Sáu chén rượu mạnh xuống bụng, Tần Mệnh bắt đầu không chịu nổi, đầu vừa căng vừa đau, mơ mơ màng màng nằm nghiêng trên đống cỏ, chỉ sau chốc lát đã ngủ thiếp đi.
Trong giấc ngủ, hắn dường như trở lại thời thơ ấu của mình, trở về Lôi Đình cổ thành xa xôi.
Hắn nhìn thấy mẫu thân mình, nhìn thấy phụ thân mình, cũng nhìn thấy muội muội của mình, và thấy rất nhiều người thân quen thuộc.
Trong phủ thành chủ tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, hạnh phúc tốt đẹp.
Tần Mệnh kích động chạy vào, nhào về phía thân nhân quen thuộc, nhưng bọn họ rõ ràng ở phía trước, lại giống như nhìn không thấy hắn.
Tinh mang xuyên qua chiến trường, tràn ngập sát uy cái thế, khiến chúng sinh ai kêu, quần hùng sợ hãi kinh hồn.
Lông tơ cả người Tần Mệnh dựng đứng, không tự chủ được mà lui về phía sau hai bước, kinh dị bất định nhìn hắc đao.
Tay phải lão nhân đột nhiên chấn động, trong phút chốc, hắc đao ầm ầm, lập tức bắn ra.
Ngày hôm đó khi chống lại Triệu Mẫn chính là mượn phi đao đột kích chiếm được tiên cơ, đánh Triệu Mẫn trở tay không kịp.
Tần Mệnh hồn nhiên đi trên chiến trường, giống như muốn đuổi theo đạo tinh mang bá liệt tuyệt thế kia, nhưng trong lúc bất chợt, đạo tinh mang kia bỗng dưng dừng lại, cách không tập trung vào Tần Mệnh, khí tức sát phạt vô tận ngút trời sôi trào, phô thiên cái địa cuốn về phía Tần Mệnh.
- Đao này.
Tần Mệnh lau đi mồ hôi lạnh, cảm giác miệng khô lưỡi khô, xoa cái đầu đau đứng lên, đến trong viện lấy chút nước uống.
Mặt đất đang đổ nát, bầu trời đang sụp đổ, thế giới giống như một ngày tận thế..
Giấc mơ!.
Liên tục đùa giỡn qua hai ngày, Tần Mệnh đã học được trong hai ngày đó, cảm giác không tồi, liền tự mình mài ra chín thanh phi đao, luyện ba năm, sử dụng làm phòng thân.
Ta đã không mơ trong nhiều năm.
Trong thiên địa mênh mông, một đạo tinh mang chặt đứt hắc ám, xé rách thiên hỏa, phảng phất như ánh mặt trời.
Vô tận sinh linh điên cuồng chém giết, những tiếng gào giết rầm, các loại dị thú thần bí rít gào trong máu và lửa.
Tần Mệnh đã hoàn toàn tỉnh rượu, cẩn thận nhìn lão nhân cùng thanh tiểu đao màu đen kia..
Tần Mệnh kinh hồn lui về phía sau, hắc đao trong nháy mắt chống ở mi tâm của hắn, nhanh như lưu quang, khó có thể bắt được quỹ tích.
Trong sân trong trẻo lạnh lẽo, lão nhân ngồi dưới tàng cây cổ thụ, trong tay đang lật chuôi tiểu đao đen như mực, không biết rèn bằng chất liệu gì, tựa như huyền thiết lại giống như hắc nham, toàn thân đen kịt, lại hiện lên một cỗ hàn khí âm lãnh.
Hắn la hét, vẫy tay trước mặt mọi người, nhưng những người thân yêu lại thờ ơ.
Tần Mệnh hô hai tiếng.
Mưa càng lúc càng lớn, trời đất dần trở nên tối tăm.
Trời bắt đầu đổ mưa, tí tách rắc trên người mỗi người, rất lạnh, lạnh đến mức làm cho người ta rùng mình.
Mũi đao bén nhọn cực độ lạnh như băng, phảng phất muốn đem linh hồn Tần Mệnh đều đóng băng.
Tần Mệnh bị thanh hắc đao kia hấp dẫn, dùng sức lắc lắc đầu, còn tưởng rằng lại đang nằm mơ.
