Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 219: Tâm lãnh huyết hàn




Thiếu gia...

Chết rồi..

Thanh âm đại trưởng lão bình thản thản nhiên, lại vô cùng lạnh, lạnh đến mức làm cho người ta run rẩy.

Một vị trưởng lão hỏi.

Đại trưởng lão lần thứ hai giơ tay lên..

Chúng ta đã làm điều đó!

Nói xong, hắn cười thảm thiết: - Tám năm a.

Cầu xin ngài.

Hắn thà giết nhầm sẽ không bỏ qua!...

Đêm đó, trong thành phủ vang lên tiếng gọi yếu ớt, cổ kiếm giống như đột nhiên thức tỉnh, xông về phía bầu trời đêm, sau đó biến mất vô tung vô ảnh, chúng ta truy xét mấy ngày, vẫn không tìm được manh mối.

Ta hỏi, ngươi trả lời..

Rõ ràng, nói được thì làm được!.

- Năm đó chúng ta vừa vặn đang giám sát Tần gia, biết các ngươi hợp tác, cho nên liền..!

Nam Cung Thần Dật không thể không thừa nhận..

Đại trưởng lão giơ tay lên.

- Giết!

Hắn căn bản không nói nhảm với ngươi, nên giết thì giết, lãnh khốc như giết gà giết chó.

- Đại trưởng lão, cầu xin ngài hạ thủ lưu tình a.

Đại trưởng lão có chứng cớ xác thực không?

Sợ.

Nam Cung Thần Dật sốt ruột, lại bị hai vị trưởng lão trấn trụ.

Nam Cung Thần Dật gào thét bi thương, thiếu chút nữa là nhào tới.

Bọn hắn…

Cả người hai người toàn thân phát lạnh..

Trưởng lão không có biểu hiện gì, lại hỏi: - Hãy cho ta một lời giải thích.

Thật tàn nhẫn!

Đại trưởng lão đi tới trước mặt Nam Cung Lăng Vũ, lạnh lùng nhìn hắn: - Cho ngươi cơ hội cuối cùng.

- Cái gì?

Nhóm người nhà Nam Cung gia tộc thứ hai bị áp giải đến đặt trên mặt đất ngay tại chỗ, trong lúc nhất thời, đám nam nữ khóc thành một mảnh, những tiếng thét chói tai vang vọng trang viên.

- Ta.

Đại trưởng lão mặt không chút thay đổi, ánh mắt lại càng lạnh càng sắc bén.

Nam Cung Lăng Vũ cùng Nam Cung Thần Dật bừng tỉnh, cả người ác hàn, bọn họ giống như đột nhiên cảm nhận được sợ hãi Tần gia gặp phải trừng phạt năm đó.

Nam Cung Lăng Vũ cắn răng phủ nhận, hắn không dám thừa nhận, Đại trưởng lão càng tàn nhẫn, hắn càng không dám.

Kết quả là.

Không...

Đại trưởng lão không ngờ lại vô tình đến thế, bình thường quan hệ coi như không tệ, có lui tới lẫn nhau, nhưng một khi sai lầm, trong nháy mắt liền trở nên vô tình vô nghĩa, giống như là người xa lạ.

- Chúng ta có thể vì ngài làm bất cứ chuyện gì, cầu xin ngài, buông tha cho Nam Cung gia.

Đại trưởng lão lại hỏi: - Cổ kiếm ở đâu!

- Tại sao?.

- Đừng giả ngu với ta, ta không có thời gian nói nhảm với các ngươi, lại giết..

- Hiện tại đã biết hối hận?

Hãy cho chúng ta cơ hội để chuộc tội.

- Đại trưởng lão, ngài muốn giải thích cái gì?

Không!!

Nam Cung Thần Dật trước không chịu nổi nữa, đỏ mắt thét chói tai: - Là chúng ta!

- Là chúng ta làm, là chúng ta cướp đội ngũ Tần gia.

Hai vị trưởng lão toàn bộ tiến về phía trước, ngăn cản Nam Cung Thần Dật.!.

Nam Cung Lăng Vũ lắc đầu: - Chúng ta không biết, cái gì cũng không biết, ngay cả bóng người cũng không nhìn thấy.

