Tiểu Tổ lùi về trong mai rùa, mai rùa theo xiềng xích lắc lư: - Bảy đại hải tộc không phải bền chắc như thép, ngươi dứt khoát thật cưới nữ tử này, dùng Hoang Thần Tam Xoa Kích làm đồ cưới, xúi giục Tử Viêm Tộc.
Ngươi tốt, nàng tốt, Thiên Vương Điện cũng tốt, tất cả mọi người tốt.
- Chủ ý cùi bắp.
Tần Mệnh vung tay buông mai rùa ra.
- Nữ tử a, rất phức tạp, ngươi vĩnh viễn không nghĩ ra được trong đầu của nàng suy nghĩ cái gì.
Đồng Ngôn đưa tay bắt lấy bả vai hắn, không cần phản kháng: - Đi thôi.
Tần Mệnh đi qua bên cạnh hắn.
- Ngâm trong nham tương tắm táp, ngâm đến choáng váng?
Cô cô tự thân ra lệnh, bất luận như thế nào cũng phải mang ngươi đi qua.
- Vài ngày trước, phụ thân triệu kiến ta cùng tỷ tỷ, hỏi chút ít tình huống của ngươi.
- Đứng lại cho ta!
Một con đường lớn màu vàng kéo dài qua trời cao, từ tế đàn truyền về phía sâu trong Xích Phượng Luyện vực.
- Buông ra, chúng ta lúc nào lại thân mật như vậy rồi?
- Ta cứu ngươi, ngươi cảm thấy mất mặt, không thừa nhận.
- Muộn vậy rồi, hôm nào đi.
Không đúng.
- Liền nói đi nghênh đón Thiết Sơn Hà.
- Nằm mơ đây này, chưa tỉnh ngủ a.
Tần Mệnh thu thập xong cảm xúc, bình tĩnh rời khỏi sân nhỏ.
Xa xa đột nhiên hiện lên cường quang kinh người, xua tán đi nửa cảnh đêm trên bầu trời, hư ảnh chín đầu cự thú phóng lên trời, tiếng gầm gừ chấn động trời đất, truyền khắp Xích Phượng Luyện vực.
Nhưng là có một điểm sẽ không sai, một khi động tình, thì sẽ xóa không được.
Tiểu Tổ kinh ngạc: - Ngươi nói thật?
Đừng có đùa lại!
- Ngươi làm sao đi, trực tiếp bay đi ra sao?
Đồng Hân, Đồng Tuyền, Thiết Sơn Hà, đều muốn không khống chế được.
- Ngươi hỏi phương diện nào?
- Không được!
- Ai nói ta thua không nổi rồi?.
- Cô cô ngươi là ai?
Tần Mệnh nhìn qua xa xa, đám chiến tướng thủ hộ lại trở về rồi?
- Đừng ồn ào, đêm nay liền rời khỏi.
Đồng Ngôn ôm lấy vai Tần Mệnh đi trong rừng cây, hồi tưởng đến tình huống ngay lúc đó.
Tòa tế đàn cổ xưa đến cực lớn kia lại xuất hiện, từng đám cường binh hiện thân, sát khí xông lên trời, từng đạo khí tức kinh người hiện lên, rộng lớn như đại dương mênh mông.
Ta nói là kết giao bằng hữu ngươi đây, ai muốn cùng ngươi xưng huynh gọi đệ rồi.
Ta nên rời khỏi!
- Gặp được, như thế nào?
- Cô cô ta chờ ngươi vài ngày rồi, nghe nói ngươi đã tỉnh, để cho ta tới tìm ngươi.
- Ta nhìn ngươi có ý muốn chạy.
- Ngươi đi đâu?
- Cưới nàng a, ngươi lấy Hoang Thần Tam Xoa Kích làm sính lễ, nàng lấy Tử Viêm Tộc làm đồ cưới, một đôi hoàn mỹ đến cỡ nào.
- Bất luận ta hỏi như thế nào, nàng cái gì cũng đều không nói, còn khóa mình trong phòng ba ngày.
