Chương 1893: Quan hệ thân mật (2)
Bằng năng lực cùng tâm tính Tần Lam hiện tại, muốn đến Thu Nguyên các thần không biết quỷ không hay tìm đến Đồng Ngôn, không có khả năng!
Dù cho tìm đến, lại có thể như thế nào đây?
Nàng một thì không cách nào xác định được phải chăng Đồng Ngôn còn sống, hai là căn bản không có khả năng mang Đồng Ngôn đi ra.
Bạch Tiểu Thuần nói: - Ta không khống chế đệ tử dược sơn, để cho bản thân Tần Mệnh đi.
Tần Mệnh liếc mắt nhìn hắn: - Ta làm sao đi, giết đi vào à?
Thạch Nhã Vi đang lượn quanh ngồi trên tảng đá minh tưởng tu luyện.
- Ta không quá hiểu rõ ý tứ Cổ Nguyệt sư huynh.
Trong lòng yên lặng nói thầm, ta đây lớn lên không kém a, cứ như vậy tạo phiền phức cho người khác sao?
Thiên tử ở bên kia đây này.
- Cổ Nguyệt sư huynh chỉ chính là Nghiêm Hâm cùng Bạch Tú?
- Ngươi tên là gì?
Chung Ly Phi Tuyết trong ấn tượng của hắn thanh cao tự ngạo, mắt cao hơn đầu, rất ít tiếp xúc cùng nam tử, ngay cả hắn nhiều lần biểu lộ ý tứ truy cầu, đều bị sạch sẽ bỏ qua, hôm nay vậy mà cùng hai thị vệ đến gần như vậy.
- Cổ Nguyệt sư huynh khách khí.
- Ta cùng thị vệ thương lượng vài chuyện, người nào nhàn rỗi nhàm chán nói huyên thuyên?
Cổ Nguyệt cưỡi chiến mã rời khỏi, tuy nhiên chưa có chạy xa, mà là tìm đến Thạch Nhã Vi.
- Ta đây liền nói rõ, Phi Tuyết vì cái gì cùng hai người kia đặc biệt thân cận?
- Ồ?
- Cổ Nguyệt sư huynh, ngươi có việc?
Chung Ly Phi Tuyết nói: - Bộ mặt có thể thay đổi, cảnh giới thì không được, rất dễ dàng bị người khác điều tra ra.
Bạch Tiểu Thuần đụng đụng bên người Tần Mệnh, Chung Ly Phi Tuyết cũng bu lại, nhưng không đợi hắn mở miệng, Cổ Nguyệt vừa vặn cưỡi hoàng kim chiến mã đi qua.
Bạch Tiểu Thuần đánh giá mặt Tần Mệnh: - Ta vẫn luôn rất ngạc nhiên với thuật biến mặt của ngươi.
- Dưới tình huống bình thường, đệ tử nơi này tiến vào Thu Nguyên các nên sẽ bị cẩn thận kiểm tra, nhưng nếu như là tình huống đặc biệt, thì không nhất định sẽ tra vô cùng cẩn thận.
Mấy ngày nay thẳng tuốt nghe nói Chung Ly Phi Tuyết cùng hai cái thị vệ này đi vô cùng thân cận, đối với mấy thị vệ khác cơ bản đều không thế nào để ý tới, ngay cả Thạch Nhã Vi tâm phúc tin cậy nhất trước kia đều trốn đến nơi khác.
- Biến thành người nào đó!
Bạch Tiểu Thuần khơi lên cái cằm của Tần Mệnh, ngó nghiêng đánh giá lấy.
- Nơi này không có người khác, ngươi cũng không cần che đậy.
Bạch Tiểu Thuần đưa hai tay bưng lấy mặt Tần Mệnh, nắm bắt da thịt cùng xương cốt: - Ngươi là thay đổi vị trí xương cốt, co rút lại cơ bắp?
- Ha ha, cũng không có gì, chính là phải chú ý giữ một khoảng cách cùng thị vệ, miễn cho người khác nói xấu..
Tần Mệnh cúi đầu, không nói lời nào.
Sắc mặt Cổ Nguyệt khẽ biến thành hơi trầm xuống, ba người này tình huống như thế nào, mặt đều nhanh áp vào cùng một chỗ.
