Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 1803: Ta Có Thể Muốn Đánh Trả




- Buông ra!

Nếu không lại để cho ngươi chịu không nổi!

Nụ cười lạnh trên mặt Đồng Ngôn từ từ biến mất: - Ta cho rằng ta đã đủ làm cho người khác ghét, ngươi đây so với ta còn cực phẩm hơn đây này.

Tiểu tiện nhân, ngươi là muốn ăn đòn, hay là viết nợ ra đây!

- Vô liêm sỉ!

Tiếng nàng quát lạnh lập tức khiến cho xung quanh chú ý, rất nhiều người đều nhìn đến nơi này.

Qua đến thử xem!

Đồng Ngôn nháy mắt mắt trái, thu đến!

Đồng Ngôn lắc lắc ngón tay, trưởng lão kia đã ngừng lại, mắt lạnh tiến đến trước mặt Bách Lý Vô Song.

Bách Lý Vô Song quất một cái tát vào trên mặt Đồng Ngôn, vang dội giòn tan.

- Tiểu tiện nhân, mẫu thân nó ngươi chán sống rồi!.

Bách Lý Vô Song dùng sức kéo lấy tay của hắn.

Ta đã đủ cuồng đủ hung hăng càn quấy, nhưng so sánh cùng tiện nhân kia, ta đây quả thực chính là hảo hảo tiên sinh a.

Còn ra thể thống gì!!!

- Dừng tay!

Ta cảnh cáo ngươi, việc này còn không có xong, ta tuyệt đối không tha cho ngươi.

- Tiểu tiện nhân, lúc cùng Ôn Thiên Thành lăn lộn trên giường cũng là chút khí lực ấy?

Bách Lý Vô Song phẫn nộ quát tháo tộc nhân xung quanh.

Đồng Ngôn quát lớn..

- Đủ rồi!

Đồng Ngôn khô cằn cười cười, vung mở tay ra.

Đồng Ngôn hét lớn.

Một cái tát này để cho đường đi xung quanh đều an tĩnh, càng nhiều người nhìn sang nơi này.

Bách Lý Vô Song mép ngọc băng hàn, vung tay một bạt tai.

- Đùng!

- Ngươi đập con muỗi sao, đến a!

Bàn tay ngọc thon thon của Bách Lý Vô Song đều trở nên sưng đỏ, nàng chưa từng nhận đến qua khiêu khích như vậy, hồng hộc thở hổn hển, tức giận trừng mắt với Đồng Ngôn.

Đánh vào đây!

Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy?

- Đồng Ngôn, buông muội muội ta ra!

Cái cổ trắng ngọc của Bách Lý Vô Song sưng đỏ đau xót căng ra, để cho nàng xấu hổ không thôi.!

- Lại đến!

- Đồ hỗn trướng, ngươi cũng xứng đụng vào bổn thân thể cô nương.

Đồng Ngôn đều tức giận đến run lên, vả miệng?

- Không dám?

Lôi hắn đi cho ta.

Ngươi cho rằng bổn cô nương là hai dâm phụ kia ai cũng có thể làm chồng được ư, muốn bắt liền bắt, muốn kéo liền kéo?!

- Ai dám!

- Đùng!

Bách Lý Chính Anh nhìn qua đến tình huống nơi này, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Bách Lý Vô Song chậm rãi giơ tay lên, giơ lên giữa không trung.

Bách Lý Vô Song đi lên chính là một cái tát, vang dội phất tại trên mặt Đồng Ngôn.

- Cái gì?

Nàng thật cho mình là công chúa!

Người đâu, vả miệng cho ta!

Lại đến!

Ta cuối cùng.

- Đánh!

- Ngươi quát ai đó!

Đầu Đồng Ngôn không chút động đậy, ánh mắt càng lạnh hơn: - Ngươi liền chút lực lượng này?!?

Đồng Ngôn trừng mắt.

Bách Lý Vô Song nói đều chưa nói xong, Đồng Ngôn đã một tay bóp lấy cổ của nàng, đột nhiên kéo đến trước mặt.

- Chưa ăn cơm sao, lại đến!

- Đùng!

- Đùng!

Đồng Ngôn hô một tiếng, Bách Lý Vô Song một bạt tai, hô một tiếng, một bạt tai, hô một tiếng, một bạt tai, cả con đường đều trực tiếp an tĩnh, kể cả bọn người Đồng Lập Đường đi đến phía trước, đều quay đầu lại nhìn quanh.

Một vị trưởng lão Kim Thành tranh thủ thời gian qua đến ngăn trở, muốn chấm dứt cái trò khôi hài này.

Bách Lý Vô Song đi lên tính cách Đại tiểu thư, dùng sức chính là một cái tát.

- Đều đứng đấy làm gì?

- Buông ra cho ta!

Bách Lý Vô Song mi lạnh ngưng trọng.

- Đùng!

- Buông ra!

Bách Lý Vô Song giận tím mặt, nàng từ nhỏ đã luôn được nuông chiều, vạn chủng sủng ái, nam tử nào thấy nàng mà không phải cúi đầu khom lưng khúm núm, Đồng Ngôn cũng dám mở miệng nói lời bẩn đối với nàng, chán sống.

- Đùng!

- Đùng!

Dừng tay cho ta!

Mặt Đồng Ngôn đều bị nàng đánh quay sang bên cạnh.

Tên Đồng Ngôn này quả thực là quá đáng, vậy mà lại thô lỗ bóp cổ Vô Song khi đang đối mặt với các tộc, quá không đem Kim Thành để vào mắt.

Một vị cung phụng Kim Thành đã bước nhanh chạy tới, ngũ phương bá chủ tề tụ, lẽ ra trang trọng nghiêm túc, các ngươi ở chỗ này nhốn nháo cái gì, quá không hiểu quy củ.

Là cả Kim Thành đều đều xem nàng là tổ tông mà nuông chiều sao?

- Đến a, đánh a, đánh!

- Lại đến một cái tát, một cái tát cuối cùng, nếu như đánh mà ta chưa đủ nghiền, ta có thể muốn đánh trả.

Hắn cùng Bách Lý Vô Song mặc dù là cùng phụ khác mẫu, nhưng toàn thành lại đều rất sủng nịch nàng, hắn cũng rất hướng về cô muội muội này.

- Không quá sức!

Đồng Ngôn từ từ xoay đầu lại, ha ha cười cười, giương mắt lạnh lẽo nhìn Bách Lý Vô Song: - Lại đến một cái tát.

Đồng Ngôn liếc mắt sang Tần Mệnh nơi này, Tần Mệnh chậm rãi nhẹ gật đầu.

Đánh a!

Đồng Ngôn đánh một cái tát ngay trên mặt chính mình, lại tiến gần về phía trước một bước, gần như muốn mặt kề sát mặt cùng Bách Lý Vô Song, ánh mắt dữ tợn không gì sánh được.

- Là bổn cô nương sợ ngươi không thành.

Bách Lý Vô Song đẩy Đồng Ngôn ra, mắt to trừng trừng, hùng hổ, vung tay quất vào trên mặt của hắn.

Một cái tát này nén đầy sức mạnh, vang dội đến điếc tai, mặt Đồng Ngôn lần nữa vứt qua một bên.

Đường dài an tĩnh, người ở gần kinh ngạc giương lên lông mày, xa xa, sắc mặt vô cùng nhiều trưởng lão đều rất khó coi, đây là muốn làm gì, có chút giáo dưỡng hay không.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.