Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 186: Yêu Linh Thiên Cương




Bọn họ từ khuya hôm qua bận rộn đến bây giờ, cơ hồ không dừng lại, mồ hôi nóng đầy người, chẳng những không có mệt mỏi, ngược lại cả người đều hăng hái.

- Vất vả rồi, để mọi người thay phiên nhau nghỉ ngơi, không cần quá khẩn trương, Ngô trưởng lão chỉ có năm mươi người, không có uy hiếp quá lớn.

Đồ Vệ rất vui mừng, sự việc xảy ra đến bây giờ đã một ngày một đêm, tất cả mọi người đều rất nhiệt tình, hăng hái mười phần.

Mấy năm nay hoạn nạn không có đem huyết tính của bọn họ tiêu hao, cũng không bởi vì thiếu gia xử tử Lãnh Chấp Bạch mà lo lắng sợ hãi.

- Thiếu gia đi đâu rồi?

- Tần gia nợ bọn họ.

Tần Mệnh mỉm cười, nhưng vẻ mặt lại đầy nước mắt.?

Trả bằng máu?

Có một ngọn núi cao hàng ngàn mét ở phía tây khu mỏ, nơi tốt nhất để ngắm nhìn toàn cảnh mỏ.

- Hôm nay là sinh thần ngươi.

- Cho ta thêm vài năm nữa, ta sẽ làm cho Lôi Đình cổ thành khôi phục phồn hoa an bình ngày xưa.?

Qua đêm nay, ta phải mang theo hơn hai mươi vạn người trở lại Lôi Đình cổ thành.

Đồ Vệ còn nhớ rõ Tần Mệnh từng nói trong vòng nửa năm nghĩ ra biện pháp giải cứu Đại Thanh Sơn, lúc ấy chỉ coi như là lời hào ngôn xúc động của Tần Mệnh, không nghĩ tới hắn thật sự làm được..

Qua đêm nay, Đại Thanh Sơn sẽ hoàn toàn trở thành lịch sử.

- Ta chính là vào ngày ngươi sinh ra lưu lạc đến Lôi Đình cổ thành, cũng là ngày đó, thành chủ đại nhân thu nhận ta.

Tần Mệnh lặng lẽ lau đi nước mắt, mỉm cười quay đầu lại: - Đồ thúc thúc.

Qua đêm nay, ta mười sáu tuổi rồi.

Tần Mệnh đứng trên đỉnh núi, lẳng lặng nhìn khu mỏ náo nhiệt.

Qua đêm nay, ta sẽ có nhiều kẻ thù hơn, và ta sẽ có nhiều bằng hữu hơn.

Càng làm cho hắn cao hứng chính là Tần Mệnh đã trưởng thành, ngắn ngủi trong vòng một năm liền tiến vào Linh Võ Cửu Trọng Thiên, thậm chí còn dương danh ở trà hội bát tông.

Một thân hắc y, cao gầy anh tuấn, rõ ràng nhỏ hơn Đồ Vệ mấy tuổi mà thôi, nhưng thoạt nhìn lại giống như một thiếu niên, khóe miệng hắn theo thói quen nhếch lên, từ trong ra ngoài tản ra tà tính.

- Cảm ơn các ngươi!

Chúng ta vẫn chưa chính thức gặp nhau.

Có chúng ta!

Ngươi có thể đến để cứu họ mà không bỏ rơi họ, tất cả bọn họ đều biết ơn.

Trước tối hôm qua, ấn tượng của hắn đối với Tần Mệnh vẫn dừng lại ở tiểu hài tử năm đó, không nghĩ tới nhiều năm sau gặp lại lại là cảnh tượng như vậy.

- Ở trên núi.

- Thiếu gia.

Đồ Vệ cùng hắn đứng trên đỉnh núi, nhìn khu mỏ náo nhiệt xa xa: - Hiện tại trong thành đều đang nghị luận về ngươi.!

