Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 197: Bắn vọt Huyền Võ cảnh




- Có một số việc có thể qua đi, có những chuyện không qua được.

Bất kể ai tạo ra thảm kịch tám năm này, ta sẽ theo dõi đến cùng.

Nam Cung Thiền bước đến, ôn nhu tiếp cận Tần Mệnh, khoác cho hắn một cái áo choàng lớn: - Chuyện tám năm trước, ngươi còn nhớ bao nhiêu?

Phụ thân ta đã điều tra trong những năm qua, nhưng không tìm thấy manh mối hữu ích.

Nếu ngươi nhớ bất cứ điều gì, nói chuyện với phụ thân ta, người có thể giúp đỡ.

Nàng dịu dàng chạm vào Tần Mệnh, đánh thức hắn, kỳ quái nói: - Ngươi sao lại thất thần, nghĩ cái gì?

Người của Kim Diễm thành đã giúp rất nhiều.

Tần Mệnh ngồi trên tảng đá, lẳng lặng ngẩn người.

- Mấy ngày trước khi sự việc xảy ra, Đại trưởng lão Thanh Vân tông đến tìm phụ thân, lén nói chuyện một số chuyện.

Tần Mệnh đứng bên cửa sổ, nhìn bóng dáng bận rộn bên ngoài: - Có thể ta đã tìm được hung thủ.

Vì sao lại liên lục nhắc tới Linh Bảo?

- ngươi ở Thanh Vân tông mấy năm nay, đại trưởng lão có cùng ngươi nhắc tới cái gì không?

- Tâm tình của dì và mọi người cũng coi như không tồi.

Tần Mệnh giơ tay lên muốn đẩy tay nàng ra, theo bản năng ngẩng đầu, nhìn về phía ánh mắt Nam Cung Thiền.

Đêm nay, cổ thành đốt cháy ngọn đuốc ở khắp mọi nơi, những ngôi sao chiếu sáng đống đổ nát của ngôi nhà.

- Hung thủ gì?

Sắc mặt Nam Cung Thiền hơi lạnh, nào còn có nửa điểm ôn nhu thanh tú, sóng mắt nàng đầy gợn sóng, nhìn thẳng vào mắt Tần Mệnh, lại hỏi một câu: - Ngươi chiếm được cơ duyên gì, có phải có liên quan cùng bí bảo năm đó hay không.

- Nam Cung gia tộc.

Ta biết ngay các ngươi không có lòng tốt!

- Không có.

- Ta nhận sư phụ.

Tần Mệnh lắc đầu: - Chính là linh bảo bị mất kia, tạo thành tai họa cho Tần gia ta.

Ánh mắt Tần Mệnh chợt lạnh lại, sát ý nảy sinh ở đáy lòng.

- Hung thủ tám năm trước.

Lúc Nam Cung Thiền đi đến chỗ rẽ quay đầu lại nhìn, ánh mắt hơi lạnh, rời khỏi sân.

- Có biết là linh bảo gì không?

Tần Mệnh xoa xoa trán, nhắm mắt lại: - Không có gì.

Tần Mệnh vừa rồi thiếu chút nữa đã nói, may mà có tàn hồn ở khí hải đánh thức hắn.

Trước khi trời tối, hơn hai mươi vạn người toàn bộ dời vào Lôi Đình cổ thành, trở về ngôi nhà xa cách nhiều năm.

Kim Diễm cổ thành!

- Gần như rồi.

- Đi rồi.

- Ngươi biết gì?

Họ đã phải chịu đựng trong những năm qua, đã không cảm thấy sự ấm áp và giúp đỡ của người khác trong một thời gian dài.

- Là ai?

Ngươi tiếp tục làm việc của ngươi, đừng lên tiếng, sắp xếp nhiệm vụ cho Khương Bân và Diệp Tiêu Tiêu, bảo vệ tốt Dương bá cùng dì, nhưng không cần phải làm quá rõ ràng.

Giờ khắc này, đáy mắt trong suốt của Nam Cung Thiền nổi lên gợn sóng, một chút tinh mang lóe lên, xuyên thấu đáy mắt Tần Mệnh.

- Cảm ơn ngươi!

- Dù sao cũng không quá bình tĩnh, bọn họ đối với thành cổ, đối với Tần gia, tình cảm quá sâu đậm.

