Tiếng Lạc Thịnh gào rú im bặt mà dừng, bị nắm đấm Tần Mệnh định tại chỗ đó, hắn run run há to miệng, cúi thấp đầu, nhìn ngực nhuốm máu, nhìn lại Tần Mệnh gần ngay trước mắt mặt.
Cho tới bây giờ, hắn còn cảm giác toàn bộ cái này đều là đang nằm mơ.
- Đại ca ta...
Không sợ Tru Thiên điện đem hắn bầm thây vạn đoạn sao?
Ngươi đã gây họa.
Thanh âm của Tần Mệnh làm Ôn Ngọc tỉnh giấc, người khác nghe thì rất bình thường, nhưng trong lỗ tai nàng lại như là cây gai nhọn hoắt.
Đệ tử nội điện Tru Thiên điện!
Nếu như Tru Thiên điện trách tội xuống, toàn bộ Ôn gia đều muốn chôn cùng a.
Tần Mệnh đưa ánh mắt lạnh lẽo Lãnh Lập Bình, không nói một lời, oán niệm trên tay phải không ngừng liên tục xâm nhập trong đầu Ôn Ngọc, các loại cảm xúc âm lãnh, tà ác, sợ hãi, điên cuồng mà ăn mòn lấy nàng..
Tần Mệnh cười lạnh, đè lại cổ của hắn, thời gian dần qua hắn rút ra cánh tay phải đầm đìa máu.
Ôn Ngọc thét lên, giãy dụa dữ dội, tính tình nàng cao ngạo, cũng tự xưng là tỉnh táo khôn khéo, nhưng lần này hoàn toàn rối loạn, ngay cả Lạc Thịnh đều nói giết liền giết, cái tên điên này còn có chút nhân tính hay không?.
Đó là Lạc Thịnh!
Hắn ở đâu ra lá gan!
- Ngươi cũng đã biết bối cảnh của ta?
Đây chính là Thánh Võ kia?.
Ngươi cũng đã biết bối cảnh của Lạc Thịnh?.
Giết đệ tử nội điện Tru Thiên điện!
Hắn vẫn luôn cảm giác người này không đúng, mặt ngoài ôn hòa, mặt mỉm cười, nhưng lại luôn cho hắn loại cảm giác nguy hiểm, nhưng có làm sao hắn cũng đều sẽ không nghĩ tới, tên này vậy mà điên cuồng to gan đến mức giết Lạc Thịnh trước mặt mọi người.
- Ngươi là.
- Cái gì đủ?
- Còn cần lý do ư!..
Nhưng hắn làm sao dám giết Lạc Thịnh!.
Tần Mệnh nắm ở phần gáy Ôn Ngọc, đem nàng dùng sức nhấc lên.
- Lạc Hàn!
- Ta đương nhiên giết hắn.
Lãnh Lập Bình bắt lấy cánh tay Tần Mệnh, nghiêm khắc ngăn lại.
Vậy mà đã bị chết tại Bích Ba đảo?.
Để cho đám người trong phòng sởn hết cả gai ốc, toàn thân rét run.
Đã xảy ra chuyện, xảy ra chuyện lớn!
Là.
- Cho ta cái lý do!
Ôn Ngọc gạt mở đám người xông lại, lớn tiếng thét lên, lao về phía thi thể trên đất.
- Nàng là tỷ tỷ Ôn Dương!
Lạc Thịnh chết!.
- Đi, đi mau. buông Ôn Ngọc ra trước.
- Không.
Ngươi đây là.
Ánh mắt Ôn Ngọc lắc lư, tâm tư quay nhanh..
Càng giống như là có thêm vô số oán niệm như là ác quỷ thét lên bên tai.
Lãnh Lập Bình phẫn nộ chỉ Tần Mệnh.
- Bối cảnh của ngươi?
- Ngươi giết Lạc Thịnh, hắn là đệ tử nội điện Tru Thiên điện, thân đệ đệ tâm phúc thiên tử Diêu Văn Vũ.
Tần Mệnh bóp lấy Ôn Ngọc đột nhiên giơ hướng giữa không trung, oán niệm Tu La đao hội tụ cánh tay, xông ra lòng bàn tay, đột nhiên đập phá đi vào đầu Ôn Ngọc, như là vô số độc xà, xé mở da thịt, xâm nhập trong đầu...