- Chúng ta đi gặp?

Hàng ngàn ngọn đuốc thắp sáng khu vực khai thác mỏ, mọi người vẫn còn phấn khích, ở khắp mọi nơi tươi cười sảng khoái.

Nếu chúa công chủ mẫu còn sống, sẽ có bao nhiêu kiêu ngạo.

Là một nữ võ tướng tư thế oai hùng hiên ngang, dáng người vô cùng cao gầy, cầm trường thương màu đỏ như máu, phù hợp với bản thân, sát khí bức người.

- Đừng vội vàng, ngươi đã làm rất tốt, tất cả chúng ta đều tự hào về ngươi.

Nhiều năm như vậy, yêu cầu của bọn họ kỳ thật rất thấp, rất dễ thỏa mãn.

- Thiếu gia!

- Không có gì là nợ cả.

Đồ Vệ chỉ vào ngọn núi cao xa xa.

Đồ Vệ trầm mặc một lát: - Hôm nay là sinh thần thiếu gia, qua đêm nay, cậu ấy đã mười sáu tuổi.

Đồ Vệ đi lên đỉnh núi, ho nhẹ.

Đồ Vệ nhìn gương mặt tuấn tú của Tần Mệnh, kiên nghị, cứng rắn, thành thục hơn nhiều so với bằng hữu cùng trang lứa, cũng có thể nghĩ đến hắn đã nhận lấy càng nhiều.

Khương Bân, Địa Võ Cảnh Ngũ Trọng Thiên!

Từ tối hôm qua đến bây giờ, tất cả mọi người đều bận rộn, Khương Bân có lòng muốn gặp Tần Mệnh, vẫn không tìm được cơ hội.

- Đồ thúc còn nhớ rõ ngày này.

- Nghĩ ngợi lung tung.

- Sẽ rất khó khăn, nhưng có chúng ta!

Tối nay, không phải là kết thúc, chỉ là bắt đầu, bắt đầu tất cả mọi thứ!

Tần Mệnh ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đầy sao, phảng phất như lần nữa thấy được song thân từ ái.

Qua đêm nay, ta sẽ trở nên mạnh mẽ và mạnh mẽ hơn.

Anh tuấn giỏi giang, ánh mắt sắc bén, hơn nữa còn rất bình tĩnh, cứng rắn, không sợ hãi, đều làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn.

Nàng từng là tướng quân phủ thành chủ, trong tai nạn không có rời đi, vẫn thủ hộ người của Tần gia.

Một nam một nữ đi lên đỉnh núi, là hai vị phó đội trưởng của vệ đội Tần gia, Khương Bân, Diệp Tiêu Tiêu.

Phụ thân, mẫu thân, dù hai người ở đâu, sống hay chết, xin hãy cầu nguyện cho con.

- Đây mới chỉ là mới bắt đầu, về sau có thể còn có càng nhiều khó khăn.

- Nghĩ cái gì vậy?

Phụ thân, mẫu thân, mặc kệ năm đó xảy ra chuyện gì, có ai liên lụy đến bên trong, ta đều sẽ điều tra rõ ràng, để cho bọn họ nợ máu?

Diệp Tiêu Tiêu, Địa Võ Cảnh Tứ Trọng Thiên!!

Tần Mệnh trong lòng rất ấm áp, có thể có bọn họ thủ hộ Tần gia là may mắn của Tần gia, tám năm không rời không bỏ thật sự không phải ai cũng có thể kiên trì được.

- Thiếu gia nói gì vậy, nói cảm ơn chính là người ngoài rồi.

Khương Bân và Diệp Tiêu Tiêu đều nghiêm túc đánh giá Tần Mệnh.

Năm đó lúc chia cách hắn chỉ còn là một hài tử, đảo mắt tám năm đã lớn như vậy, nhìn kỹ thật có vài phần bộ dáng thành chủ, tuy nhiên làm việc so với thành chủ còn cứng rắn hơn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.