Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 185: Yêu Linh Thiên Cương




Bọn họ nhìn thấy ‘Sát phạt quả quyết’ của Tần Mệnh, thấy được ‘tư thái’ cường thế của Tần Mệnh, chẳng những không sợ hãi, ngược lại không hiểu sao tâm an.

Trải qua rất nhiều hoạn nạn, nội tâm bọn họ cực kỳ bất an, cần một người cứng rắn dũng cảm chắn trước mặt bọn họ, cần một lãnh tụ dám vung đao về phía ác nhân.

Bọn Đồ Vệ cả người hăng hái, nóng hổi nóng hổi.

Tám năm, chưa bao giờ kích động như ngày hôm nay, chưa bao giờ dễ dàng như ngày hôm nay, họ thậm chí hát ca lên, bước chân trở nên nhẹ nhàng.

Đội hộ vệ đến trong rừng bắt được một ít dã thú Linh Yêu, dựng nồi lớn, đốt đống lửa, để cho dân chúng thống thống khoái khoái ăn thịt hầm, dưỡng đủ khí lực thu thập đồ đạc, chuẩn bị.

- Cái này ngươi yên tâm, không cần phải nói chúng ta cũng sẽ làm.

- Dì, ngài làm gì.

- Đây là linh thạch cùng tài bảo cướp đoạt từ trên người đám người Lãnh Chấp Bạch, ngươi kiểm kê đi.

Dì cẩn thận sửa sang lại quần áo, đứng bên cạnh Lăng Tuyết, từ trên xuống dưới đánh giá, càng nhìn càng hài lòng: - Cô nương phương danh a.

- Cũng tốt.

Tần Mệnh bây giờ là thành chủ, đầu tiên phải làm là làm thế nào an trí thành dân, kiến thiết Lôi Đình cổ thành, những thứ này đều cần rất nhiều vốn liềng, cũng cần thương hội duy trì..

Thuận tiện dùng những tài bảo này mời Hô Diên gia tộc các ngươi mở chi hội ở Lôi Đình cổ thành.

- Dì, người đoán cô nương ấy là ai.

Dì vỗ tay một cái, mỉm cười đi qua.

- Tên dễ nghe, ngươi cũng là đệ tử của Thanh Vân Tông?

Nụ cười của dì càng sâu: - Cô gái xuân xanh?

Dì âm thầm kinh diễm, nữ hài tử này lớn lên thật xinh đẹp, khí chất này, dáng người này, bộ dáng này, mỹ nhân khó gặp a, Mệnh nhi nhà ta diễm phúc không cạn a.

- Chiêu đãi người ta a.

Ồ, ngươi nhìn ta xem, đều quên chiêu đãi người ta.

Tần Mệnh gật đầu, nhìn khu mỏ nóng bỏng ngất trời, thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra nụ cười.

Hắn hiện tại chỉ có thể dựa vào Hô Diên gia tộc, chỉ có bọn họ mới có thể trợ giúp thành dân Lôi Đình cổ thành vượt qua mùa đông giá rét sắp tới, một lần nữa trợ giúp kiến thiết gia viên, để Lôi Đình cổ thành khôi phục hoạt động bình thường.

Hô Diên Trác Trác cười xua tay.

Dì càng nhìn càng thích: - Ngươi quen biết Tần Mệnh bao lâu rồi?

Về nhà.

Lăng Tuyết thanh lãnh như sen, lễ phép gập đầu: - Lăng Tuyết.

Dì giữ chặt tay nàng, hài lòng gật đầu..

Nàng ở Đại Thanh Sơn sinh hoạt tám năm, chưa từng thấy qua nữ tử xuất trần tuyệt lệ như vậy, càng làm cho nàng cảm thấy hứng thú chính là, nữ tử này là ca ca mang về.

- Ngài còn chưa làm rõ thân phận người ta đâu.

Ở bên nhau?.

- Ngươi nha đầu ngốc này, Mệnh nhi ngàn dặm xa xôi mang về nữ hài tử, cái này còn cần hỏi?

