- Ngươi muốn ai?
Hai tròng mắt sâu xa của nam tử không có gợn sóng, chỉ có hứng thú.
Một nghìn hắc tinh tệ đối với hắn mà nói giống như không có bao nhiêu sức hấp dẫn.
Trong tửu lầu hai bên đường, rất nhiều nữ tử si ngốc mà nhìn qua hắn, gương mặt anh tuấn, hình dáng hoàn mỹ không thể xoi mói.
Một thân tơ lụa trắng tuyết, hiển thị rõ phú quý ưu nhã, bên hông bó một dải lụa trắng dài mềm, phía trên thắt một khối dương chi bạch ngọc, áo ngoài mềm mại nhẹ nhàng như khói.
- Những người này đều là đầy tớ?
Nam tử nói xong, ha ha cười khẽ.
- Bọn hắn có lai lịch gì?
- Rất anh tuấn a, trong nội tâm của ta nóng quá.
Thiên Mã hí hót, xoải bước về phía trước, đi về hướng Tần Mệnh.
Phía trước quán rượu, tại tầng cao nhất, một nam tử sắc bén quát lên, thanh âm hùng hồn có lực, truyền khắp phố dài.
Thiên Mã hí hót, đón lấy đi tới Tần Mệnh.
Vô giá?
Bọn hắn không để ý tới, cũng không quan tâm, nhưng đám người trên phố lại nhịn không được liếm liếm bờ môi, há miệng ngậm miệng đều là hắc tinh tệ, địa vị người này cũng không nhỏ a.
Không bán?
Nam tử không nghĩ tới hắn lại thống khoái như vậy, cười ha hả nhận lấy: - Ở bên trong là có bằng hữu của ngươi a?
Tất cả nữ tử đều bị nụ cười của hắn làm cho mê mệt đến hoa mắt thần mê, bất luận già hay trẻ, cũng không thể đè xuống, giống như là muốn bị nụ cười của hắn làm cho hòa tan.
- Ta không có ý gì khác, chỉ là nhắc nhở bằng hữu ngươi một câu, đám người kia là tuyệt đối không chọc được.
Mọi người có chút rối loạn, đều muốn nhịn không được ăn cướp của hắn rồi, cái tên này rốt cuộc là đến đón xe, hay là đến khoe của đây?
Sắc mặt Tần Mệnh càng khó coi, xem Thiết Sơn Hà là đấu thú?
- Bát Tinh, không bán, Cửu Tinh, không bán, Hắc Nguyệt, vô giá.
Người lấy Thánh Võ làm hộ vệ, ngươi có thể tưởng tượng địa vị lớn đến bao nhiêu.
- Thân thủ tốt.
Vậy ngươi nói cái rắm gì.
Ta muốn gả cho hắn, làm thiếp cũng tốt.
- Không quan hệ tới ngươi.
- Giá cả còn không đồng nhất sao?
Dùng để chém giết, chọc cười cho đám công tử tiểu thư kia?
Có thưởng!
Đây là công tử nhà ai?
Thiên Mã lôi kéo xe vua đi qua bên người hắn, lão nhân kia lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, trong ánh mắt lóe ra tia cảnh cáo.
Tần Mệnh đột ngột từ mặt đất phóng lên, thẳng lên bảy tám thước, một tay chế trụ bệ cửa sổ lầu ba, lần nữa quay cuồng, tiến vào lầu năm.
Tần Mệnh ngồi xuống, đánh giá đám nam nữ trên bàn rượu, tất cả vậy mà đều là Địa Võ, yếu nhất cũng là Địa Võ lưỡng trọng thiên, mạnh nhất chính là nam tử sắc bén này, Địa Võ tứ trọng thiên.
- Khác nhau cái gì?
- Ta biết rõ, đi lên nói chuyện?
- Tránh ra, ta đây cũng không phải là nô lệ đê tiện.