- Lý do?.
Gian phòng yên tĩnh giống như chết, tất cả mọi người ngoác miệng, trừng mắt, đầu óc trống rỗng, Lãnh Lập Bình đã vọt tới bên người Tần Mệnh, nhưng nhìn thi thể không còn sinh cơ trên mặt đất, rốt cuộc cũng bất động, thân thể như là định trong lúc này, ánh mắt đung đưa, chết.
Ôn Dương đã cứu mạng của ngươi!
Đám người trong phòng thất kinh, trước trước sau sau xông ra khỏi phòng, kêu gọi thị vệ của mình tranh thủ thời gian rút lui..
Lãnh Lập Bình hô to.
- Chính là bởi vì nàng là tỷ tỷ Ôn Dương, đến bây giờ nàng mới có thể còn sống.
Ôn Khải Toàn miễn cưỡng phục hồi tinh thần lại, nhưng đầu lại ông ông, thân thể không thể khống chế run rẩy.
- Ngươi.
- Nhưng ngươi đã giết hắn!
- Dừng tay, đừng trách ta không khách khí!
Tu La đao phóng thích oán niệm âm lãnh điên cuồng mà xâm nhập lấy ý thức của nàng, dường như lâm vào vực sâu vô tận, một mảnh tối tăm, không có cái gì, chỉ có nàng trầm xuống trầm xuống càng không ngừng trầm xuống, hoặc như là bị ném tới chiến trường đáng sợ, khắp nơi đều là giết chóc, nàng bị mãnh thú đạp vỡ thân thể, bị vòi rồng cuốn đến không trung...
Chết?
- Lục công tử, ngươi.
- Bối cảnh của ta, chính là ta.
Ôn Ngọc toàn thân cứng ngắc, kêu thảm thiết thê lương.
Chẳng lẽ hắn phát hiện thương thế của Ôn Dương?.
- Hắn là hắn, ta là ta.
- Lục Nghiêu, đủ rồi!.
- Ngươi.
Bọn người Ôn Cảnh Hạo vừa nôn nóng vừa giận, quát tháo Tần Mệnh thả người!
- Ôn Ngọc cô nương, nói cho ngươi một tin tức tốt, thương thế Ôn Dương đã khống chế được, nghỉ ngơi vài ngày là có thể khôi phục.
Lực lượng toàn thân Lạc Thịnh như là nước lũ vỡ đê, từ ngực rách nát tán loạn lấy, hắn vô lực mà quỳ trên mặt đất, thân thể một hồi đong đưa, bành một cái nằm sấp trên mặt đất, con mắt dần dần mất đi thần thái.
Đệ tử nội điện Tru Thiên điện đã bị chết ở Bích Ba đảo, Tru Thiên điện nhất định sẽ phái tới đội ngũ điều tra, cùng lúc nghiêm trị hung phạm.
Ôn Ngọc kêu thảm thiết thê lương, thống khổ bi thương gào thét, như là thừa nhận lấy thống khổ không lời nào có thể nói rõ..
- A..
Ngươi là người được Ôn Dương cứu kia?
Đám người Kiều gia phản ứng kịp trước hết nhất, được thị vệ thủ hộ đào tẩu đi.
Lãnh Lập Bình mấy lần muốn xông qua đi, nhưng Lục Nghiêu lại gắt gao bóp lấy cổ Ôn Ngọc, hắn sợ đã ngộ thương nàng.
- Lục Nghiêu, làm người không hiểu cảm ơn, có gì khác súc sinh đâu!
- Cũng là bởi vì cảm ơn, ta mới chịu giết một tên, phế một tên!
Năm ngón tay Tần Mệnh đột nhiên phát lực, Tu La Oán Niệm phóng thích cực hạn, như là vô số lưỡi đao, xông ra lòng bàn tay, xâm nhập trong đầu Ôn Ngọc.
Ôn Ngọc toàn thân loạn chiến, đồng tử đột nhiên phóng đại, tiếng kêu thảm thiết im bặt mà dừng, thế giới ý thức nàng như là đã nổ tung, hóa thành hư vô, linh hồn bị sát khí đáng sợ bao phủ từ trên xuống dưới, trọng thương triệt để.
