- Bắt lấy!!
Tề đội trưởng quát lớn ra lệnh.
Một đám hộ vệ vọt vào phòng, một trận rầm rầm loạn, giữ chặt mấy vị công tử ca kia áp giải ra.
Đám người Quý Nguyên Hổ hận đến nghiến răng nghiến lợi, trong lòng nguyền rủa Tần Mệnh, nhưng thật sự ngậm miệng không dám kiêu ngạo.
- Để cho các ngươi cười rồi Hô Diên Trác Trác cười ha ha, cũng trở lại phòng, đóng cửa phòng lại.
- Ngươi quấn áo choàng tắm đi dạo khắp nơi, không sợ người khác hiểu lầm?
Hô Diên Trác Trác nằm ngửa trong nước ấm áp: - Giao cho ta!
- Tái ao ngươi lại đánh hắn, không sợ Mãng Vương phủ trả thù?.
- Nào có nhiều sợ hay không sợ như vậy.
Đến lúc đó, mâu thuẫn giữa hai bên càng sâu sắc, vội vàng đối kháng, cũng sẽ không có ai trêu chọc hắn nữa, càng sẽ không có ai nhắc tới thông gia gì nữa.
- Không biết.
- Ta hỏi thì ngươi nói.
Khía cạnh tâm lý.
Thiết Sơn Hà giơ chén rượu lên, ngửa đầu uống hết.
- Dừng lại, ta nhận thua.
Tần Mệnh mơ hồ lăn qua.
Phàm Tâm có một cỗ ngang bướng.
-.
Dược Tuyền quả thật có hiệu quả chữa thương, ngâm mình ở bên trong cả người nóng bừng, giống như là có một cỗ nhiệt khí chảy xuôi giữa máu thịt kinh mạch, thoải mái nói không nên lời, miệng vết thương ấm áp lại tê dại.
Cứ như vậy, bát tông sẽ không dễ dàng tha cho Tào Vô Cương, cũng sẽ trắng trợn vây bắt hộ vệ Tào Vô Cương mang đến, một lưới bắt hết.
Ý ta là, đừng đợi đến tương lai, ngươi cảm thấy thế nào?
Ngồi xuống, từ từ nói chuyện.
Ba đại nam tử cùng nha đầu ngâm mình, đây coi như là chuyện gì.
- Vặn vẹo!
Hô Diên Trác Trác giật mình, trách không được lại đánh mạnh.
- Ngươi tám năm này khẳng định vô số lần giấu ở trong góc nguyền rủa Thanh Vân Tông chứ?
Tần Mệnh cười khẽ, đây chính là thứ hắn muốn!.
Sợ mình há miệng, cũng bị Tần Mệnh đánh trên mặt đất.
- Ngươi đánh Tào Vô Cương là muốn.
Vừa mới nghe Tào Vô Cương gọi cái gì Nguyệt Tình?
Tần Mệnh nằm ngửa trong hồ nước, lười biếng.
- Ngươi và Tào Vô Cương là bằng hữu?
Ta sẽ để cho hắn không trở về được Mãng Vương phủ.
Trong hành lang bên ngoài tụ tập đầy người, bên trong còn có đệ tử bát tông.
Phàm Tâm nghiêm túc nhìn Tần Mệnh, bỗng nhiên nói: - Hiện tại người khác đều đang nói ngươi.
- Tuy rằng là nói như vậy, nhưng ai dám đánh công tử vương phủ như vậy?
- Vậy vì sao ngươi lại quan tâm.
- Không phải.
- Hai người khẳng định có thù oán!
Tần Mệnh nhìn về phía Hô Diên Trác Trác.
Tần Mệnh không nói gì.
Nửa đường tập kích, tiêu diệt Tào Vô Cương..
Tần Mệnh vốn định kích thích cô chạy đi, Nhưng Phàm Tâm gật đầu: - Nhường chỗ ngồi.
- Có cái gì không dám, bản thân Mãng Vương phủ cùng Thanh Vân Tông vốn đã có thù hận, trong sáng âm thầm không ít tranh đấu, Mãng Vương phủ còn giết qua trưởng lão Thanh Vân Tông.
- Đi tốt.
