Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 1891: Bí mật của Tinh Tượng các




Chương 1891: Bí mật của Tinh Tượng các

Tần Mệnh ngẩng đầu nhìn lên tầng mây bao trùm Dược Sơn nguy nga: - Chúng ta có thể đi lên đi dạo không?

- Có thể!

Thạch Nhã Vi đáp.

- Thật sự?

Hàn Uy cùng Thẩm Tinh kinh hỉ nghẹn ngào.

- Ngươi lại gây họa?

- Mới vừa rồi là như thế nào?

Huyền Ngọc Băng Sư đã nhận ra có người tại dò xét nó, nghiêm nghị quay đầu, ánh mắt giống như là nhũ băng bắn tới, khí lạnh cuộn trào mãnh liệt xung quanh ầm ầm tăng vọt, mơ hồ hóa thành hư ảnh đầu to hùng sư lớn tựa như là núi, trầm xuống thanh âm rít gào, như sấm rền cuồn cuộn.

Những thứ kia đều là linh quả cực phẩm, đang được thánh uy của nó tẩm bổ xuống phát triển.

- Ta không biết Tru Thiên điện cùng Tinh Tượng các có liên hệ gì, có thể là một vị trưởng lão theo chân bọn họ giao hảo đi.

Chung Ly Phi Tuyết lắc đầu. hai trăm thước..

- Ngươi có thể nghĩ biện pháp đi lên không?

Tuy nhiên trước kia ngược lại là nghe trưởng lão chủ sự đã từng nói qua, hắn hoài nghi Tinh Tượng các không đơn giản.

Sống ở đâu thì theo phong tục ở đấy, an tâm một chút chớ vội, chờ đợi thời cơ..

- Ngươi.

Chung Ly Phi Tuyết đi tới, hai người Hàn Uy thức thời rời khỏi.

- Đã quên khi trước thương lượng thế nào sao?.

- Ngươi lần lượt tìm ta gây phiền toái, có phải muốn cho ta chú ý hay không?

- Ta chỉ biết là trưởng lão chủ sự phái người bí mật điều tra qua Tinh Tượng các, trọn vẹn quản chế mười năm, nhưng đến cuối cùng cái gì cũng đều không có điều tra ra.

Hàn Uy bọn hắn ngượng ngùng cười cười, qua loa nhìn về phía bốn phía, che giấu sự bối rối của mình.

- Rất có thể sau lưng Tinh Tượng các có thế lực khác đến đỡ..

Sau này không có việc gì, cũng đừng có đi gần ta như vậy, ảnh hưởng không tốt lắm.

Một đầu Huyền Ngọc Băng Sư, như là một tòa tượng băng tráng lệ cao mười thước, ngạo nghễ hùng cứ đứng ở trên vách núi, nhìn xuống hòn đảo, bễ nghễ núi rừng, toàn thân óng ánh sáng long lanh, ẩn hiện trong cơ thể là đường vân thác loạn đến trong vắt, một cái đuôi tráng kiện chậm rãi đong đưa, tràn ngập khí lạnh rét thấu xương, phương viên trong vài trăm trượng đều là băng lạnh, nhìn không tới bất luận màu xanh lá gì, nhưng ở trong bụi cỏ như tảng băng bộc phát, chập chờn lấy vài cây nhỏ, tách ra vài cây hoa hồng.

Chung Ly Phi Tuyết ngồi xuống bên cạnh Tần Mệnh.

Cho nên khắp nơi bận tâm, mới không có ra tay với Bích Ba đảo.

Tuy nhiên trong phạm vi dưới hai nghìn thước, hắn liền tra được khí tức ba đầu mãnh thú cường đại.

Tần Mệnh khơi lên đầu lông mày: - Thạch cô nương, ta có một chuyện nghĩ mãi mà không rõ.

Nữ tử này có bệnh!

- Nói!

- Nếu như Đồng Ngôn chết, ai cũng cứu không sống, nôn nóng cũng vô dụng, nếu như Đồng Ngôn còn sống, một lát cũng không chết được, ngươi không cần phải gấp.

- Các ngươi đoán xem?

