- Ký kết khế ước, trở thành cung phụng khác họ của Tử Viêm Tộc, hoặc là bái nhập một vị chiến tướng làm đệ tử trên danh nghĩa.
- Còn gì nữa không?
Tần Mệnh cũng không muốn làm cung phụng gì đó, nói cho cùng hắn chính là tới quấy rối.
Còn làm đệ tử của chiến tướng?
Hắn nhớ tới khí thế của những chiến tướng kia, tâm liền căng cứng, thành là đệ tử của bọn họ, tránh không được phải chấp nhận kiểm tra dạy dỗ, đến lúc đó khẳng định bại lộ.
Việc này cần nói trong suối nước nóng sao?
À?
- Nói chuyện như thế nào a!
- Nơi nào?
Đồng Phỉ?
- Hai người các ngươi có phải có việc gạt ta hay không?
- Nói rõ ràng cho ta!
Việc hôm nay huyên náo thật không tốt, ta muốn tìm cái cách đến hòa hoãn.
Đúng!
- Ta nhổ vào!
Còn nữa, các ngươi người một nhà đều thích xem người khác tắm rửa sao?
- Thị vệ.
Đồng Hân mỉm cười, chần chờ xuống: - Lục Nghiêu đang nghe ngóng Đồng Phỉ chuyện, hắn có chút ít hảo cảm đối với Đồng Phỉ.
- A!
- Ta có thể tin ngươi?
- Ta cảnh cáo ngươi!
Đồng Ngôn từ từ đẩy cửa sân ra, nhíu mày, nghiêng đầu, sắc mặt âm trầm.
Đồng Hân đè thấp thanh âm răn dạy hắn: - Chúng ta trước khi đến đã nói rồi, không cho phép nhắc lại những chuyện kia!
Ta đã sớm cảm thấy không được bình thường.
- Ngươi đừng trộn đều!
Đồng Ngôn vẫn là không yên lòng, con mắt đi lòng vòng, ngồi theo vào suối nước nóng.
Đồng Ngôn vừa trừng mắt.
Đồng Ngôn từng bước một đi tới, ánh mắt ở trên người Tần Mệnh cùng Đồng Hân đổi tới đổi lui.
- Ngươi cho rằng có thể có cái gì?
- Ta tới lấy máu Lục Nghiêu, kiểm tra tuổi.
Nha đầu kia điên là có chút điên, nhưng rất đơn thuần, không có ý xấu.
Đồng Hân nao nao, mặt trở nên ửng đỏ, xấu hổ nói: - Ta nói là thị vệ các loại, ngươi suy nghĩ cái gì!
Đồng Ngôn ta cũng không muốn nợ ân tình người, ngươi cứu ta hai lần, ta cho ngươi một cơ duyên.
Tuy nhiên nha, nếu như ngươi thật tốt, giữ một khoảng cách cùng tỷ ta, Tử Viêm Tộc sau này có ta bảo kê ngươi.
Đồng Hân cố ý nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn đến răn dạy hắn.
- Đồng Phỉ?
- Ta có tên!
- Phần Thiên các!
- Bình thường đều là loại thân phận này, mới có tư cách.
Con mắt Đồng Ngôn đi lòng vòng, dùng sức vỗ vỗ bả vai Lục Nghiêu, cười nói: - Ngày mai mang ngươi đi đến một nơi.
Ta tác hợp ngươi?
Hai người như thế nào lại cười cười nói nói, mặt tỷ tỷ đỏ rần, đều nhanh dựa vào thành một khối rồi..
Vội vàng đuổi đệ đệ ngươi đi a.
- Hoả táng ta?
Ta nói ngươi chỉ số thông minh không có vấn đề đấy chứ, từ lúc ta cùng ngươi bắt đầu gặp mặt, ngươi cứ liên tục nói nói, dù là không có việc gì cũng có thể để cho ngươi nói ra đến chuyện..
Đồng Hân nhoáng một cái đã lập tức khôi phục thái độ bình thường: - Muộn vậy rồi, sao ngươi lại tới đây?
