Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 206: Đau khổ




- Đừng phí tâm tư, đối với ta vô dụng.

Tần Mệnh cười lắc đầu.

- Cái gì?

- Nhiếp Hồn Thuật của ngươi, đối với ta…

Tần Mệnh đột nhiên nâng lên một quyền, nặng nề đánh vào bụng Nam Cung Thiền, lực lượng mạnh mẽ có thể so với trọng chùy luân đập, Nam Cung Thiền không hề phòng bị, mạnh mẽ khom lưng, lui về phía sau, Tần Mệnh theo sát, lúc nàng khom lưng, một phen bóp cổ nàng, nhắc lên tới trước mặt, lạnh lùng một câu: - Vô dụng!

Chờ Nam Cung Thiền tỉnh lại, đã là buổi sáng rồi.

- Ta không hiểu các ngươi đang nói về cái gì.

- Ngươi muốn làm gì?

- Tối hôm qua các ngươi có nghe thấy động tĩnh kỳ quái không?

Trong lòng Nam Cung Thiền rốt cục cũng luống cuống, hoảng sợ nhìn Diệp Tiêu Tiêu.

Mặt ngoài làm người tốt, nội tâm đều là mánh khóe ghê tởm như thế, một Nam Cung gia tộc mặt người dạ thú!

Ngươi thả ta đi, ta bảo đảm cái gì cũng chưa hề xảy ra, chúng ta sẽ giúp ngươi xây dựng cổ thành.

Nam Cung Thiền nắm chặt cổ áo dùng sức lui về phía góc tường..

- Tần Mệnh, ngươi đủ rồi, ta căn bản không biết ngươi đang nói cái gì.

Bên ngoài tất cả đều là người của Nam Cung gia tộc chúng ta..

Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, đem tất cả những gì ngươi biết nói ra, đừng ép ta dùng tư hình!.

- Rất nhanh sẽ điều tra rõ ràng, rất nhanh cái gì cũng biết.

Ánh mắt Diệp Tiêu Tiêu không có ý tốt, nữ tử này bề ngoài thoạt nhìn ôn nhu tú mỹ, nội tâm sao lại âm u như vậy, tuổi còn trẻ đã như vậy, lớn lên còn thế nào?

Nhưng bây giờ, nếu thật sự là Nam Cung gia tộc cướp cống phẩm năm đó, bọn họ sẽ không để cho phụ mẫu Tần Mệnh sống sót.

- Ta thông cảm cho tâm tình ngươi, nhưng ngươi không thể tùy tiện vu khống người vô tội.

Muội muội ta đâu?

- Chính ngươi không biết nắm chắc, xin lỗi.

Nam Cung Diệu cảm giác không thích hợp, nhưng lại không thể hỏi quá phận, hàn huyên hai câu liền rời đi, lại đi nơi khác tìm Nam Cung Thiền.

- Ngươi có thể cái gì cũng không nói, chờ ngươi chết, ta sẽ bắt ca ca ngươi lại đây.

Tần Mệnh ngồi cùng Lý Linh Đại, sắc trời đã sáng, trong trang viên khắp nơi đều là bóng người bận rộn.

Lý Linh Đại ngơ ngác nhìn sân: - Vì cái gì..

- Động tĩnh gì?

Chẳng lẽ tối hôm qua xảy ra sai lầm gì, muội muội cùng Tuyệt Ảnh không có hành động?

Nam Cung Thiền là tiểu thư nũng nịu, thân thể mềm mại, sao có thể chịu được bạo kích dã man của Tần Mệnh, cứ thế mà đau đớn ngất xỉu.

Hắn không bị Nhiếp Hồn Thuật ảnh hưởng?

Diệp Tiêu Tiêu chậm rãi đi về phía Nam Cung Thiền, sắc mặt âm trầm, mắt đầy hấp dẫn..

Tần gia cùng bọn họ không có thù oán, bọn họ làm sao có thể xuống tay được?

Nam Cung gia tộc hèn hạ vô sỉ, chính là các ngươi tạo ra thảm án năm đó, là các ngươi hủy hoại Tần gia, hủy hoại Lôi Đình cổ thành, chính là các ngươi.

