Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 1338: Nhát gan không đảm phách




Vinh Nhạn cười khẽ: - Ngài cứ yên tâm đi, ta để cho ngài thất vọng qua à.

- Không đi tửu lâu, đến trang viên ta.

Đồng Kỳ tại trên Phù Sinh đảo có tòa trang viên cỡ nhỏ, là chỗ ở của hắn ở đây, cũng là nơi an trí đấu thú cùng nô lệ.

Đương nhiên, bên trong còn nuôi rất nhiều nữ tử.

Một đêm kích tình!.

- Nhờ ngươi làm một chuyện.

Tần Mệnh đã tới đây ba ngày rồi, cũng hiểu rõ tình huống hải tộc, cũng nghe đến các loại nghị luận.

Đồng Kỳ ngưng mắt nhìn sang, nhưng không nhìn thì thôi, vừa nhìn thì con mắt lập tức trừng đến căng tròn, giật mình một cái triệt để thanh tỉnh, hắn há mồm muốn kêu to, rồi lại một tay che lấy miệng lại: - Lục Nghiêu.

- Mang ta đi Xích Phượng Luyện Vực một chuyến?

- Ngươi còn quan tâm cái này?

Hắn quả thực không dám tin vào hai mắt của mình, nam tử ngồi ở chỗ đó rõ ràng chính là Tần Mệnh!

- Đừng!

Hắn ngủ một giấc thẳng tới chạng vạng tối, bọn thị vệ biết rõ tâm hắn phiền, cũng không có vào quấy rầy.

- Không cần khẩn trương, nếu như ta muốn giết ngươi, ngươi đã không tỉnh lại được rồi.

- Cái gì?

Ta là nằm mơ sao?

Thị vệ phía ngoài chợt nghe bên trong có động tĩnh.

Làm thê tử người khác!

Bất Tử Vương Thiên Vương Điện!

Ta còn chưa ngủ tỉnh?

Đồng Kỳ uống cái say không còn biết gì, hung hăng mà phóng túng một lần trên người ba nữ tử nũng nịu.

Nếu như là nửa năm trước, ta dùng chân thân cùng Đồng Ngôn Đồng Hân tương kiến, bọn hắn sẽ không chút do dự giết ta.

Đồng Kỳ nói cho đứng lên rồi, đi Xích Phượng Luyện Vực?

Tần Mệnh trước khi đến, đã làm xong các loại chuẩn bị, nhưng mà bây giờ, rốt cuộc bảo trì không được phần bình tĩnh kia, càng sâu hơn chính là áy náy, càng lo lắng lại càng thống khổ, còn có cảm giác phẫn nộ.

Đồng Kỳ nhịn không được lại bóp nhẹ một lát trên người các nàng, rồi mới từ trên giường bước xuống, xấp y phục muốn tìm chút nước uống, nhưng là chưa có chạy hai bước, chợt phát hiện một người ngồi bên cạnh trên giường mềm.

Đồng Kỳ kinh ngạc, cũng luống cuống, ánh mắt loạn chuyển khắp nơi, cảnh giác lui về sau.

Nói đùa gì vậy, ta không có trêu chọc ngươi.

Ánh mắt Đồng Kỳ không ngừng nhìn ra bên ngoài, muốn kêu cứu.

Đồng Kỳ tức giận, cũng không dám nói quá lớn tiếng.

- Điên rồi, bị giam lại rồi.

- Ngươi.

- Ngươi là ai?

Nhưng bây giờ gặp mặt, Tần Mệnh là Bất Tử Vương Thiên Vương Điện, một tên điên phá hủy Thăng Long bảng, lại còn là ác nhân giết người không chớp mắt.

Đồng Kỳ dùng sức cắn đầu lưỡi, nhìn xa hơn xem xét, người vẫn còn, đó chính là Tần Mệnh!

- Có chuyện gì ngài phân phó.

Đồng Kỳ dùng sức đưa tay ra duỗi cái lưng mỏi, vặn lấy cái đầu căng đau nhức ngồi xuống.

- Đợi ta?

Gánh không nổi sự nhờ vả của ngài.

