Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 182: Chuộc tội cho Tần gia ta.




Trong bóng tối phía trước đang có bóng người bước nhanh tới, nhìn kỹ, chính là Đồ Vệ.

- Đội trưởng!

Bọn họ thở phào nhẹ nhõm, đội trưởng trở lại, mang theo người của Tần gia, xem ra là bị kinh hãi, may mà mọi người đều không có việc gì.

- Lãnh Chấp Bạch đâu?

Đồ Vệ đi theo đội ngũ của hắn, thủ hộ người của Tần gia, Ảnh Nhận không đi theo.

Một đệ tử trẻ bỗng nhiên kinh ngạc, cẩn thận suy nghĩ: - Tần Mệnh?

Người đâu, bắt lại cho ta!

- Lãnh trưởng lão, rất kỳ quái sao?

- Mang theo một người tới đây.

Lãnh Chấp Bạch không có khả năng dễ dàng rút lui khỏi Đại Thanh Sơn, hắn muốn xác định ba trăm đệ tử kia thế nào rồi, càng phải đợi đến khi Ngô trưởng lão đến giao nhận, còn phải đem hơn hai mươi vạn quáng nô toàn bộ chạy vào rừng rậm Vân La.

Tần Mệnh đi ra từ phía sau Đồ Vệ.

- Ngươi là ai?

Cho dù Tần gia được xá miễn, cũng không đến mức chọc giận trưởng lão, bọn họ chịu không nổi.

- Tần Mệnh, mặc kệ ngươi biến thành cái gì, có thay đổi gì, đều không có tư cách ở trước mặt ta ngông cuồng.

- Nói ngắn gọn, ta không nói nhảm với ngươi.

Ba trăm đệ tử Thanh Vân Tông Đại trưởng lão an bài đâu?

Tần Mệnh lấy ra ấn thư đặc xá.

Lãnh Chấp Bạch nở nụ cười, các đệ tử Thanh Vân Tông cũng nở nụ cười, cho các ngươi mười lá gan, dám chạm vào một đầu ngón tay của chúng ta?

Đội hộ vệ Tần gia vừa mừng vừa sợ, đây là tiểu thiếu gia?

- Làm càn!

- Tần Mệnh?

- Đợi lát nữa giải thích, trở về báo cho các huynh đệ, nghe ta an bài.

- Một tiểu nô bộc như ngươi, không có tư cách nói chuyện với ta.

- Có tư cách hay không, trong lòng ngươi rất rõ ràng.

- Ai?

- Tại sao ta lại cảm thấy có một chút quen thuộc?

- Không cần, ta chỉ là cho ngươi một cái thông báo, những thứ khác không cần ngươi quản.

- Đưa ấn thư cho ta.

Các đệ tử Thanh Vân Tông bên cạnh hắn hai mặt nhìn nhau, giày vò lâu như vậy, liền mang về một hài tử?

Đệ tử Thanh Vân Tông một hồi rối loạn, lại bị Lãnh Chấp Bạch ngăn lại, hắn ngưng mi nhìn Tần Mệnh: - Ngô trưởng lão ở đâu?!

Tần Mệnh đi về phía Lãnh Chấp Bạch, Đồ Vệ một tấc cũng không rời theo sát, hình thể cao hai thước cường tráng, làm cho người ta có cảm giác áp bách cực mạnh.

- Muốn chơi xấu?

- Vẫn còn ở đó.

- Không cần gấp gáp, bọn họ hẳn là còn đang đi dạo trong rừng rậm, không sai biệt lắm ngày mai sẽ đến.

Lãnh Chấp Bạch thò tay ra.

Đồ Vệ dẫn đội ngũ đi tới quảng trường.

Lãnh Chấp Bạch nhìn thấy Đồ Vệ trở về, ngược lại càng kỳ quái.

- Ngươi là lớn tuổi, tai điếc, hay là đầu vào nước, nghe không hiểu lời người ta nói?