- Ta thật có việc.
- Ngươi gặp tỷ ta rồi?
Tần Mệnh nhíu mày, ở chỗ nào cũng đều có thể gặp được hắn.
Tần Mệnh hết cách rồi, chỉ có thể kiên trì đi qua.
- Vội cái gì, không phải chỉ là nữ tử sao, nhìn xem khiến ngươi khiếp sợ rồi.
- Cái kia còn có giả.
Đồng Ngôn ôm vai bả vai Tần Mệnh: - Hỏi ngươi một chuyện.
Đồng Ngôn bỗng nhiên hô lớn, từ phía sau qua đến: - Ngươi có thể có chuyện gì?
Từ nay về sau, ta là đại ca, ngươi là đệ đệ.
- Tùy ngươi, ta coi như không có cuộc cá cược này.
Trong rừng cây phía trước, Đồng Ngôn một bên đi đến nơi này, một bên nhìn qua con đường lớn màu vàng, những chiến tướng chiến binh kia giống như trời giáng, uy áp lớn lao cùng khí tức sát phạt tức giống như là sóng dữ cuộn trào mãnh liệt giữa trời cao, rung động lòng người.
- Chuyện gì có thể quan trọng hơn so với gặp cô cô ta, ta cảnh cáo ngươi, ở trước mặt cô cô ta biểu hiện thật tốt, một cái thái độ của nàng liền có thể quyết định ngươi có thể tham gia Thăng Long bảng hay không.
- Hiếm lạ a, ngươi cũng có lúc bị dọa chạy?
- Ngươi còn có biện pháp?
- Ôi, dùng phép khích tướng rồi!
- Ta lại không thể có chuyện?
- Sáu ngày đổ ước!
Tiểu tử, nghe Tiểu Tổ ta, lấy công chúa hải tộc, ngươi không lỗ.
- Có việc hôm nào lại bàn, cô cô ta muốn gặp ngươi.
- Có chút việc, đừng đi theo ta.
- Tỷ ta có nói với ngươi cái gì hay không?
- Liền biết ngươi thua không nổi.
- Không biết, lúc ta gặp tỷ ngươi nàng rất bình thường.
- Làm sao muộn như vậy lại trở về rồi, Thiên Vương Điện lại gây ra chuyện gì sao, đám người kia cũng không yên tĩnh được vài ngày?
Tần Mệnh bỗng nhiên ngồi xuống, chuyện thật muốn mất kiểm soát..
Nhưng về sau không hiểu thấu lại đơn độc giữ tỷ tỷ lại, cũng không biết đã nói chút gì, lúc tỷ tỷ đi ra, ta rất xác định khóe mắt nàng có nước mắt.
- Ngươi làm sao đêm hôm khuya khoắt lại chạy đến chỗ tỷ tỷ ngươi.
Đồng Ngôn liếc mắt nhìn hắn, ôm chặc hơn.
Ta thắng ngươi, ngươi khẳng định cũng thấy mất mặt, sẽ không thừa nhận, ta cũng đã quen rồi.
Đồng Ngôn trừng mắt: - Ngươi còn cả đêm ngủ ở nhà tỷ ta đây này, có xấu hổ hay không?
- Ta và tỷ tỷ cùng nhau lớn lên, nàng có rất ít gạt ta chuyện gì, lần này.
Đồng Ngôn suy nghĩ thật lâu đều nghĩ không thông, chẳng lẽ phụ thân muốn bức tỷ tỷ lập gia thất, tỷ tỷ không muốn?
Mấy năm này ngược lại là luôn có người tới kết thân, có chút hải tộc, còn có các bá chủ thế lực khác, nhưng tỷ tỷ đều không vừa ý, hắn càng không để vào mắt.
- Ta thấy tâm tình tỷ tỷ ngươi rất không tệ, bây giờ ngươi có thể đi hỏi một chút.
- Vậy sao?
- Rất vui vẻ a, ngươi mau đi đi, bản thân ta đi tìm cô cô ngươi.