Đồng Kỳ há to miệng, muốn kêu cứu, nhưng nhìn lại Tần Mệnh cũng không dám thật sự hô cứu mạng, biểu lộ vùng vẫy một lát, vẫn là kiên trì đưa một câu: - Ta không sao, vừa tỉnh.

Đồng Kỳ khẩn trương, nhưng vẫn là ngoan ngoãn mà ngồi xuống, bờ mông chỉ đặt nhẹ lên.

Tần Mệnh?

Đồng Kỳ bỗng nhiên rất hối hận khi đi ra, ngươi nói ta ở nhà thành thành thật thật đợi lấy, thuần dưỡng đấu thú, chơi đùa nữ tử, thoải mái nhàn nhã thật tốt, nhất định muốn đi thư giản cái gì.

Đồng Kỳ lắc đầu, lần nữa nhìn lại, thật đúng là có người.

- Không cần.

Cái tên điên này thật có gan, toàn bộ hải vực đều đang lùng bắt hắn, hắn vậy mà công khai đi vào Phù Sinh đảo, lại còn ngồi ở trong phòng của mình.

Ngươi không sợ đem ngươi đập nát cho chó ăn?.

Người Tử Viêm tộc hận nhất hiện tại!

- Thiếu gia?

- Nàng có khỏe không?

Ngày bảy tháng bảy!

- Chúng ta có cái gì tốt để nói chuyện.

Tần Mệnh nhìn Đồng Kỳ, ra hiệu hắn ngồi xuống nói chuyện: - Tất cả hải tộc là trừng phạt Tử Viêm tộc thế nào?

Ngươi còn muốn đi Xích Phượng Luyện Vực?

Chạng vạng tối, ánh sáng tàn rơi vãi vào phòng, trên mặt đất lôi ra một cái bóng thật dài, người nọ lưng vác ánh sáng, thấy không rõ bộ dáng..

- Ngồi xuống, ta muốn cùng ngươi nói chuyện.

Đồng Kỳ co khóe miệng lại: - Thật sẽ nói đùa, đổi thành ngươi, ngươi sẽ tốt?

- Đợi ngươi ba ngày rồi.

Giống như muốn đem phiền muộn những này ngày đều phát tiết đi ra ngoài, cho đến khi nhanh hừng đông mới nằm ở bên trong da thịt trắng bóng mềm mại mà ngủ.

- Đồng Ngôn thì sao?

Lúc trước kia, Tần Mệnh hay là Lục Nghiêu, vẫn là một tán tu, hắn có thể vô câu vô thúc, thậm chí cao một đầu.

Bọn thị vệ rút khỏi sân nhỏ.

Không, làm thiếp!

- Nếu như ngươi muốn nhanh chóng rời khỏi gian phòng này, tốt nhất là ngoan ngoãn trả lời vấn đề của ta..

Trên chiếc giường ngọc thể ngang dọc rộng thùng thình, chăn hồng rối loạn, hương diễm không gì sánh được.

- Không có gì nợ hay không nợ, vốn là kẻ địch.

Đồng Kỳ nhìn Tần Mệnh, vừa hận vừa tức, nhưng hơn nữa là cảm giác sợ hãi.

Ngươi đến đây lúc nào?

- Ngài có muốn ăn chút gì hay không?

Đồng Kỳ khó khăn nuốt nước miếng, liếc mắt nhìn nữ tử trên giường, cái tư thế xiêu vẹo uốn éo quái dị kia căn bản không phải ngủ say, mà là hôn mê.

Cái tên điên này, cái tên sát tinh này, hỗn đản này, làm sao lại tìm được đến ta rồi?

- Tần Mệnh, Tử Viêm tộc chúng ta nợ ngươi sao?

Bọn họ là đi giết ta, bị ta lợi dụng, không hơn.

Hải tộc huy hoàng mấy ngàn năm, chuyện ác làm đến ít sao?

Ta chuyện như vậy đều tính là cái gì.

Tần Mệnh đến bây giờ đều không hối hận vowis quyết định lúc trước, điều duy nhất hắn làm sai chính là đã có tình cảm cùng Đồng Hân, mắc nợ duy nhất chính là Đồng Hân.

Đồng Kỳ há hốc mồm, lại không biết phản bác như thế nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.