Chương 1848: Xông Tru Thiên điện (2)
- Rõ ràng là Tru Thiên điện khiêu khích, ác nhân là bọn hắn, ngươi như thế nào lại tự trách mình.
Đây cũng không phải là Tần Mệnh ta quen biết.
- Bây giờ nói gì cũng đã muộn, mặc kệ là đúng hay sai, Đồng Ngôn Đồng Hân cũng bởi vì ta mà gặp nạn.
Ta phải cứu bọn họ.
- Cứu nhất định là phải cứu, nhưng không được lỗ mãng.
Nếu như khả năng, lại mang đi lão nhân cùng Dương Sơn.
Tiến vào Tru Thiên điện?
Chỗ đó dù sao cũng là Tru Thiên điện, một khi bị phát hiện chính là vạn kiếp bất phục.
Lần trước tại Xích Phượng Luyện vực thanh trừ Bách Lý Phượng Hi liền để hắn thống khổ, cái cảm giác kia là thật sự khó chịu.
- Các ngươi đi không?
- Các ngươi thích chết kệ các ngươi, vì cái gì nhất định muốn lôi kéo ta?
- Sẽ giúp ta lúc này đây.
Hắc Phượng bỗng nhiên lại tỉnh, con mắt xoay động, vui mừng mà nói: - Đúng vậy, ta không cần đi a, ha ha, không có ta chuyện gì a, ta chóng mặt cái gì?
Bạch Tiểu Thuần là thật không muốn đi.
Đợi một chút!
- Hắc gia ta đây gọi là cơ trí!
- Ồ?
Tần Mệnh, ngươi trước đừng xúc động, chúng ta không lại thương lượng một chút?
- Thiếu ngươi sao được?
Gặp chuyện có thể nhẫn thì nhẫn.
Bạch Tiểu Thuần cười khổ lắc đầu.
Đừng trừng mắt, ta nói là sự thật.
Hắc Phượng bi thương gào thét.
Cung Dã Minh đều có chút nhìn không được: - Con chim này lúc nào hầm canh được?
Nhớ tới sau đó dọn dẹp, hắn liền không rét mà run.
Các ngươi biết cái gì?
Những người khác còn không có phản ứng, Hắc Phượng đã ngao ngao, choáng luôn.
Nguyệt Tình ôn nhu nhắc nhở hắn: - Nghìn vạn lần phải cẩn thận, Tru Thiên điện không phải Tử Viêm Tộc, chỗ đó cũng sẽ không có nhân ai che chở chàng như Đồng Hân lúc trước.
- Các ngươi đều ở trên thuyền, ta cùng Tiểu Bạch đi vào.
Yêu Nhi cũng không nghĩ tới còn thật truy vào Đông Hải.
- Đương nhiên!
Mạng của ta cứ không đáng tiền như vậy a.
Ngươi đáng thương ta đi, ta còn không có thành gia, ta còn không có đời sau, ta còn có tương lai a.
Đại Mãnh không hiểu thấu.
Mã Đại Mãnh lặng lẽ cười.
Nàng đánh giá Hắc Phượng anh tuấn thần võ, một đầu hung vật đáng sợ như vậy, thậm chí có tính du côn, thật sự là phá hư mỹ cảm, ảnh hưởng hình tượng Phượng Hoàng trong suy nghĩ của nàng.
Tần Mệnh nhìn về phía bọn người Cung Dã Minh.
Nhất định là mang lên hắn.
Hiện tại lại muốn đi Tru Thiên điện, không chừng muốn thêu mấy người.
Đợi một chút!
Không phải ta nói ngươi, tính cách này của ngươi có chỗ thiếu hụt, gặp phải chuyện tìm đường chết, ngươi như là chó nghe thấy được cái gì kia.
- Ta có thể nói không sao?
Các ngươi từ chỗ nào tìm ra cái cực phẩm như vậy.
Liền tính cách này của ngươi, tiến vào Tru Thiên điện còn không biết lăn qua lăn lại ra sóng gió gì.
Kim Hầu cau chặt lông mày: - Ta làn sao lại thấy nó như là muốn ăn đòn đây?
- Nó ra chủ ý chứ sao.
Tần Mệnh thật cho là thân thể hắn làm bằng sắt, thêu một cái Âm Dương Tú vô dụng, sau đó khẳng định phải thanh trừ, trên người của hắn không lưu ‘Chỗ bẩn’, nhưng thanh trừ Âm Dương Tú đối với linh hồn sẽ tạo thành tổn thương cùng thống khổ, quả thực như là rơi xuống địa ngục.
Sâu trong đáy mắt mười kẻ tù tội đều tóe ra vài tia quang mang, đó là sát ý, sát ý kinh người nhất trí.
Cái này là có ý gì, ta cũng đi sao?
Tần Mệnh cũng phiền muộn, đường đường là Hắc Phượng làm sao lại sợ chết như vậy đây này.
- Ta muốn đi Tru Thiên điện.
Biểu lộ vui sướng cứng trên mặt Hắc Phượng, tên điên này có ý gì, muốn mang Hắc Giao chiến thuyền xông vào?
- Này?.
Bạch Tiểu Thuần xoa nhẹ cái trán một lát: - Nếu như không có biện pháp khác, vậy thì đi thôi.
- Người trong Tru Thiên Điện không có mấy ai quen biết ta, cũng không có người quen thuộc ta, chỉ cần ta thay đổi dung mạo, thay đổi thanh âm, chắc có lẽ không bị phát hiện.
Trầm Hương đã điều dưỡng vô cùng tốt, khí sắc hồng nhuận phơn phớt, mặc dù nhận hết cực khổ, đã không còn xinh đẹp tịnh lệ năm đó, nhưng vẫn là có thể có thể mơ hồ nhìn thấy phong thái năm đó.
- Nó sao lại choáng luôn?
- Tiểu Bạch, cùng ta đi Tru Thiên điện một chuyến?
Hắc Phượng chạy đến trước mặt Tần Mệnh, đau khổ cầu khẩn, nó hiện tại hận không thể quất chính mình một cái tát thật mạnh, ngươi nói ta nhàn rỗi không có việc gì ra chủ ý cùi bắp gì chứ.
- Tần Mệnh có xảy ra chuyện không hay, ngươi đây nghĩ kế có thể rơi cái ân huệ?.
Nhắc đến ba chữ Tru Thiên điện, bọn hắn có thể nghĩ tới những năm qua thừa nhận cực khổ cùng khuất nhục, chuyện có thể loạn Tru Thiên điện, bọn hắn đương nhiên không thua người, dù là đánh cược cả tính mạng.
Tần Mệnh bỗng nhiên có chút tự giễu, năm đó lợi dụng Đồng Ngôn Đồng Hân lẫn vào Xích Phượng Luyện vực, nhưng bây giờ muốn dùng phương pháp cũ đi cứu bọn họ.
Chúng ta chỉ phải tìm được Đồng Ngôn Đồng Hân, lập tức đi ra, thần không biết quỷ không hay.
- Yên tâm đi, mưa gió bão bùng nhiều năm như vậy, không phải vẫn là sống sót.
Các ngươi ở trên Hắc Giao chiến thuyền kiên nhẫn chờ, có biến ta sẽ tận lực thông tri.
Tần Mệnh không biết phải mất bao lâu mới có thể đi vào, lại hẳn là còn lâu mới có thể trở về.
Nếu như trước sau một tháng, trong Hắc Giao chiến thuyền sẽ là năm tháng.
Năm tháng dùng để tu luyện rất không tồi, nhưng chờ đợi lại là một loại dày vò.