Hành lang bên ngoài đã khôi phục yên tĩnh, Tề đội trưởng tự mình trấn an khách nhân các phòng.
- Thông gia?
- Đừng nghĩ ta đen tối như vậy.
- Cũng đúng, Tần Mệnh trở về chính là đệ tử kim linh, địa vị không kém Tào Vô Cương bao nhiêu...
Hắn cũng không phải là tin nam thiện nữ gì, nguy hiểm phải bóp chết từ trong trứng nước, miễn cho tương lai chịu khổ.
- Hắc hắc, tiểu công tử của Mãng Vương phủ lại xuất hiện ở bát tông trà hội?
- Dược Sơn có bí mật gì?
Nàng tuy rằng mới mười lăm tuổi, nhưng phát triển không tệ, nên cao thì cao, nên vểnh thì vểnh, không còn khí thế cường ngạnh trên võ trường, ngược lại có loại hương vị câu hồn đoạt phách..
Ngược đãi Tào Vô Cương, không chỉ vì tức giận, mà còn muốn làm lớn chuyện, làm cho cả thành đều biết Tào Vô Cương xông vào bát tông trà hội.
Thiết Sơn Hà nhìn Hô Diên Trác Trác nhiều hơn, hắn hiểu rõ tâm tình Tần Mệnh, tâm cứng tay ngoan độc, sát phạt quả quyết, chỉ là tò mò Hô Diên Trác Trác lại phối hợp với hắn..
Đám người Tần Mệnh trở về phòng, tiếp tục ngâm trong hồ nước.
Mãng Vương phủ muốn thu thập Tần Mệnh, đầu tiên phải xem Thanh Vân Tông có đồng ý hay không.
Tin tức này truyền ra ngoài chắc chắn sẽ gây ra chấn động, thành Vũ Lăng lại sắp náo nhiệt một thời gian rồi.
Một mũi tên trúng nhiều đích.
Nhưng vừa mới yên tĩnh một lát, cửa phòng Tần Mệnh bị không khách khí đẩy ra, Phàm Tâm của Bách Hoa Tông quấn lấy áo tắm đi vào: - Tần Mệnh, ngươi có thù với Tào Vô Cương?.
Tần Mệnh hừ cười hai tiếng, trở lại phòng.
Mái tóc dài ướt sũng tùy ý xõa tung, da thịt trắng nõn mềm mại, lộ ra tay mịn chân đẹp, bộ dáng hoa nở mê người.
Cũng không phải là một người tốt bụng a..
Thiết Sơn Hà nói: - Bát Tông sẽ không giết chết Tào Vô Cương, hoặc là thương lượng cùng Mãng Vương phủ, để cho bọn họ dẫn người trở về, hoặc là bọn họ tự mình đưa trở về.
- Nếu hắn đã đến xem trận đấu, hắn sẽ xem ta là mối đe dọa..
- Ngưu nhân, ai cũng dám đánh.
Vì vậy,.
Hô Diên Trác Trác mím môi thiếu chút nữa cười ra tiếng, Thiết Sơn Hà cũng khó có thể nhịn được mà nâng mi mắt lên nhìn Phàm Tâm.
Hô Diên Trác Trác nhìn Tần Mệnh thật sâu, lời sau không nói ra.
- Nói gì về ta?
Cứ như vậy không chỉ giải quyết được phiền toái hắn đưa tới, cũng sẽ chọc giận Mãng Vương phủ, để Mãng Vương phủ khai chiến với bát tông.
Với tính cách bá đạo công tử của hắn, sớm muộn gì cũng sẽ nghĩ biện pháp diệt trừ ta.
Phàm Tâm cô nương, ngươi là nhàn rỗi không có việc gì muốn tìm người nói chuyện phiếm sao, nếu không cùng nhau vào ngâm mình?
- Hừ, sắc tâm không sắc đảm.
Phàm Tâm trong veo như nước, cả người tản ra hương thơm đặc thù của thiếu nữ.
- Ta tò mò hỏi một câu, ngươi trả lời ta, ta sẽ đi.
- Nghe đây này.
Tần Mệnh nhấp một ngụm rượu thuốc, một luồng nhiệt lưu từ khoang miệng tràn vào toàn thân, nóng hổi, thoải mái.
