Tu La Thiên Đế

Chương 181: Trở về.






- Công tử, kiểm tra xong, không có người sống sót
Đội Ảnh Nhận tỉ mỉ kiểm tra ba lần, xác định không có đệ tử Thanh Vân Tông nào khác sống sót, nên thanh lý đều thanh lý
- Chúng ta rút trước, còn lại giao cho các ngươi xử lý
Hô Diên Trác Trác kêu gọi đội ngũ rút lui
- Vất vả rồi, lần nữa cảm tạ
Đồ Vệ và người của Tần gia đều tỏ lòng kính trọng đối với bọn họ
Nếu như không phải bọn họ, chỉ sợ người của Tần gia đều đã gặp nạn
- Sau này còn có thể gặp lại, cáo từ trước
Hô Diên Trác Trác kêu gọi đệ tử nhanh chóng rút lui, tính toán thời gian, Lãnh Chấp Bạch có thể sẽ phái người tới, đừng bị đụng phải
- Chờ một chút!
Trong bóng tối phía trước đột nhiên xông ra bóng người
Đội Ảnh Nhận theo bản năng nắm chặt ảnh đao, chỉnh tề, âm thanh kim loại rất nhỏ rung động trôi dạt
- Đừng khẩn trương, là ta
Bóng đen bước nhanh đến dưới ánh lửa, không phải người khác, chính là Tần Mệnh, phía sau là Lăng Tuyết lãnh diễm
Khí tức hai người thoáng hỗn loạn, quần áo cũng có nhiều tổn hại
Năm ngày trước sau, bọn họ ngày đêm chạy đi, bất chấp nguy hiểm trèo đèo lội suối, rốt cục cũng kịp thời chạy tới
- Tới rất nhanh a
Hô Diên Trác Trác nhìn thấy Tần Mệnh, trên mặt cũng lộ ra nụ cười tươi
- Còn những người khác thì sao
Chỉ có một mình người
- Bị chúng ta bỏ lại
- Ha, ta đoán sẽ như vậy
- Ca ca
Tần Dĩnh kích động, dùng sức nhào vào trong ngực hắn
- Không sao chứ
Tần Mệnh ôm chặt Tần Dĩnh, cũng thấy được chiến trường rách nát phía trước cùng thi thể đầy đất, có thể tưởng tượng trận chiến đấu thảm thiết thế nào
Đại trưởng lão đáng ghét, thật sự phái tới sát thủ, đây là muốn đuổi tận giết tuyệt Tần gia chúng ta
Trong lòng hắn là một trận sợ hãi, nếu như không phải mình sớm suy xét phương diện này, lại ủy thác Hô Diên Trác Trác điều tới đội ngũ phòng ngừa vạn nhất, chỉ sợ bản thân sẽ không gặp được người nhà nữa
Lăng Tuyết hơi kinh ngạc, đây chính là chuẩn bị Tần Mệnh nói
Hắn lại điều người của Hô Diên gia tộc tới
Lại nhìn thi thể đầy đất, cũng sợ hãi
Tuy rằng trên đường tưởng tượng qua các loại tình huống có thể xuất hiện, nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy vẫn rất khó tiếp nhận
Đại trưởng lão, ngươi đem sự tình làm đếnn thế này rồi
- Chúng ta không có việc gì, may mắn có Hô Diên công tử
Tần Dĩnh ôm Tần Mệnh, sợ đây cũng là một giấc mộng
- Mệnh nhi
Dì và đám người đều bước nhanh vây quanh, nhìn thấy Tần Mệnh, rốt cục tảng đá trong lòng cũng được buông xuống, nhưng lại có chút kinh ngạc, chẳng lẽ Hô Diên Trác Trác nói đều là thật
- Các ngươi chậm rãi tán gẫu, còn lại giao cho các ngươi, ta rút lui trước
Hô Diên Trác Trác không dám trì hoãn nữa
- Không cần rút lui
Tần Mệnh ngăn cản bọn họ
- Thế nào
Đợi lát nữa Lãnh Chấp Bạch bọn họ đến liền hỏng rồi
