- Trực tiếp bắt?
Không ổn!!
- Đương nhiên không thể trực tiếp bắt, chúng ta phải làm cục trước, dời đi lực chú ý của toàn thành.
Kế hoạch của ta là như thế này…
- Cái gì?
- Tất cả ở lại trong phòng!
- Đừng hoảng hốt!
Tần Mệnh đi dạo ngoài cửa mấy vòng: - Ngươi khẳng định không ngủ, ta đi vào a?
- Ta ngủ.
Hai người lại đang tán tỉnh nhau??
Tần Mệnh đột nhiên quay đầu, nhíu mày nhìn về phía nam.
Không khí trong thành phủ rất hòa hợp, Hô Diên gia tộc đến rót cho người Tần gia một liều thuốc bổ, trên mặt mỗi người đều có nụ cười.
Ngươi này?
Bọn họ tận khả năng phân tán, tạo ra hỗn loạn khắp nơi, phân tán lực chú ý của các thị vệ Tần gia.
Trốn đi!
- Vậy ngươi ngược lại cho ta một câu trả lời a, ngươi này hàm hồ hồ hồ, trong lòng ta không yên tâm a.
- Ha ha, bảo bối ở đâu??
Mọi người hoảng sợ bỏ chạy, hét lên đầy sợ hãi, những hài tử bừng tỉnh gào khóc.
- Tất cả đội quân, bảo vệ tường thành!
Ngay sau đó, tiếng hỗn loạn từ thành tây, thành đông xuất hiện các phương vị trong thành, rất có thể lan tràn toàn bộ thành.
Lý Linh Đại tiếc nuối lắc đầu, ai, Mệnh nhi vẫn là quá đứng đắn, đổi thành nam tử khác, sớm xông vào.
Tần Mệnh câm miệng, ngươi tàn nhẫn.
Đó là những dong binh man rợ.
- Đừng a, ta không ngủ được a.
Nam Cung thành chủ, xin hỗ trợ vây bắt.?
Ngày mai thì ngày mai, cứ quyết định như vậy.
Lăng Tuyết ngay sau đó cũng lao ra ngoài.
Hắc?
Nghiêm cấm bất cứ ai xâm nhập!
Ngươi đầu nói trước xem là tin tốt, hay là tin xấu.
Hắn dùng sức xoa xoa mặt, thở dài, chuẩn bị rời đi.
Người dân trong thị trấn kết thúc một ngày làm việc và trở về nơi trú ẩn khiêm tốn để nghỉ ngơi.
Đám dong binh nhào tới ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra, trực tiếp bị chấn nát!
Tần Mệnh ưỡn lấy mặt cười nói.
Một đám dong binh phân biệt từ phía tây, phía bắc, còn có tường thành phía đông nam rách nát sụp đổ xông vào, bọn họ không chỉ dã man hung ác, mà còn đều là một ít võ giả cường hãn, ở trong thành rách nát chạy như điên, tùy ý đốt lửa khắp nơi, tạo ra hỗn loạn.
Đội ngũ võ giả, bắt giết kẻ xâm nhập.
Ngưu Đại Hải rống to, cây gậy tráng kiện nhảy múa trên không trung, nặng nề oanh trên mặt đất, tiếng nổ lớn như sấm, đinh tai nhức óc.
Tần Dương và mọi người cảm khái mị lực của thiếu chủ, lại thật sự mời tới Vạn Bảo Thương Hội danh động Bắc Vực.
Ngủ sớm vậy à?
- Cái đó?
Tần Mệnh gãi gãi đầu: - Chính là chuyện ước định tối hôm đó của ta với ngươi, sư phụ ngươi lão nhân gia đồng ý?
Cướp ah!
Ngươi hiểu.
Ở đâu!
Tần Mệnh bức thiết muốn biết ý tứ của trưởng lão Dược Sơn, đáp ứng hay không đáp ứng, có điều kiện gì hay không, sẽ xử lý tàn hồn như thế nào.?!
Từng tiếng kêu thảm khàn khàn vang vọng trong màn đêm tối tăm, theo gió lạnh ban đêm từ phía bắc thành bay tới.