- Cụ thể sao?
Cổ Nguyệt cưỡi Kim Mã, đứng ngạo nghễ giữa không trung, từ trên cao nhìn xuống nhìn Thạch Nhã Vi, chiến uy lạnh thấu xương như núi cao áp sát vào.
- Các ngươi đang thương lượng cái gì đây?
Chung Ly Phi Tuyết ra vẻ kỳ quái hỏi.
Nên rất đau đi.
- Cổ Nguyệt sư huynh nói hai người nào?
- Cổ Nguyệt sư huynh?
- Phi Tuyết cùng hai người kia có quan hệ gì?
- Cổ Nguyệt thống lĩnh dạy dỗ phải, chúng ta nhất định chú ý.
Có ngươi tự thân mang theo Tần Lam, khả năng thành công cao hơn chút.
- Nhã Vi, ngươi hiểu ta đang nói cái gì.
- Ta không tìm Phi Tuyết, ta tìm ngươi.
Cái này trong ấn tượng của hắn quả thực không dám tưởng tượng.
Thảo luận Đồng Ngôn Đồng Hân đến mức dựa gần như vậy?
Thạch Nhã Vi hoàn thành một vòng vận chuyển kinh mạch, thở phào một hơi.
Trước mắt Tần Mệnh sáng ngời, ý nghĩ như thế rất tốt.
- Ngươi có ý nghĩ?
- Ta có câu nói khả năng không phải là hỏi.
- Nghiêm Hâm.
Một tên tháo vát to lớn, một tên thanh tú trắng nõn, hai người này chẳng lẽ sẽ có chút quan hệ đặc biệt cùng Chung Ly Phi Tuyết?
Hiểu chưa?
Tần Mệnh cùng Bạch Tiểu Thuần không muốn trêu chọc phiền toái, đều đứng dậy thi lễ một cái.
- Có việc?
Ngươi có thể thay đổi dung mạo cụ thể hay không?
- Tìm ngườ có hình thể cùng hình dáng gương mặt tương tự ngươi, ngươi có thể biến thành hắn, đi theo trà trộn vào Thu Nguyên các.
- Thị vệ nên có bộ dạng một thị vệ, thời khắc nhớ kỹ thân phận của mình, đừng trêu chọc phiền toái cho chủ tử của mình.
- Nghiêm Hâm!
Ánh mắt Cổ Nguyệt âm đức, cẩn thận đánh giá Tần Mệnh cùng Bạch Tiểu Thuần.
- Cái này không gọi biến mặt, cái này gọi là võ pháp.
Ta nhớ kỹ ngươi.
Tần Mệnh cúi đầu.
Thạch Nhã Vi ra vẻ kỳ quái.
- Phi Tuyết, nơi này là dưới chân Dược Sơn, người nhiều mắt tạp, chú ý ảnh hưởng.
- Ta.
- Cổ Nguyệt thống lĩnh.
- Mỗi thời mỗi khắc đều đang đau.
Thật sự không quá hiểu rõ.
Bọn họ là thị vệ thiên tử mới nạp a, đã giới thiệu cho ngươi qua.
Chung Ly Phi Tuyết nói: - Chúng ta đang thảo luận chuyện Đồng Ngôn Đồng Hân.
Cổ Nguyệt nghĩ như thế nào cũng cứ cảm thấy không đúng, Chung Ly Phi Tuyết vậy mà thân cận cùng nam tử?
Cổ Nguyệt nhìn Chung Ly Phi Tuyết vậy mà cật lực bảo vệ bọn hắn, trong lòng có cỗ tà hỏa không hiểu, ánh mắt nhìn về phía Tần Mệnh cùng Bạch Tiểu Thuần càng lạnh hơn.
Đều nhanh muốn hôn đến cùng một chỗ..
Ngay cả ngươi đều bị lạnh nhạt?
- Cổ Nguyệt sư huynh nói đùa, hai người bọn họ chính xác thông minh khôn khéo, rất được thiên tử tin tưởng.
Chuyện Đồng Ngôn Đồng Hân này, bọn hắn có thể giúp được việc bận.
- Chỉ có những thứ này?
- Cổ Nguyệt sư huynh còn muốn biết chút ít gì?
