Bóng đen bất ngờ ngẩng đầu, đáy mắt lạnh nhạt chợt lóe, lập tức hiểu được ý tứ của Đại trưởng lão.
- Một lần nữa cho ngươi một nhiệm vụ.
Triệu tập ba trăm đệ tử, đêm nay liền khởi hành, đến khu mỏ Đại Thanh Sơn, đêm trước khi quáng nô chuyển đi giết vào quặng mỏ...
Nhưng mà, Thanh Vân Tông thật sự muốn bồi dưỡng Tần Mệnh sao?
- Làm sạch sẽ.
- Nhặt ở bên ngoài.
Tần Mệnh ở Thanh Vân Tông chịu khổ tám năm, trong lòng có hận không?
- Cũng coi như được.
Lời này vừa nói ra, các trưởng lão khác đều nhướng mày, ai sẽ làm sư phụ Tần Mệnh?
- Chủ nhân yên tâm, ta tự mình hành động.
Tương lai có thể biến thành Lãnh Sơn thứ hai hay không, thù hận Thanh Vân Tông, tàn sát đệ tử trưởng lão Thanh Vân Tông.
Tần Mệnh vẫn là cúi đầu, không ấm không nóng, không kiêu ngạo không tự ti.
Một vị trưởng lão khác cũng hỏi.
- Ngươi đã sẵn sàng?
Hắc y nhân đang muốn lui đi, lại hỏi: - Ta nghe nói chuyện của Tần Mệnh, cần ta xử lý hắn không?
Một vị trưởng lão ngồi ngay ngắn trên ghế mây, lạnh lùng đánh giá Tần Mệnh.
Bọn họ không thể không coi trọng, cũng không thể không một lần nữa xem xét Tần Mệnh.
Đây là một hy vọng hay một mối đe dọa?
Đại trưởng lão dừng lại một lát, sâu kín nói: - Thanh lý người của Tần gia.
Dần dần, hầu như đều sắp quên, cho đến đoạn thời gian trước Tần Mệnh ở diễn võ trường đánh bại Mục Tử Tu, thoáng có chút lưu ý.
- Mời Lãnh Chấp Bạch làm tốt dẫn đường, nói cho hắn biết không cần lo lắng tông môn, nếu như xảy ra chuyện, ta thay hắn gánh vác..
- Tông chủ hôm nay muốn thăng ngươi làm đệ tử kim linh?
- Nhặt được.
Với tính cách điên rồ của hắn, nếu như biết người của Tần gia bị giết, sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Nhưng cũng chỉ là lưu ý mà thôi, không ai cho rằng hắn có thể đi được bao xa.
Hắc y nhân trầm mặc một lát, gật đầu lĩnh mệnh: - Có thể ngụy trang thành sơn phỉ tập kích mỏ, sau đó mặc dù trong tông có hoài nghi, cũng không tìm được chứng cớ.
Hơn hai mươi vạn người kia sau khi trời sáng toàn bộ chạy vào rừng rậm Vân La, để cho bọn họ tự sinh tự diệt.
- Thanh kiếm của ngươi đâu?
Trong Thanh Vân điện uy nghiêm hào hùng lại không có ai nói chuyện.
- Tần Mệnh, nghe nói võ pháp ngươi rất đặc biệt, ai dạy ngươi?
Tần Mệnh sớm đã đi tới Thanh Vân điện, an tĩnh ngồi ở một góc, cúi đầu, không thèm để ý ánh mắt của các vị trưởng lão.
- Ta an bài khác.
Sẽ có bao nhiêu thù hận.
- Người của Tần gia trong khu mỏ, một người không thể ở lại!
Còn nữa, không nên chỉ giết người của Tần gia, miễn cho bị người khác nhìn thấu.
Hắn rất bình tĩnh, các vị trưởng lão cũng rất yên tĩnh.
Ngũ cường bát tông tuy rằng chỉ là bài danh của thế hệ mới, nhưng lại đại biểu cho tiềm lực của một người, tương lai một ngày nào đó, độ cao trưởng thành của Tần Mệnh rất có thể vượt qua đa số trưởng lão ở đây.
Bất luận là đệ tử kim linh hay là đệ tử thân truyền, đều cần có một trưởng lão, ngươi muốn chọn ai?
- Ngài có nghĩa là.
Có lẽ mười năm, có thể là hai mươi năm, có thể ngắn hơn.
Hơn mười đôi mắt đều rơi vào trên người Tần Mệnh, thần sắc của mỗi trưởng lão đều mang theo tia phức tạp.
Ngươi thành thành thật thật làm nô bộc, sẽ không có ai cố ý hại ngươi, ngươi bắt đầu triển lộ mũi nhọn, vậy thì là một chuyện khác.
Thế nhưng bọn họ tuyệt đối cũng không nghĩ tới, Tần Mệnh trong thời gian ngắn lại cường thế nghịch tập, trực tiếp dương danh ở trà hội bát tông, kinh diễm toàn trường, càng chiếm được hảo cảm của tông chủ các tông.
Vì để gặp Tần Mệnh, để gặp vị nô bộc đột nhiên tỏa sáng.
Ban đêm, chủ phong Thanh Vân điện tới rất nhiều trưởng lão, rất nhiều trưởng lão bình thường không lộ diện cũng tới..
- Tần Mệnh, có ý hướng?
- Vâng.
Phụ mẫu Tần Mệnh từng là trưởng lão nổi danh Thanh Vân Tông, lại là thành chủ Lôi Đình cổ thành, quan hệ với đa số trưởng lão đều không tệ, nhưng sau khi sự kiện tám năm trước xảy ra, phụ mẫu Tần Mệnh một đêm biến thành tội nhân của Thanh Vân Tông, thái độ của đại trưởng lão lại vô cùng kiên quyết, cũng không có ai muốn liên lụy đến chuyện này, đối với Tần Mệnh, bọn họ chỉ có thể nói một tiếng tiếc nuối.
Vị trưởng lão kia da cười thịt không cười ha hả hai tiếng: - Vận khí không tệ.
Từng trưởng lão đi tới Thanh Vân điện, nhìn hắn vài lần, đều tìm được chỗ ngồi xuống của mình.
Người lạnh lùng trực tiếp không để ý tới chuyện này nữa, người có chút yêu thương lại nhắc nhở đệ tử thân truyền của mình không nên đi khi dễ Tần Mệnh.
Tuy rằng Tần Mệnh bày ra tiềm lực, cũng sẽ tăng lên thành đệ tử kim linh, thành tựu tương lai không thể hạn lượng, nhưng hắn đắc tội đại trưởng lão, ai dám thu hắn làm đồ đệ?
Nếu đợi Tần Mệnh mở miệng bái sư với vị trưởng lão nào đó, bị cự tuyệt trước mặt mọi người, vậy thì xấu hổ.
Tần Mệnh thản nhiên nói: - Ta không cần sư phụ.
Một trưởng lão lớn tuổi cười khẽ: - Đừng quá kiêu ngạo, con đường võ thuật của mỗi người đều cần một sư phụ chỉ đạo, tránh tẩu hỏa nhập ma.
Bên cạnh hắn có một vị nữ trưởng lão cũng nói: - Nhất là loại đột nhiên có được đại cơ duyên như ngươi này, càng cần sư phụ hướng dẫn, bằng không càng dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Tần Mệnh ngồi đó không chút thay đổi, một lần nữa bày tỏ thái độ: - Cảm ơn lòng tốt, ta không cần sư phụ.