Đừng ra ngoài!
Mặc dù môi trường sống hiện tại và khu vực khai thác mỏ không khác nhau, cũng mỗi ngày bận rộn công việc, nhưng tâm trạng hoàn toàn khác nhau, họ làm việc chăm chỉ, đầy nhiệt huyết, mong đợi một tương lai tốt đẹp hơn.
Hỗn loạn bất thình lình khiến đội thủ thành trở tay không kịp, bọn họ truy bắt xung quanh, phẫn nộ ngăn cản, nhưng cổ thành quá lớn, bọn họ căn bản không thể xử lý hết.
- Ngày mai lại nói chuyện.
Đêm khuya vắng lặng, Tần Mệnh gõ cửa phòng Lăng Tuyết: - Lăng Tuyết sư tỷ?
- Có việc gì?
Tần Mệnh hô to, xách cổ kiếm lao ra ngoài.
- Chán sống hết rồi sao?!
Vạn Bảo Thương Hội, bảo vệ tốt đoàn xe của các ngươi.
Trong viện bên cạnh, Lý Linh Đại, Tần Dĩnh các nàng đều nằm úp sấp ở cửa sổ, hưng trí bừng bừng lắng nghe.
Dong binh!
Đám người Đồ Vệ phẫn nộ hô to vang vọng khắp thành, bọn họ triệu tập đội ngũ phân tán về phía cổ thành, sốt ruột bắt giết kẻ xâm nhập.
- Ngày kia.
- Xảy ra chuyện gì?
Một đám dong binh đột nhiên xông vào dân khu, điên cuồng kêu loạn, phóng thích cuồng phong cùng liệt hỏa.
Lăng Tuyết rất dứt khoát.
Trong phòng, giọng Lăng Tuyết lạnh như băng.
- Không hiểu.
Rất nhanh liền hỗn loạn, kinh hô, hô to, các loại thanh âm ồn ào.
Đám dong binh hô to kêu loạn, thiêu sát cướp bóc, xen kẽ qua lại giữa đường phố tối tăm, giảo hoạt tránh né truy tung.
- Ngày mốt.
Hô Diên gia tộc hôm nay đưa tới rất nhiều thức ăn, hơn nữa thị vệ Tần gia từ trong rừng rậm đánh bắt được con mồi, thức ăn của bọn họ đều rất tốt, nam tử còn có thể đi lĩnh chút rượu giải tỏa mệt mỏi.
- Cùng các thị vệ tụ tập cùng một chỗ!
Lăng Tuyết mở cửa phòng ra, trong viện bên cạnh Lý Linh Đại, Dương bá, Tần Dĩnh đều hoảng hốt chạy ra, đang yên đang lành sao đột nhiên loạn.
- Lại kéo dài thêm một ngày.
- Đừng a.
- Chỉ có vài câu, ngươi xem ngươi này?
- Ngươi dám!
- Sau này không cần sợ, có thể an tâm ngủ.
Một cỗ địa động kịch liệt bao trùm phạm vi hơn ngàn thước, mặt đất vỡ vụn, khe nứt tráng kiện dữ tợn mở rộng, đá vụn văng tung tóe, bụi bặm tung bay, sóng khí cuồng bạo theo đó bay lên, giống như là dòng nước lũ không khống chế được trùng kích bốn phương tám hướng.
- Thương đội ở đó!
- Sớm làm gì, ngày mai nói sau.
- Ngao ngao?
Đột nhiên??
Mấy đám dong binh phát hiện đội ngũ Vạn Bảo Thương Hội, tranh nhau nhào tới.
Cảnh tượng rung động lại tàn nhẫn sinh sinh trấn trụ những dong binh khác.
- Lấy đâu ra đám ranh con, dám cướp đoàn xe của Vạn Bảo Thương Hội.
Ngưu Đại Hải gầm thét, giống như chuông lớn Hoàng Lữ, ầm ầm chấn động tai.
- Rút đi!
Những dong binh còn sống sót cũng không quay đầu lại chạy vào con hẻm xung quanh.
