Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 1093: Đêm Đen




Sắc trời dần tối.

Trong sơn cốc dấy lên đống lửa, nướng ba con gà rừng.

- Ngươi cũng không làm cho chút món ăn dân dã cho ngon?

Đồng Ngôn đối với gà rừng không có hứng thú, lần lần lượt lượt giơ tay lên, ý đồ cảm nhận được linh lực trong trời đất, lại từng lần từng lần thất vọng lấy.

- Ta thấy nướng Địa Long không tệ, nếu không ngươi đi lấy một chân đến?

- Ngươi là làm sao đi vào Thất Nhạc Cấm Đảo?

- Như vậy a.

Ta, đã có thê tử rồi.

Đây là bệnh, cần phải sớm điều trị.

- Gọi ta Lục Nghiêu là được, ta không phải công tử gì cả.

- Thê tử của ta rất đẹp, ta rất yêu nàng.

- Ngươi có thể sống đến bây giờ, thật đúng là kỳ tích.

Tần Mệnh biên lấy câu chuyện, ăn lấy thịt gà, cắn linh quả, nói rất tùy ý.

Ai muốn thành thân với tỷ tỷ của hắn, đầu tiên phải đánh bại hắn, các phương diện đều phải xuất sắc hơn so với hắn, như vậy mới có thể xứng đôi.

Đồng Ngôn thẹn quá hoá giận.

- Được rồi được rồi, ăn của ngươi đi.

Trong lòng Đồng Ngôn tốt hơn nhiều, nhìn thấy người khác truy cầu Đồng Hân, trong lòng hắn liền nén giận.

- Vạn Thú Lôi kiếp?

Những người khác?

Ngươi dám đùa nghịch ta?.

- Hai mươi tám rồi.

Đồng Ngôn nhăn lông mày, hai mươi tám tuổi Địa Võ lục trọng thiên?

- Ông trời đối đãi với ngươi không tệ a..

- Hai mươi tám?

Đồng Ngôn bỗng nhiên đứng dậy.

- Ngươi.

Tặng ngươi hai chữ, ha ha!

- Ta cũng cảnh cáo ngươi, ta chân trần không sợ ngươi mang giày, trêu chọc nóng mắt, ngươi không giết chết ta ta liền giết chết ngươi, trước khi ngươi giết chết ta, ta cũng làm bới cho ngươi ra lớp da.

- Vạn Thú Lôi kiếp!

Ta cũng đi theo hưởng thụ có lộc ăn.

- Ngươi ba mươi tám nhỉ?

Ghen ghét ngươi?.

- Ta hồ đồ?

- Ta cảnh cáo ngươi, đừng cho là tỷ ta mời ngươi đến nhà của ta, ngươi liền có thể cùng ta hung hăng càn quấy.

Ngươi lúc ấy giống như không hiểu rõ nơi này.

- Nực cười, mạng ta cứng hơn!

Tần Mệnh giống như cười mà không phải cười nhìn hắn: - Có phải ngươi ghen ghét ta hay không?

Đồng Hân mỉm cười giữ chặt Đồng Ngôn: - Chớ hồ nháo, ngồi xuống nghỉ ngơi.

- Không rõ ràng sao?

- Ta?

Đồng Ngôn lôi chuyển câu.

Đồng Hân đối với loại thái độ này của Đồng Ngôn đã thành thói quen, hỏi Tần Mệnh: - Ta có thể mạo muội hỏi võ pháp của ngươi một chút không?.

Tiểu gia ta rất đợi chờ đây này.!

- Bị người khác đuổi giết.

Tần Mệnh xé cái đùi gà vàng óng ánh bóng loáng, cắn một miếng thịt, cắn một ngụm linh quả, xốp giòn như trời nắng giao hòa tại khoang miệng, kích thích vị giác, quả thực là mỹ vị.

Tần Mệnh bỗng nhiên ngưng mi, quát khẽ: - Có người đến rồi!

Đồng Ngôn Đồng Hân đều nao nao, có thê tử rồi?

- Ngươi thật sự là hai mươi tám?