Cửa phòng và cửa sổ đều đóng lại, ánh sáng trong phòng lờ mờ, ba người ngồi đấy, một người là Tần Mệnh, một người là Lý Linh Đại, còn có Diệp Tiêu Tiêu..

- Tuyệt Ảnh đã chết.

- Nói với ngươi cái gì?

Những năm gần đây, kỳ thật nàng còn ôm vài phần hy vọng, chính là phụ mẫu Tần Mệnh còn chưa chết, chỉ là bởi vì nguyên nhân đặc thù đi xa quê hương, không dám trở về.

Nam Cung Thiền cố gắng trấn định, cuộn tròn vào trong cùng giường. vì sao Nam Cung gia tộc lại làm như vậy?

Làm thế nào nó có thể?

Đi đâu?.

Chúng ta đã chịu đựng đủ sự sỉ nhục trong khu vực khai thác mỏ ở Đại Thanh sơn..

Tần Mệnh bóp cổ nàng, kéo vào trong phòng, thô lỗ ném tới trên giường.

Diệp Tiêu Tiêu vung kim thương lên, vô tình đánh xuyên qua nàng.

- Năm đó có phải Kim Diễm thành các ngươi phục kích phụ mẫu ta hay không?

Lại có dong binh công thành?

Chết rồi à?

Nam Cung Thiền thét chói tai, giãy dụa muốn chạy trốn.

Giờ khắc này, kẻ thù đã sắp xác định, hắn lại không có bất kỳ sự thoải mái nào, ngược lại càng khó chịu hơn..

Nam Cung gia chúng ta tới giúp các ngươi, đây chính là thái độ của các ngươi đối với ân nhân?

- Tỉnh lại đi, ngày đó ngươi dùng Nhiếp Hồn Thuật với ta ta cũng đã cảnh giác các ngươi, đêm nay lại phái người đến bắt dì ta!

Tối hôm qua không xảy ra hỗn loạn nữa, khiến tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Thanh âm Tần Mệnh rất thấp rất trầm, hắn từng tưởng tượng qua các loại kẻ thù, duy chỉ có không nghĩ tới lại là Nam Cung gia tộc ở Kim Diễm thành.

Tần Mệnh ra hiệu cho Diệp Tiêu Tiêu, cùng dì rời khỏi phòng.

Làm thế nào bà ta có thể sống tốt?

Tần Mệnh cố nén xúc động bắt tay hắn, giả vờ kỳ quái: - Không có a, làm sao vậy?

Cứ chết như vậy sao?

Nam Cung Thiền mơ màng màng, giật mình tỉnh giấc.

Tần Mệnh trong tay cầm chuôi phi đao: - Ta không muốn dùng tư hình với ngươi, ngươi tốt nhất là nên nói thật cho ta biết.

- Không được.

Nam Cung Diệu từ xa đi tới, kỳ quái nhìn Lý Linh Đại trong viện.

Đừng làm bậy!

Tất cả những điều này, đều không có ai chú ý.

Trong sân nhỏ.

Không được.

- Các ngươi có thấy muội muội ta Nam Cung Thiền không?

- Ngươi đừng đến, ta thực sự không biết gì cả.

Nam Cung Thiền đối với nhiếp hồn thuật của mình rất có lòng tin, chưa bao giờ thất bại.

Nam Cung Thiền cố gắng trấn định.

- Các ngươi.

Có thể đi đâu?

Nam Cung Diệu thăm dò hỏi, cẩn thận quan sát sắc mặt hai người.!

Xác định hung thủ, cũng xác định sinh tử của phụ mẫu..

Tần Mệnh chậm rãi đứng dậy, lạnh lùng nhìn Nam Cung Thiền.

- Vậy cũng không có.

Không đúng a, nếu không hành động hẳn là ở trong phòng mới đúng, người thì sao.

Nam Cung Thần Dật trở lại thành phủ, hy vọng có thể từ trong miệng Nam Cung Thiền nghe được tin tức tốt, nhưng mà... mất tích?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.