Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 1251: Bạo Tẩu




Đồng Ngôn bất kể là ai, đánh ra mưa kiếm đầy trời, sát thế ngập trời, chìm ngập Đồng Hân.

Trên đỉnh núi, bọn người Đồng Đại hai mặt nhìn nhau.

- Thật điên rồi?

Ngay cả Đồng Hân đều đánh.

- Hắn đang gọi Lục Nghiêu?

- Cần ta nhìn đến không?

Ngươi cho rằng lão tử dễ khi dễ sao?

Kết quả tiến lên xem xét, vậy mà chỉ có một mình Đồng Ngôn ở đằng kia đấu đá bừa bãi, la to hét lớn, như là được điên rồi.

Hỗn đản!

- Ngài kiềm chế chút, đừng đau lưng.

Tần Mệnh cười khổ lắc đầu: - Có chỗ trốn sao?

Đồng Hân liền biết Tần Mệnh sẽ trở lại, đã chờ trên núi rồi..

- Hắn sẽ không.

- Thôi đi..

- Ta liền cảm thấy hai ngươi không đúng.

- Trong phòng ta?

- Uống cái đầu của ngươi!

A một tiếng kêu thảm thiết, cổ tay suýt chút nữa bẻ gảy, như là đánh trên tảng đá.

Cút ra đây!

Đồng Ngôn một quyền đánh ngay trên mặt Tần Mệnh, kết quả.

Tần Mệnh che dấu tất cả linh lực, tránh đi Đồng Ngôn truy tung, chạy một vòng trong rừng rậm, sau đó lại về tới Thánh Sơn Tử Viêm Tộc.

- Ngươi dám khi dễ tỷ tỷ ta!

- Cút!, động tĩnh oanh oanh liệt liệt giống như là muốn hủy đi cả căn phòng.

Đồng Ngôn phát tiết đến hừng đông, gần như đã tiêu hao hết linh lực, mới đỏ hồng mắt trở lại Thánh Sơn Tử Viêm Tộc, đi thẳng đến chỗ ở của Tần Mệnh.

- Tỷ tỷ ta vì cái gì không có giết ngươi?

- Phụ thân ta và bọn họ cũng đều biết rồi?

- Vì cái gì không có bổ ngươi?

Đồng Ngôn ngao ngao, phóng tới Tần Mệnh, quyền đánh, chân đá, đánh mặt, nắm lấy tóc đụng đất, kéo lấy y phục vung mạnh mấy vòng, như là tên điên, một bên kêu quái đản, một bên ẩu đả, từ sân nhỏ đánh vào trong phòng, từ ngoài đường đánh đến buồng trong, lại từ buồng trong vọt tới ngoài đường, bàn đá băng ghế, ván cửa, xà nhà, bình hoa, vân vân.

Tần Mệnh ngồi dưới đất, thoạt nhìn rất chật vật, y phục bị xé rách không sai biệt lắm, chỉ còn chút ít vải, đầu rối bù, nhưng mặt không đỏ cũng không thở gấp, không có bị thương.

- Lục Nghiêu làm sao chọc tới hắn rồi?

- Không dám.

Tần Mệnh đã chờ ở tại đây rồi.

- Nên đi.

Đồng Ngôn đi đến sân nhỏ, mắt đỏ nhìn hắn: - Đứng lên.

- Uống rượu không?

Vạn nhất mất kiểm soát, hắn thật có thể có thể giết Lục Nghiêu.

Đồng Ngôn thanh âm run lên, tỷ tỷ của ta bị làm nhục rồi?

- Ngươi là tên hỗn đản!

Người nhát gan, đi ra a.

Tần Mệnh cười khổ đứng dậy.

Ta xem ngươi trở thành huynh đệ, ngươi dám ngủ với tỷ tỷ ta!

- Đợi ta biểu hiện tại Thăng Long bảng đi.

Đồng Ngôn bạo tẩu trong núi rừng, thanh thế dữ dội cả kinh chim bay cá nhảy chật vật chạy thục mạng.

Thủ vệ bên ngoài còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì, vội vã chạy tới, lại bị Đồng Hân chờ tại bên ngoài đuổi đi.