Đồng Hân vội vàng dùng ánh mắt cảnh cáo Tần Mệnh, nghìn vạn chớ nói lung tung nói.
- Hai người các ngươi đang làm gì đó?
- Yên tâm.
- Trong Phần Thiên các có cái gì?
Ngươi xác định?
Ta tìm một cơ hội nói chuyện với Đồng Phỉ.
- Ví dụ như?
Cũng được đi.
Tuy nhiên, nếu như ngươi trở thành người của ta, coi như là người của Tử Viêm tộc rồi.
- Vậy sau này cũng đừng nhắc lại nữa.
- Muộn vậy rồi, tại sao ngươi lại ở chỗ này!.
Có thể chờ ta ngâm xong, chúng ta lại trò chuyện hay không?
- Không có ví dụ như, nói thẳng.
À?
- Này!
Lục Nghiêu đang ngâm trong bồn tắm, tỷ tỷ không kiêng kị sao?
- Cái chuyện nhỏ này còn cần ngươi tự thân qua đến?
Ngươi rốt cuộc là đang bảo hộ tỷ tỷ của ngươi, hay là đang tác hợp đây này.
Ngươi dám đánh chủ ý với tỷ tỷ ta, ta không để yên cho ngươi, không phế đi ngươi, ta cũng thiến ngươi.
Đồng Hân khẽ giật mình.
- Quả thật?
- Ngươi chỉ cần không có gì cùng tỷ ta, ngươi có thể tin ta.
- Ngươi nói cho ta một chút, những ngày này ngươi cùng tỷ ta ở chung, có phát sinh chuyện gì đặc biệt hay không?
Nếu như Đồng Ngôn biết rồi, những người khác phát hiện, ngươi tuyệt đối sẽ.
Tỷ tỷ lúc nào phóng túng như vậy rồi!
Tần Mệnh mặt không đỏ tim không nhảy: - Thay ta giữ bí mật!
Đồng Hân nhắc nhở Đồng Ngôn, bưng lên hộp gấm rời khỏi.
- Ta vừa ý Đồng Phỉ kia rồi.
- Chúng ta không phải đã có gì đó rồi sao?
Đồng Ngôn nhìn tỷ tỷ đi ra cửa sân, lại nhìn về phía Lục Nghiêu: - Ngươi thề cho ta, ngươi cùng tỷ ta không có gì.
Đồng Ngôn rất hoài nghi, hai ngươi nói chuyện này?
- Ngươi đồng ý?
Tần Mệnh mượn xoa nắn lông mày, cho Đồng Hân vài cái chớp mắt.
- Có!
Sắc mặt Đồng Ngôn cũng nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, vừa rồi cái kia nếu như còn gọi là bình thường, hắn liền là người ngu!.
- Chúng ta có thể có chuyện gì!
Tần Mệnh liếc qua khuôn mặt tươi cười của hắn, đánh cái chủ ý quỷ gì đây?
- Không có.
- Không có.
- Ngươi?
Đồng Hân lập tức phủ nhận, nhưng Tần Mệnh lại nhẹ gật đầu.
- Làm sao có thể!
- Phần Thiên Luyện Vực trước kia là quần đảo núi lửa, nghe nói phun trào vô số năm tháng, có chút đều núi lửa tồn tại trên vạn năm.
Về sau Tử Viêm Tộc lại tới đây, bắt bọn nó thuần hóa từng cái, dùng trận pháp xuyến làm một thể, cho chúng ta sử dụng.
Toà núi lửa cấp bậc vạn năm kia được trọng điểm cải tạo, biến thành trọng địa, bảo địa, Thánh Địa của Tử Viêm Tộc, trong đó một tòa tên là Phần Thiên các.
Nham tương chỗ đó có vô số Hỏa Linh, tựa như những cá ở bên trong ao suối nước nóng này, tuy nhiên so với chúng lại càng mạnh hơn nữa, nghìn vạn hình thái biến hóa.
- Nói thẳng có tác dụng gì.
