Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 1718: Tối tăm nguyền rủa




Diêu Văn Vũ rốt cục cũng sả được cơn giận, nắm lấy ưỡi dao sắc bén chậm chạp đến có lực cắt ra bả vai Đồng Hân, máu tươi tinh hồng lướt qua bả vai trắng hơn tuyết.

Đồng Hân từ từ nhắm hai mắt, nhịn đau, quật cường không có lên tiếng.

Nàng tin tưởng Tần Mệnh, cho nên không sợ Diêu Văn Vũ.

- Phong bế!

Chớ khinh thường!

Chúng ta được cứu rồi!.

Đưa toàn bộ con tin qua đến, ta kiểm tra xong, thả Đồng Ngôn đi, ngươi sẽ ném tất cả bảo tàng Táng Thần Đảo qua đến, ta kiểm tra xong lại thả Đồng Hân đi.!

Tần Mệnh đột nhiên rút kiếm, chém về phía thiếu niên phía trước kia, phốc phốc, máu loãng tung tóe, một cái đầu phóng lên trời.

Táng Hải U Hồn đều phóng ra tất cả con tin, kể cả Dương Sơn, tổng cộng sáu mươi người, toàn bộ đẩy đến phía trước.

Bọn hắn tinh thần uể oải, sắc mặt vàng như nến, như là chịu đựng dằn vặt tàn khốc...

Thả người!.

Ánh mắt Tần Mệnh lạnh giá, một cái chớp mắt nhìn chằm chằm vào Diêu Văn Vũ.

Hắn giật mình tỉnh giấc, mang theo kiếm sắc muốn chém về phía cánh tay Đồng Hân, lớn tiếng gào thét: - Tần Mệnh, ngươi thật cho rằng ta không dám giết nàng?

- Cái này không gọi trao đổi.

- Ngươi không có làm rõ ràng tình huống?

- Làm sao trao đổi?

Cục diện căng thẳng, bầu không khí áp lực.

- Đừng nghe hắn.

Đồng Ngôn vừa muốn gào thét, bị Diêu Văn Vũ đè nặng đầu đâm vào trên tấm lưng cứng như sắt thép của Táng Hải Phạm Tinh Tích, dùng sức giẫm đè nặng.

Đồng Ngôn gầm thét, mặt tím xanh gân nổi cao, nhưng lại bị áp chế không thể động đậy.

Tuy nhiên sau khi nhìn rõ ràng cục diện trước mắt, đáy mắt ảm đạm của bọn hắn rốt cục cũng khôi phục chút ít ánh sáng, kinh hỉ thở hổn hển, được cứu rồi?

Tần Mệnh hít hơi thật sâu, như là rơi xuống quyết định gì đó, đưa tay ngăn hắn lại, không cần hô..

Thời gian càng lâu, người ở bên trong sống càng khó khăn, đến bây giờ linh lực tiêu hao nghiêm trọng, sinh mệnh lực cũng nhận lấy tổn hại, có mấy người ngay cả đứng cũng đứng không nổi.

- Ta đếm tới ba.

Đám nam nữ tụ cùng một chỗ ngẩn người, cho đến khi quay đầu lại nhìn thấy thân thể không đầu kia ngã xuống, nguyên một đám kinh hồn thét lên, hỗn loạn chạy thục mạng.

Rất nhiều năm đều không có loại cảm giác này, thoải mái a!

Có chút thời điểm, tham thì thâm, có chút thời điểm, ăn nhiều cũng chỉ có thể nghẹn chết người.

Diêu Văn Vũ nhắc nhở hai vị cao giai Thánh Võ trái phải, đề phòng trên người Đồng Ngôn Đồng Hân có vũ khí bí mật gì.

Một..

- Tần Mệnh!

Diêu Văn Vũ đột nhiên bạo rống, kiếm sắc giơ lên cao, bổ xuống vai Đồng Hân.

Tần Mệnh đề nghị nói.

Diêu Văn Vũ kinh ngạc, người nọ đúng là một trong những tâm phúc của hắn.