- Tình huống có chút đặc thù.

- Sau khi chạy ra Thất Nhạc Cấm Đảo.

Nàng không nhìn lầm Lục Nghiêu, chính xác là một nhân tài, vậy mà có thể đánh bại hai đại truyền nhân Kim Linh tộc, nàng rất đợi chờ Lục Nghiêu biểu hiện tại trên Thăng Long bảng.

- Cái này cũng quá táo bạo đi à nha, tính cách này của hắn thật có khả năng trở thành tộc trưởng?

- Ta nói như thế nào, ngươi sẽ dễ chịu chút?

Ta phải giết ngươi...

- Ngươi dùng thủ đoạn gì?

- Làm lại.

Cũng đều chà đạp nửa năm rồi?

Ta không để yên cho ngươi!

- Ngươi không sao chứ?

Tần Mệnh cười khổ: - Chuyện đã phát sinh rồi, ngươi muốn ta làm như thế nào, xin lỗi?

Hắn hiện tại gần như đã tiêu hao hết linh lực, nhưng thân thể Tần Mệnh lại như là sắt thép, hắn đỏ mắt giận dữ mắng mỏ: - Ngươi cố ý!

Lão tử luyện công buổi sáng các ngươi quản cái rắm, đều cút ngay cho ta!

Đồng Ngôn một quyền đánh vào trên bụng Tần Mệnh, lực lượng mạnh mẽ đem hắn đánh lui ba năm bước.

Ta không để yên cho ngươi..

Đồng Ngôn đả thương Đồng Hân, từ trên cao đánh về phía xa xa rừng rậm, như là thiên thạch bùng cháy, phá ra cái hố to, toàn thân hắn lửa cháy cuồn cuộn, lại hô lại gọi, gắt gao kẹp chặt thân ảnh của Lục Nghiêu.

Đi ra!

- Đều nửa năm rồi?

Bành!

- Đồng Ngôn thiếu gia, ngài đây là.

Đồng Tuyền nhìn qua đầy trời biển lửa, lắc đầu: - Tùy hắn đi thôi, phát tiết đi ra là không sao.

Đồng Ngôn mặt mũi tràn đầy bi phẫn, trong lòng nghẹn lấy cỗ ác hỏa.

- Không kém bao nhiêu đâu.

Ngươi cũng dám ức hiếp tỷ tỷ ta.

Thủ lĩnh đám liên minh nghẹn lấy cơn giận rút đi, ngươi thích thế nào tùy ngươi, hủy cái mảnh núi rừng này chúng ta cũng mặc kệ.

Bọn hắn lại muốn náo cái gì!

- Trốn chỗ cô cô ta?

Bà lão lo lắng.

Đồng Ngôn trọn vẹn lăn qua lăn lại hơn nửa canh giờ, thật sự là đã đánh mệt mỏi, hai tay cũng đánh sưng lên, tóc tai bù xù ngồi ở trong đống gỗ rách nát, hồng hộc thở hổn hển, con mắt hiện hồng xuyên qua tóc dài trừng nhìn Tần Mệnh.

A a a!

- Người của Tử Viêm tộc?

Tần Mệnh tận lực buông lỏng thân thể.

Đồng Ngôn hung dữ trừng mắt hắn, cơn giận không tan, toàn thân đều đang run rẩy: - Chuyện xảy ra lúc nào?

Đám liên minh thủ vệ kiên trì vây đi qua, chỉ sợ Tử Viêm Tộc cùng Kim Linh tộc lại đánh nhau rồi..

Đồng Ngôn điên rồi hai lần này, nhưng vẫn là chưa tan cơn giận.

Hắn trong suy nghĩ hình tượng tỷ phu, cùng cái tên trước mắt này hoàn toàn liền không hợp, ghê tởm hơn chính là, hai người vậy mà đều gạt hắn, hắn còn cùng nên này xưng huynh gọi đệ.

Điều kiện gì mới có thể để cho ngươi lấy tỷ tỷ ta?

Phụ thân cùng cô cô cũng đều biết chuyện này, lại không có giết Lục Nghiêu, bên trong khẳng định có nguyên nhân gì.

- Thăng Long bảng, mười hạng đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.