Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 2153: Võ Vương Phủ




Chương 2154: Võ Vương Phủ

Thủ Vọng Hải Ngạn tại sau rạng sáng đã khôi phục bình tĩnh, mọi người trở lại bên trong thành trấn, ngủ nghỉ, uống rượu, chơi nữ tử, đánh nhau, tìm đường chết, phải làm gì thì làm cái đó, tiếp tục náo nhiệt cùng hỗn loạn.

Nhưng, bắt đầu từ buổi sáng ngày hôm sau, theo lượng lớn đội ngũ gấp rút tiếp viện liên tiếp đổ bộ, Thủ Vọng Hải Ngạn bắt đầu lâm vào oanh động, dần dần ngay cả Vân La rừng rậm đều trở nên bạo động bất an.

Từ buổi sáng đến giữa trưa, biển người, thú triều như thủy triều đổ bộ càng ngày càng nhiều, như là một cơn sóng dữ nặng nề mà, đụng chạm lấy vách núi, chôn vùi lấy bờ biển.

Một vạn...

Hoàng triều mặc dù không thể so với Xích Phượng Luyện vực, nhưng hoàn cảnh đất liền so với hải vực càng phức tạp, đất rộng nhiều người, rắc rối phức tạp.

Cừu tông chủ gật đầu: - Ừm, tiếp tục bảo trì!

Mặc kệ Tần Mệnh giải quyết chuyện vương phủ như thế nào, bọn hắn đều đến trình diện chứng kiến.

Tần Mệnh nhìn những người khác.

- Ngọc Chân, cùng đi chứ.

Trong đầu Tần Mệnh, Lôi Đình cổ thành cùng người của Tần gia so mạng của hắn quan trọng hơn, bởi vì đây là một chút di vật duy nhất phụ mẫu của hắn để lại cho hắn.

Từ các bờ biển khác nhau đổ bộ xuống, trên trời dưới đất nhanh chóng chạy băng băng, như là sóng thần đi qua khắp rừng rậm Vân La rộng lớn, khí thế hung hãn, cuồng hô hót loạn thanh thế, còn có sát uy ngập trời, để cho trời đất thất sắc, kinh hãi lấy Linh Yêu trong Vân La rừng rậm, càng cả kinh nơi đệ tử Thanh Vân tông tu luyện rèn luyện tại này kinh hoảng bất an, hoàn toàn không rõ đã xảy ra chuyện gì..

Mặc dù có chút lo lắng sẽ đánh nhau, nhưng nhìn bộ dạng của Tần Mệnh, dường như rất có lòng tin, bọn hắn đi theo đi cũng sẽ không có nguy hiểm..

- Ta khẳng định phải đi.

Ngọc Chân là công chúa của các ngươi, càng là nữ tử của Tần Mệnh hắn!

Đường Ngọc Chân vừa gấp vừa giận, nhìn điệu bộ này của Tần Mệnh đều dọa người, nói đúng không gây chuyện, nhưng nếu như người khác chọc hắn, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

- Cùng đi nhìn?

- Hai vị tông chủ, có hứng thú đi xem không?.

- Mệnh nhi a, có thể không gây chuyện thì đừng gây chuyện, chúng ta bây giờ đang sống thật tốt mà.

Mười vạn.

Hơn mười vạn.

Nếu như ngươi đại biểu Xích Phượng Luyện vực tuyên chiến, chẳng khác nào Cổ Hải tuyên chiến lục địa, phát động phản kích cũng không chỉ đơn giản là Kim Bằng hoàng triều như vậy, sẽ có năm đại hoàng triều, hơn trăm vương quốc công quốc, cùng với vô số bí cảnh tông môn, bọn hắn sẽ cùng chung mối thù, cùng chống chọi với hải tộc!

Hắn là muốn đối mặt với hoàng thất, cho Ngọc Chân thắng về tôn kính.

- Có cái gì tốt cân nhắc, mọi người cùng đi nhìn.

Đường Ngọc Chân hiểu rất rõ Tần Mệnh, bình thường lúc hắn cười, chính là trong đầu đang hung ác.

Tần Mệnh xuyên qua rừng rậm Vân La, về tới Lôi Đình cổ thành.

Tần Mệnh muốn dẫn Đường Ngọc Chân đi qua, để cho vương phủ cùng Bắc Vực, để cho hoàng thất cùng cả Hoàng triều đều đến xem, nam tử của nàng không dễ khi dễ, đừng lại suốt ngày đàm đàm tiếu tiếu, ngoài sáng trong tối khi dễ người...

Cừu tông chủ nhắc nhở Tần Mệnh: - Xem điệu bộ này của các ngươi, là muốn đi đánh một chầu?

Ai động Tần gia chính là động mạng của hắn, là chọc lấy chiếc vảy ngược của hắn, hắn chuyện gì cũng đều làm được.

Lý Linh Đại rất bất đắc dĩ, khó được trở lại một chuyến, nhất định muốn cãi nhau ầm ĩ sao?

Hai vạn.

Lý tông chủ nhịn không được muốn trợn trắng mắt, hai người này nói chuyện không ngại xấu hổ đến sợ.

- Ngài yên tâm, ta từ trước đến nay đều là tôn trọng hòa bình, rất ít gây chuyện.

Nàng là thật không nguyện ý nhìn thấy Tần Mệnh cùng hoàng thất náo cứng, không muốn nhìn thấy Tần Mệnh trở thành kẻ mà mỗi người Hoàng triều hô đánh gọi là tội nhân, như vậy sẽ để cho nàng càng gặp khó càng thống khổ.

Tần Mệnh cười nhìn Cừu tông chủ cùng Lý tông chủ.

Theo ta đi Võ Vương Phủ.

- Đều chuẩn bị xong chưa?.

Thiên Đao Vương cùng Bách Luyện Hầu huyết chiến nhiều năm như vậy, thế lực lớn gì chưa thấy qua, tình cảnh lớn gì không có trải qua, không phải bọn hắn kiêu ngạo, mà một cái vương phủ thật sự không cho là cái gì.

Đồ Vệ là thật muốn đi qua, nhưng lại lo lắng an toàn của Lý Linh Đại, dứt khoát đề nghị một khối đi thôi.

- Không cần chuẩn bị gì, hắn muốn chơi cùng hắn chơi, hắn muốn chết để cho hắn chết.

- Còn có ai muốn đi?

Đề nghị của ta là có thể nói chuyện vẫn là nên nói chuyện trước, tận lực đừng nóng vội động thủ.

Dù cho là địch cùng Hoàng triều thì sao, năm đó Thiên Vương Điện cũng không phải không có diệt qua.

Hô Duyên gia chủ kêu gọi.

Ngẫm lại cũng đúng, có vị Thiên Võ Thiên Đao Vương này tọa trấn a, Nhân Hoàng thực có can đảm xằng bậy?

Trừ phi thật sự không để ý hết thảy muốn giải quyết hết Tần Mệnh.

- Các ngươi nhanh lên, ta tại Võ Vương Phủ chờ các ngươi.

Tần Mệnh, Yêu Nhi, Nguyệt Tình, còn có Thiên Đao Vương cùng Bách Luyện Hầu, xuất phát trước một bước, rời khỏi Lôi Đình cổ thành, chạy tới Võ Vương Phủ.

Tính toán thời gian, Đồng Ngôn gọi người nên nhanh đến, dù là tới trước một đám, đến trên vạn người, liền đủ để chấn nhiếp Kim Bằng hoàng triều.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.