tần Mệnh..
Tần Mệnh muốn đúng là hiệu quả này, Táng Hoa Vu Chủ quá lãnh tính rồi, tỉnh táo đến dọa người, phải dùng chút ít phương thức cực đoan làm rối loạn tâm cảnh của nàng, mới có thể tìm được cơ hội, mở rộng thành quả chiến đấu..
Tần Mệnh gắt gao đè hai chân tại mặt đất đột nhiên bạo lên, lực trùng kích mạnh mẽ như là hai đạo trọng chùy oanh trên tảng đá, chia năm xẻ bảy, đá vụn bắn tung tóe, Tần Mệnh vỗ cánh lao vùn vụt, vung quyền đánh về phía Táng Hoa Vu Chủ.
Cánh tay phải Táng Hoa Vu Chủ như điện giật bắn ra, thân thể đều bị mất đi thăng bằng, lảo đảo rút đi.
Hắn huy động cánh chim, nhanh đến linh hoạt, thừa thắng xông lên, loạn quyền đánh lui Táng Hoa Vu Chủ, khiến cho nàng vừa lui lại lui nữa, mệt mỏi chống đỡ.
Liên tiếp hai mươi ba mươi lần tấn công mạnh, một quyền cuối cùng trùng trùng điệp điệp nện ở trên huyết y trước ngực nàng.
Huyết khí dâng lên, sóng khí trùng kích.
Tần Mệnh bị đẩy lui, miệng mũi tràn máu, Táng Hoa Vu Chủ cũng bị đẩy lui, trực tiếp bay đi ra ngoài.
Tần Mệnh huy động cánh chim cưỡng ép khống chế được thân thể, nhanh như chớp xuất hiện tại bên cạnh Táng Hoa Vu Chủ, không đợi nàng rơi xuống đất, một tay đã nắm lấy ở cái cổ ngọc trắng tuyết, phóng lên trời, trực tiếp chuyển hướng ba trăm sáu mươi độ, quay quay nàng đánh tới mặt đất.