- Ha ha, chỉ bằng các ngươi?

Đang tìm ba trăm 'sơn phỉ' kia sao?

- Ta!

Lãnh Chấp Bạch kỳ quái nhìn thiếu niên trước mặt, không có ấn tượng!

Cái này không giống như bộ dạng mà một trưởng lão nên có.

- Yên tâm, có ta.

Ta nghĩ ngươi đã nhận được tin tức.

Tần Dĩnh sợ hãi đi tới, giữ chặt cánh tay Tần Mệnh, đừng quá xông lên, chẳng may chọc giận Lãnh Chấp Bạch, nói không chừng sẽ có loại trừng phạt nào đó giáng xuống người bọn họ.

Tại sao hắn ta lại ở đây?

- Hừ, ta làm sao biết được ấn thư là thật hay giả!

Đồ Vệ chưa chết, người của Tần gia không chết, vậy ai chết?

Lãnh Chấp Bạch trưởng lão, rốt cục cũng gặp mặt.

Đừng lo, ta đã giúp ngươi dọn dẹp.

Từ hôm nay trở đi, người Tần gia chúng ta không còn là con tin của Thanh Vân Tông nữa, thành dân Lôi Đình cổ thành ta cũng không còn là quáng nô của Đại Thanh Sơn nữa.

Người của Tần gia cũng đều khẩn trương nhìn, không rõ Tần Mệnh muốn làm gì.

Đội trưởng, chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Đây là ấn thư đặc xá do tông chủ tự tay viết.

Đệ tử Thanh Vân Tông đồng loạt răn dạy, đại đa số bọn họ cũng không biết Tần Mệnh đã thay đổi, trong lòng đều cảm thấy kỳ quái làm sao hắn có thể rời khỏi Thanh Vân Tông, làm sao có thể trở lại nơi này.

Đồ Vệ hét lớn, hơn một ngàn hộ vệ toàn bộ rút đao, đồng loạt vây quanh bọn người Lãnh Chấp Bạch.

Lãnh Chấp Bạch nhìn thế nào cũng thấy có gì đó không đúng, Đồ Vệ an toàn trở về, người của Tần gia đều ở đây, Tần Mệnh lại xuất hiện, vậy hỗn loạn vừa rồi là xảy ra chuyện gì?

- Ca ca?

Sắc mặt Lãnh Chấp Bạch khẽ biến.

- Đồ Vệ, xảy ra chuyện gì?

Thật vất vả mới được ân xá, đừng có lại bị phạt nữa.

Đội hộ vệ Tần gia hai mặt nhìn nhau, chậm rãi yếu đi khí thế, bọn họ thật không dám thương tổn đệ tử Thanh Vân Tông, hậu quả quá nghiêm trọng.

Không phải nói Ngô trưởng lão đi cùng sao, không phải nói còn trên đường sao.

- Ngươi dám!

- Ngươi nói gì?

Làm sao hắn lại quay lại được!?

Tần Mệnh trấn an nàng, hắn đi về phía Lãnh Chấp Bạch, đứng ở ngoài mười bước: - Lãnh trưởng lão, ngươi thật sự già rồi, hay là không thấy rõ tình huống, Đại Thanh Sơn này đã không còn là do ngươi làm chủ nữa, mà là ta, Tần Mệnh.

- Ta nhổ vào, ngươi đặc biệt lấy đâu ra kiêu ngạo tự tin như thế!

Trừ phi tông chủ tự mình hạ lệnh cho ta, bằng không Đại Thanh Sơn này vẫn là Lãnh Chấp Bạch ta định đoạt, thu hồi ấn thư chó má của ngươi đi.

Lãnh Chấp Bạch thật đúng là không để Tần Mệnh vào mắt, chỉ là còn đang kỳ quái, ba trăm người kia đi đâu?

Chuyện gì vừa xảy ra?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.