Trước kia hắn thấy lão nhân từng dùng phi đao, là lão nhân tùy tiện cầm mảnh sắt sử dụng làm phi đao, đùa giỡn ở trong sân.
Một cỗ sát phạt khủng bố kích thích đại viện nhà kho, tràn ngập thiên địa.
Hình ảnh vỡ vụn, vỡ vụn giống như gương, rầm rầm rơi xuống, tất cả mọi người đều tiêu tán trong cơn mưa lạnh.
Thiên hỏa phô thiên cái địa, cơn lốc thông suốt đất trời, bao phủ thế giới này.
Tần Mệnh nhìn theo, một cỗ hàn khí thấu xương không hiểu sao lại dâng lên trong lòng.
Tay phải lão nhân cách không đẩy một cái, hắc đao phốc xuy đâm vào lông mày Tần Mệnh.
- Trước Huyền Vũ cảnh không nên dùng lung tung.
Lão nhân mở ra tay phải khô héo, hắc đao lơ lửng ở lòng bàn tay, mũi đao hướng xuống dưới, thân đao tràn ngập hàn khí âm trầm, không gian chung quanh đều giống như đang vặn vẹo.
Nó không lùi không tiến, khẽ chạm vào làn da mi tâm Tần Mệnh.
- Đao tên, Tu La..
Không có thành cổ, không có thân nhân, Tần Mệnh giống như đứng ở giữa chiến trường giết chóc mênh mông.
- Lão gia tử?
Tần Mệnh cẩn thận xê dịch đi, vẫn là có cảm giác bị theo dõi.
Ngài.
Trong lúc hoảng hốt, mỗi người đều im lặng, bọn họ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, không có biểu tình, cứ trống rỗng nhìn.
Thanh hắc đao kia cứ như có linh tính cổ quái, làm cho người ta không rét mà run, nhưng trên bàn tay già nua của lão nhân, lại ngoan ngoãn giống như sủng vật, theo đầu ngón tay đong đưa, linh xảo xoay chuyển.
Trong lúc hoảng hốt, hắn lại như lần thứ hai trở lại mộng cảnh, bị vô tận sát phạt bao phủ, lại cảm giác hắc đao kia nhìn chằm chằm mình, không sai, chính là cảm giác bị nhìn chằm chằm..
- Sao?.
Tần Mệnh kinh hồn run lên, giật mình ngồi dậy.
Đột nhiên.
Cả người Tần Mệnh mồ hôi lạnh, đều tỉnh rượu hơn phân nửa, hắn thở hổn hển, một hồi lâu mới gian nan nuốt nước miếng.
- Lão gia tử.
Là một cơn ác mộng!
Giờ khắc này, đông đảo lão nhân ở trong ba mươi tòa núi cao của Thanh Vân Tông mở hai mắt ra, bọn họ bắt được một cỗ sát khí khiến tim bọn họ đập thình thịch.
Lão nhân không để ý tới, chậm rãi nâng hắc đao lên.
Làm thế nào mà lại có thể mơ một giấc mơ như vậy được?
Tần Mệnh không dám lộn xộn, mồ hôi hiện đầy trên trán, hắn thật sự cảm nhận được uy hiếp của tử vong, lại giống như là bị tử thần ôm lấy cơ thể, toàn thân lạnh toát, hô hấp không thông.
Trong nháy mắt, Tần Mệnh giống như rơi vào trong hầm băng, cơn lạnh lẽo thấu xương lan tràn khắp toàn thân, mỗi tế bào đều giống như là bốc lên khí đen, hô hấp đều giống như muốn ngưng đọng.
Ý thức trời đất quay cuồng, nói không nên lời thống khổ hay là mê man, Tần Mệnh gian nan ngồi trên mặt đất, vừa muốn há miệng nói cái gì đó, thế nhưng thân thể lại bốc lên hắc khí, chỉ sau chốc lát đã bao phủ cả người hắn.
Trong lúc hoảng hốt, lão gia tử đưa tay về phía hắn, hắn chỉ nhìn thấy ánh mắt lão nhân, giống như là vực sâu vô tận, muốn cắn nuốt người ta.
- Ta lại nằm mơ sao?
Tần Mệnh khẽ nói nỉ non, chậm rãi nằm trên mặt đất.