- Thiếu gia phát hiện cái gì?

Nam Cung gia tộc nhiệt tình thu xếp, làm bạn.

- Không biết.

Bọn họ sở dĩ tới hỏi, là muốn tra được chi tiết cụ thể hơn về chuyện năm đó, hiểu rõ bí mật của Linh Bảo.

Nam Cung Thiền lại hỏi, đáy mắt nổi gợn sóng, thẳng tắp nhìn chăm chú vào ánh mắt Tần Mệnh.

- Nghe ta là được rồi.

Tần Mệnh lúc trước còn đang cảm thấy kỳ quái, vì sao hung thủ lấy được linh bảo liền mất tích, Thanh Vân tông điều tra lâu như vậy cũng không tra được, hiện tại nghĩ thông suốt, rất có thể là đám ngu xuẩn của Nam Cung gia tộc chiếm được Linh Bảo nhưng không dám dùng, hoặc là không biết nên dùng như thế nào.!

Sau đó phụ thân mang theo thân vệ rời đi, mang về một kiện linh bảo, đem nó giấu ở trong cống phẩm, cùng mẫu thân áp giải đến Thanh Vân tông.

Tần Mệnh chậm rãi lắc đầu.

Đáy mắt Đồ Vệ chợt hiện ra hung quang, không tự chủ được đi về phía trước hai bước.

- Thiếu gia, ngươi tìm ta?

Tần Mệnh ngẩn người trong chốc lát, ánh mắt sáng ngời hiện lên lạnh lùng, thấp giọng một tiếng: - Tiện nhân!

Đối với thành phủ rách nát, bọn họ có muôn vàn cảm khái, trong nụ cười mang theo nước mắt.

Tại sao họ lại quan tâm chuyện này?

- Là ai?

- Không biết.

- Món linh bảo kia từ đâu tới?

Dì Lý Linh Đại bọn họ trở lại phủ thành chủ, ở vào viện tạm thời sửa sang lại.

Đồ Vệ đi tới phòng Tần Mệnh.

- A, được.

Bàn tay ngọc của Nam Cung Thiền khẽ vuốt ve hai má Tần Mệnh, thương tiếc nói nhỏ: - Có biết là linh bảo gì không?

- Đã dàn xếp xong rồi?

Lý Linh Đại, Dương bá, đều rất cảm động, lôi kéo tay bọn họ lặp đi lặp lại nói lời cảm ơn.

Mấy vấn đề Nam Cung Thiền dùng Nhiếp Hồn thuật thúc giục đến bây giờ vẫn còn trong đầu Tần Mệnh hồi tưởng lại.

Sâu trong khí hải, tàn hồn nhắc nhở: - Là loại võ pháp nhiếp hồn, cẩn thận!

Tần gia sống sót không nhiều lắm, có khả năng người biết bí mật năm đó càng không nhiều lắm, ngoại trừ Tần Mệnh hắn, chính là Dương bá cùng dì.

Đáy mắt Nam Cung Thiền dần dần tiêu tán, khôi phục trong suốt.

Tần Mệnh thoáng hoảng hốt, bàn tay giơ lên chậm rãi hạ xuống, hoảng hốt nhìn nàng.

Có thật là các ngươi không?

Khả năng lớn nhất, bọn họ chính là hung thủ năm đó.

- Ừ?

Chúng ta không thể bởi vì sự nhiệt tình quá mức của họ mà nghi ngờ họ là hung thủ.

Mặc dù tất cả mọi thứ đã biến mất, nhưng họ vẫn còn sống, họ có hy vọng.

- Xem ra ngươi thật sự mệt mỏi, lát nữa ta lại tới tìm ngươi.

Nam Cung gia tộc!

- Thiếu gia, chúng ta cần làm cái gì?

Đồ Vệ hạ thấp âm thanh.

- Không cần phải làm gì cả, giả vờ hợp tác với họ.

Nhưng nhớ kỹ một điểm, Nam Cung Thiền biết Nhiếp Hồn thuật, không nên ở một mình với nàng, không nên nhìn thẳng mắt nàng.

Tần Mệnh phải chờ bọn họ hành động, làm một cái xác định cuối cùng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.