Tần Mệnh ném đi hòn đá trong tay. một nghìn thước..

Sắc trời dần tối, hào quang chiếu khắp non sông, một bộ cảnh tượng hoàng hôn tráng lệ, nhưng Tần Mệnh không tâm tư thưởng thức những thứ này, thần thức vô thanh vô tức khuếch tán lấy, càn quét về hướng Dược Sơn, một trăm thước.

- Không phải sao?

Đến đỡ Tinh Tượng các dùng để làm cái gì, chẳng lẽ Tinh Tượng các bí mật làm chuyện gì?..

Thần thức không ngừng mà mở rộng, nhưng càng là hướng lên, càng là khó khăn, mỗi một tầng mây mù, giống như là một tầng phong ấn, chờ đến thời điểm hai nghìn thước thay đổi, lại cũng không lên đến một phần một tấc.

Tần Mệnh yên tĩnh ngồi một lát, chợt nhớ đến: - Tại sao Tinh Tượng các lại muốn tới nơi này?

- Vậy là tốt, ta là không quan trọng, chỉ sợ người khác hiểu lầm.

Thạch Nhã Vi quát lớn với Tần Mệnh.

Tự kỷ!

Tần Mệnh trước tiên rút lui thần thức, giả vờ như cái gì cũng đều không có phát sinh qua, tiếp tục ‘Thưởng thức’ lấy cảnh đẹp chạng vạng tối.

Bạch Tiểu Thuần cũng ngồi đi qua...

Trong hoàn cảnh Cổ Hải hỗn loạn này, một thế lực như vậy gần như không khả năng còn sống quá lâu, nhưng bọn hắn lại trọn vẹn kiên trì hơn một nghìn năm.

Thạch Nhã Vi thẹn quá hoá giận, nhưng nhìn thấy thiên tử Chung Ly Phi Tuyết nhìn về phía nơi này, cưỡng ép nhịn xuống, trùng trùng điệp điệp hừ một tiếng, đi về nơi khác.

Tuy nhiên.

Thạch Nhã Vi ôn hoà hừ một tiếng.

- Không cần trêu chọc nàng.

- Ngươi nghĩ thì hay lắm.

- A?!.

Rất nhiều người đều bị kinh động, ánh mắt lăng lệ ác liệt theo phương hướng quăng về phía Tần Mệnh nơi này.

Tần Mệnh lắc đầu, đi đến bên cạnh gốc cây già, tay trái nhẹ vỗ về tiểu nha đầu không an phận trong cổ áo, để cho nàng đừng đi ra, tay phải nhặt lên tảng đá, vô ý thức ước lượng trong tay.

- Không phải nói bọn hắn giao hảo cùng rất nhiều tán tu sao?

Tinh Tượng các bình thường ngoại trừ suy diễn Thiên Đạo, vẫn chỉ là suy diễn Thiên Đạo, ngẫu nhiên sẽ có người đi tiếp bọn hắn, mà bọn hắn cho tới bây giờ gần như đều không ra khỏi Lưu Ba đảo.

Huyền Băng ngọc Sư biết là phương vị này, nhưng cũng không có tìm kiếm được mục tiêu, gầm nhẹ một lát coi như xong.

- Làm sao không đơn giản pháp?

Vô sỉ!

Đám người Hàn Uy bọn hắn vừa tới Tru Thiên điện, khắp nơi cẩn thận, cũng có chút e ngại.

Bọn hắn quá an tĩnh, yên tĩnh đến có chút không bình thường.

- Không có đơn giản như vậy.

Giao hảo là giao hảo, sẽ không là bán mạng cho Tinh Tượng các, ngươi cũng đã biết khối bảo địa Bích Ba đảo kia có bao nhiêu trân quý sao?

Rất nhiều năm trước Tru Thiên điện đều muốn nhúng chàm, nhưng mà bởi vì sự kiện nào đó mà phải đặt xuống, nhưng là cái gì, ta cũng không rõ ràng.

- Chẳng lẽ là một vị bá chủ ủng hộ?

- Bên trong chỉ sợ có bí mật càng lớn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.