Đồng Ngôn bổ sung câu: - Tỷ, thấy không.

- Ngươi chính là trời sinh đất nuôi, cũng không có nửa điểm quan hệ cùng ta.

- Ta có lần thám hiểm tại biển sâu, lúc đó tránh né Cự Kình đuổi giết liền trốn vào một rãnh biển, ở bên trong phát hiện thạch điện cổ xưa, cũng không biết có bao nhiêu năm tháng rồi.

Đồng Hân cười khẽ, lắc đầu, hai người này vẫn còn rất xứng, trong tộc chưa bao giờ có ai dám đối nghịch cùng Đồng Ngôn như vậy.

Là ta hồ đồ sao?

Tần Mệnh vỗ nhẹ ngực, lại chỉ điểm Đồng Ngôn: - Đã nghe được?

Tần Mệnh xùy tiếng: - Nhìn cái bộ dạng bối rối này của ngươi, ngươi có phải là nam tử hay không?

Lục công tử, cho ta lại mạo muội hỏi thăm vấn đề.

- Ngươi vẫn luôn đi một mình như thế?

- Chờ đến trong nhà của ta, ta nhìn xem ngươi còn dám kiên cường dư này hay không.

Lại còn là thể võ song tu?

Còn có, ta đối với tỷ tỷ ngươi không có có loại mong muốn không an phận, ngươi cứ việc đem tâm đặt ở trong bụng.

Bị người khác đuổi giết đây, hắn khẳng định không phải người tốt, nói không chừng đã làm chuyện thương thiên hại lí gì nên bị gièm pha.

- Không ghen ghét thì bình tĩnh chút, đừng cứ mãi bôi đen ta.

Đủ cứng nha.

Đồng Hân đã ước định xuống thiên phú của Lục Nghiêu, cảnh giới đối ứng với tuổi có thể nhìn ra thiên phú một người mạnh yếu.

Ta ở bên trong tìm đến bộ võ pháp này, còn phát hiện một viên Lôi Châu.

Hắn giống như hoàn toàn quên trận nói chuyện buổi chiều kia, rất nhẹ nhàng mà ở chung lấy.

- Ở đâu?

Đồng Ngôn bỗng nhiên nở nụ cười, đợi ngươi biết thân phận của ta, sẽ dọa thành cái dạng gì?

Đồng Ngôn lại theo câu: - Không sợ ngày nào chết rồi, đều không có nhặt xác cho ngươi hay sao?

- Ta thích mạo hiểm, tự do tự tại.

- Ta không nhớ rõ, có thể là hai mươi tám đi, cũng có thể là ba mươi.

Không có tư cách!

Đồng Hân bưng lấy linh quả, nhìn Tần Mệnh bên đống lửa.

Đồng Hân hơi có chút hoài nghi, thoạt nhìn chính xác tuổi rất trẻ, nhưng hai mươi tám tuổi Địa Võ lục trọng thiên quá hiếm thấy, đặt ở hải tộc đều là cấp bậc thiên tài, chưa kể Lục Nghiêu chỉ là tán tu mà thôi.

Tần Mệnh oán giận hắn một câu: - Có phải ngươi cảm thấy tất cả mọi người trong thiên hạ nên kém hơn so với ngươi hay không?

Tần Mệnh thuận miệng bịa chuyện một cái.

- Tuổi của ngươi.

- Ôi!

Võ pháp thánh cấp?

Thứ cho ta mạo muội, chỉ là.

Ta đối với thời gian không có quan niệm, những năm này đều ở bên ngoài xông.

Đồng Hân chậm rãi gật đầu, ba mươi tuổi miễn cưỡng còn có thể chấp nhận.

Thiên phú như vậy, lại có Tử Viêm Tộc toàn lực bồi dưỡng, thành tựu tương lai khẳng định bất phàm.

Tần Mệnh ném một khúc củi vào trong đống lửa: - Kế tiếp các ngươi muốn làm gì?

- Tìm Tần Mệnh a, ngươi không có nói tìm đúng không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.