Hô Diên gia tộc trợ giúp Tần Mệnh không chỉ coi trọng tiềm lực của hắn, kỳ thật còn có Lôi Đình cổ thành sau lưng hắn, xây dựng lại một thành cổ không chỉ là cơ hội kinh doanh, mà còn là cơ hội giao hảo với Tần Mệnh.

Tần Dĩnh đứng ở một bên, tò mò nhìn Lăng Tuyết giống như tiên tử phía trước, kiều nhan tuyệt mỹ, khí chất thánh khiết, còn có một phần khí chất lãnh ngạo cự tuyệt người ngoài ngàn dặm.

Hô Diên Trác Trác gọi Tần Mệnh đến bên cạnh, trên mặt đất tụ đầy các loại hành lý, bên trong tất cả đều là tài bảo mà Lãnh Chấp Bạch thu thập, là chuẩn bị mang về Thanh Vân Tông, số lượng rất kinh người, có các loại linh thạch, cũng có dược liệu hái trong rừng rậm, vân vân.

- Điều này là nên.

- Ta là đệ tử dược sơn.

- Dĩnh nhi, ngẩn người cái gì, mau thu thập đồ đạc.

- Đồ ngươi mang theo giữ lại, cho đội hộ vệ ngươi dùng tu luyện.

Vì sao không phải là Nguyệt Tình tỷ tỷ, vì sao không phải là Thải Y?

- Ở chung mấy tháng rồi.

- Chúng ta không cần thù lao.

Người Tần gia đều tụ tập cùng một chỗ, bận rộn sửa sang lại đồ đạc có thể mang đi, trên mặt đều mang theo ý cười kích động.

Tần Mệnh lật mấy bao tải: - Những thứ này đều cho các ngươi.

Tại sao ca ca lại trở lại với một nữ tử trong một dịp quan trọng như vậy?

Tần Dĩnh kéo dì lại, lặng lẽ hỏi.

- ..

- Ai?

Dì gọi nàng.

Thuộc về quý tộc trong Thanh Vân Tông, không sai, xuất thân rất tốt.

Dì đang chỉ huy các nữ quyến thu dọn phòng ốc, có thể mang đi đều tận lực mang đi.

Lăng Tuyết bỗng nhiên cảm giác nàng hiểu lầm, vội vàng giải thích: - Ta là sư tỷ Tần Mệnh.

Phụ thân sẽ chào hỏi Thanh Vân Tông, lấy lý do xây dựng lại Lôi Đình cổ thành là một cơ hội kinh doanh lớn, cho phép Hô Diên gia tộc nhập cư ở Thanh Vân Tông..

- Đại ân không thể nào nói hết được, Tần Mệnh ta sẽ không vong ân phụ nghĩa.

Ổn rồi!

Hô Diên gia tộc hiện tại am hiểu nhất về nhân tình, chúng ta trợ giúp Tần Mệnh ngươi, lại trợ giúp ngươi toàn thành, ngươi tương lai có lý do gì để phản bội Hô Diên gia tộc?

Dược Sơn?

Nàng cũng là đệ tử trong Thanh Vân Tông sao?

Tần Mệnh trong lòng ấm áp, 'giao tình' này mặc dù là có tính chất hợp tác, nhưng thật sự là đã giúp đỡ rất nhiều.

- Sư tỷ tốt, sư tỷ tốt a, sư tỷ sẽ thương người..

Lăng Tuyết cười khẽ không tự nhiên, không biết nên giải thích như thế nào.

Đảo mắt bận rộn đến buổi chiều, Đồ Vệ tập hợp hai vị phó đội trưởng đội hộ vệ cùng người đội trưởng khác.

- Đã an bài xong chưa?

Khương Bân gật đầu: - Sáu trăm huynh đệ đều an bài ở khu Tây, nếu Ngô trưởng lão kia tới gần khu mỏ, chúng ta hẳn là có thể phát hiện trước tiên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.