- Đừng vùng vẫy, hắn gọi càng vui, đợi tí nữa bị bại càng thảm.

Tần Mệnh giơ tay lên: - Con tin đều ở đây.

Kỳ thật Tần Mệnh cùng Táng Hải U Hồn ngoại trừ lúc đầu khảo vấn qua, lúc khác đều không có đụng vào bọn hắn, thẳng tuốt ném ở bên trong ‘Bao tải’, nhưng ‘Bao tải’ này của Táng Hải U Hồn có thể sắp xếp người sống là có điều kiện, chính là từ trên người ‘Người sống’ không ngừng liên tục hấp thu linh lực cùng sinh mệnh nguyên khí.

- Thu hồi đạo lý lớn của ngươi, ta còn chưa tới phiên.

Tần Mệnh, Táng Hải U Hồn, đồ sát con tin như chém dưa thái rau, một đao một kiếm, từng cái đầu lăn xuống.

Diêu Văn Vũ trông thấy Tần Mệnh ăn móm, trong lòng thống khoái nói không nên lời.

Táng Hải U Hồn xách đao đồng thời theo vào, giơ tay chém xuống, hai cái đầu ngút trời.

- Giao toàn bộ người qua đến, ta kiểm tra trước một chút.

- Ta nhớ đã nhắc nhở qua ngươi, không nên chỉ luyện võ, ra ngoài lịch luyện nhiều hơn.

- Không!

Hắn cùng Táng Hải U Hồn trao đổi ánh mắt, từ đáy mắt lẫn nhau nhìn thấy ánh sáng quen thuộc, hơi nhẹ gật đầu không thể tra.

Đồng Hân nói nhỏ nhắc nhở Đồng Ngôn, hiện tại giãy dụa là phí công, sẽ chỉ kích thích Diêu Văn Vũ.

Ngay bây giờ!.

Chúng cường giả Tru Thiên điện toàn bộ tập trung vào các Vương Hầu, tùy thời chuẩn bị tiến công.

Diêu Văn Vũ đột nhiên cao giọng, lớn tiếng hô to.

Ngươi, không có vốn để cò kè mặc cả!

U Minh Vương nắm chặt tay phải, một cỗ lực lượng Linh Hồn tách ra, bao phủ tất cả con tin, bọn hắn bỗng nhiên phóng đại đồng tử, nguyên một đám toàn bộ như là mất hồn phách như đứng nguyên tại chỗ, thất hồn lạc phách, tùy ý để đám Vương Hầu phóng thích lực lượng cầm ở giữa không trung..‘Thả người’.

Tần Mệnh vung ra Đại Diễn Cổ Kiếm, dùng sức nắm ở trong tay.!

Đám con tin không hề có ý thức phản kháng, linh hồn đều bị phong bế, không biết đã xảy ra chuyện gì.

- Ta muốn nghe chính miệng ngươi hô.

Diêu Văn Vũ giơ cao kiếm sắc, lạnh lùng dán mắt vào Tần Mệnh.

Toàn trường bỗng nhiên yên tĩnh, ánh mắt mọi người đều chuyển về phía máu tươi phun tung toé kia.

- Tất cả lui về phía sau năm trăm thước, lại đồng thời thả người.

- Ha ha, ngươi có vốn để cò kè mặc cả sao?

Tần Mệnh gào thét như sét, dẫn theo kiếm sắc giết tiến vào đám người.

Chỉ chớp mắt, bảy người chết thảm, bọn hắn vẫn còn tiếp tục, không có mảy may dừng tay.

- Dừng tay!

Diêu Văn Vũ gào thét sắc nhọn, kiếm sắc đã rơi xuống trên vai Đồng Hân đều sống sờ sờ dừng lại, đồng tử phóng đại, tâm thần đều sợ.

Toàn trường động dung, các cường giả Tru Thiên điện gào thét phẫn nộ, một cỗ huyết khí dâng lên, suýt chút nữa muốn giết đi qua.

Chúng Vương Hầu tập thể cất bước, phóng thích năng lượng cuộn trào mãnh liệt, sẵn sàn trận địa đón địch.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.