Trong đầu Tần Mệnh vùng vẫy một lát, cưỡng ép nhịn xuống xúc động, lui qua hai bên.
- Hắn nở nụ cười!
- Hắn là ai?
Trên đường nhiều người như vậy, vậy mà không có một người nào biết bọn hắn.
- Lai lịch cụ thể, ta không biết.
Nhưng, nam tử không để ý đến, hai vị bà lão cũng không có tiếp, tùy ý để hắc tinh tệ rơi vào trên xe vua, bắn ngược vài cái toàn bộ lăn trên mặt đất.
Tần Mệnh đem linh quả thượng phẩm đưa cho nam tử: - Nói.
- Tinh Diệu?
Nam tử sắc bén khen, trên bàn rượu của hắn còn có chút nam nữ, đều nghiêm túc thăm dò khí tức của Tần Mệnh, phán định không thể trêu vào sau, liền thu liễm tư thái, nhường chỗ ngồi cho hắn.
Tần Mệnh kỳ quái, cái gì Bát Tinh Cửu Tinh, cái gì Hắc Nguyệt?
A a, đẹp quá a.
Đoàn xe vừa vặn đi qua, rất nhiều người lập tức bổ nhào vào trên đường, đoạt lấy mười khối hắc tinh tệ kia.
- Cái gì là Hắc Nguyệt, cái gì là Cửu Tinh?
Nhưng bọn hắn đấu đến không phải là Linh Yêu thật sự, mà là người!
Làm sao gia thế hiển hách lại có thể đúc ra khí chất ưu mỹ như thế.
Tần Mệnh hỏi lại, trong tay đưa ra một khỏa linh quả thượng phẩm.
Tần Mệnh hướng đám người ra giá, nhưng là rất nhiều người hai mặt nhìn nhau, đều lắc đầu.
Ngươi cũng chú ý, hai lão giả bên cạnh nam tử kia đều là Thánh Võ.
Lão nhân vung tay lên, toàn thân cự khuyển sôi trào lên ngọn lửa cháy mạnh, nuốt sống lồng giam đằng sau, ngăn cách lấy những kẻ tù tội kia.
Nam tử sắc bén cũng ngồi xuống, rót cho Tần Mệnh chén rượu.
Sắc mặt Tần Mệnh lạnh lùng, nắm chặc nắm đấm, nhưng là hai lão nhân khí thế đã lập tức tập trung vào hắn, giống như chỉ cần hắn khẽ động, bọn hắn liền tuyệt nhiên ra tay.
- Đó là đương nhiên, có Bát Tinh, có Cửu Tinh, còn có Hắc Nguyệt.
- Cho ngươi mười hắc tinh tệ, để cho ta nói với hắn câu nói.
- Tinh Diệu, kỳ thật chính là đấu thú, rất nhiều tiểu thư công tử của các cường tộc tại hải vực cường phái mưu cầu danh lợi một loại trò chơi đen tối.
Nam tử quay người, lão bà lập tức nhấc lên vải mành.
Nhưng ta biết rõ người chơi Tinh Diệu, cũng không phải người đơn giản.
- Có ai biết bọn hắn không?
Tần Mệnh từ trong không gian giới chỉ lấy ra hắc tinh tệ, vung về phía xe vua.
- Chúng ta uống rượu, nghe ta từ từ nói.
Chơi trò chơi?
Trong tâm hắn, Thiết Sơn Hà cao ngạo, lãnh khốc, cường thế đến tiêu sái, là một nam tử thuần túy lẫy võ mà sinh, cũng là nam tử đáng để hắn tôn kính.
Không nghĩ tới năm năm không gặp, vậy mà lại luân lạc tới loại tình trạng này.
- Có thể nói là cao đẳng nô lệ đi.
Nhưng không phải chọc cười đơn giản như vậy, bên trong liên lụy rất nhiều thứ, ngươi nghe ta từ từ nói.