- Chỉ cần xác định Ngô trưởng lão bọn họ còn chưa tới là tốt rồi, không cần để ý Lãnh Chấp Bạch
- Ý ngươi là sao
- Lãnh Chấp Bạch bọn họ ở đâu
- Ở trong khu mỏ, tập hợp tất cả quáng nô, nói là ngày mai toàn bộ phải chạy vào rừng rậm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Hắn không có cơ hội, đi, cùng đi hội họp với Lãnh Chấp Bạch
Hô Diên Trác Trác tròng mắt vừa chuyển, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, cả người không tự chủ được nổi lên một cảm giác lạnh, không phải chứ, không phải là hắn muốn… ?
Trong góc tối, Mạc Minh đang ẩn nấp hơi ngưng mi, tập trung vào Tần Mệnh, lạnh lùng hừ một tiếng, lặng lẽ lui đi, nhưng ngay trong nháy mắt hắn xoay người, trái tim hung hăng nhảy dựng lên, cứng đờ tại chỗ, bởi vì?
Trước mặt hắn lại có một người đứng
Một thiếu niên gầy gò, tóc tai bù xù, sắc mặt tái nhợt, giống như một tên ăn mày, càng giống như một con quỷ hoang dã
Trong nháy mắt hai người mặt đối mặt, hắn có thể là thật sự bị dọa, cũng có thể là tuyệt đối không nghĩ tới phía sau có người, lại cả người nổi lên một cơn lạnh buốt
- Chết đi
Sắc mặt Mạc Minh chuyển lạnh, trong nháy mắt tập kích, mặc kệ là thứ gì, trực tiếp xử tử, hắn cần phải chạy về thông báo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy nhiên?
Một giây trước khi hắn động thủ, một bàn tay tái nhợt đã xuyên qua trái tim hắn
Ngực lạnh lẽo, hắn thật sự dừng lại tiến công, giật mình, không thể tưởng tượng được mà cúi đầu, ngực bị đánh xuyên thủng, từng đường vân đen từ miệng vết thương lan tràn ra ngoài
- Ngươi… ?
Mạc Minh há miệng, máu tươi tràn đầy khoang miệng
Hắn thực lực rất mạnh, phòng ngự càng mạnh, là tâm phúc của Đại trưởng lão, cho dù là bị đánh lén cũng có thể dễ dàng tránh được, nhưng mà?
Đây là?
Có chuyện gì
Thiếu niên rút cánh tay ra, Mạc Minh lảo đảo một hồi, vô lực quỳ trên mặt đất, đầu cúi xuống, máu tươi theo khóe miệng chảy xuôi, hắc văn trên ngực lan tràn rất nhanh, bò đầy toàn thân, quấn quanh khuôn mặt
Ánh mắt của hắn tan rã trong hoảng sợ
Lãnh Chấp Bạch đợi trái đợi phải, vẫn không thấy bọn Đồ Vệ trở về, ngay cả mười đệ tử phái ra cũng giống như trâu bùn xuống biển không có tin tức
Chuyện gì đã xảy ra ở phía tây vậy
Chuyện gì có thể xảy ra
Cái vùng núi hoang dã này ngoại trừ sơn phỉ chính là một ít Linh Yêu, không có khả năng xuất hiện tình huống khác thường như vậy
Đội phó đội hộ vệ Khương Bân thật sự nhịn không được:

- Phái một đội trăm người đi qua
Lần này Lãnh Chấp Bạch không có ngăn cản, nếu như thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vừa lúc để cho những đội hộ vệ này chịu chết
Một đội trăm người tập hợp, cẩn thận nói với nhau, chia làm mười tổ bước nhanh về phía tây
Nhưng không chạy được bao xa, toàn bộ đều dừng lại nửa đường

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.