- Một tên cũng không để lại.

Trong lúc nhất thời, trong thành phủ vang lên những tiếng kêu rên bốn phía, tiếng kêu sợ hãi ầm ĩ vang lên thành một mảnh, quanh quẩn ở trong thành phủ tú mỹ khí phái.

Cứ như vậy chết không rõ ràng !

- Chết rồi, toàn bộ đều bị giết..

- Dừng lại!

- Dừng lại!

Đừng giết nữa!. công dã tràng.

Thật tàn nhẫn!....

- Thật sự là bị người ta lấy đi, cho dù ngươi giết sạch toàn thành, chúng ta cũng không giao được cổ kiếm.

Chúng ta.

Nhóm đệ tử Nam Cung gia tộc đầu tiên bị áp chế tới còn chưa kịp phản ứng, đệ tử Thanh Vân tông đã giơ đao rơi xuống, chém giết trên bãi cỏ phía trước sân.

- Đại trưởng lão.

- Vì sao bây giờ lại bị trộm?

- Nhắc lại lần nữa!

Đại trưởng lão lại hỏi: - Phụ mẫu Tần Mệnh sống hay chết?

Nam Cung Lăng Vũ vô lực lắc đầu: - Không biết, chúng ta thật sự không biết.

Nam Cung Lăng Vũ đầu đầy mồ hôi lạnh, há miệng, lại một chữ cũng không phát ra.

- Ai!

Nếu không.

- Đem toàn bộ người của Nam Cung gia bắt tới đây!.

Hai vị trưởng lão phía sau toàn bộ giơ tay lên, nắm chặt.

- Sự kiên nhẫn của ta có hạn, giải thích cho ta, mọi thứ vẫn còn chỗ để hòa hoãn.

Cả thành chôn cất, một người cũng không được để lại!

Tám năm.

Không phải chúng ta.

- Bị người ta cướp đi.

Đại trưởng lão lại hỏi Hướng Nam Cung Thần Dật: - Cổ kiếm ở đâu!

- Không!

Ta cẩn thận canh giữ nó tám năm a..

- Giết!.

- Đại trưởng lão!

Nam Cung Lăng Vũ lúc trước nghĩ tới vô số tràng diện ứng đối với Thanh Vân tông, cũng đều nghĩ ra biện pháp ứng phó, nhưng thật không nghĩ tới đại trưởng lão vấn trách nhiệm lại đột nhiên như thế, lại tàn nhẫn quả quyết như thế...

Hai vị trưởng lão Thanh Vân Tông đồng thanh quát lên đầy giận dữ, bọn họ chậm rãi nắm chặt nắm tay, khớp xương ọp ẹp giòn vang.

Đại trưởng lão quay đầu lại nhìn tộc nhân Nam Cung gia tộc đang không ngừng áp giải tới, tàn nhẫn hạ sát lệnh.

Tám năm trước, ai đã cướp cổ kiếm!

Hai vị trưởng lão lạnh lùng hạ lệnh, thanh âm lạnh đến mức không có bất kỳ tình cảm nào.!

Nam Cung Lăng Vũ thống khổ nhắm mắt lại, xong rồi, toàn bộ xong rồi.

Chúng ta thực sự không biết ngài đang nói về những gì..

Ta thực sự không biết.

Không muốn cả nhà chép trảm, tốt nhất là bình tĩnh cho ta một chút.

Hộ vệ thành phủ căn bản không dám ngăn trở, chỉ có thể trơ mắt nhìn đội ngũ Thanh Vân tông bắt trực hệ Nam Cung gia tộc cùng tất cả mọi người bên cạnh, mạnh mẽ kéo đến nơi này.

Nam Cung Lăng Vũ cũng đang cầu xin..

Nam Cung Thần Dật đè nén bi phẫn trong lòng, hướng đại trưởng lão cầu xin..

- Không được.

Nghĩ sai rồi, nghĩ sai rồi.

Nam Cung Lăng Vũ cùng Nam Cung Thần Dật quỳ xuống cầu xin, hôm nay rốt cục cũng lĩnh giáo được sự tàn nhẫn của Đại trưởng lão.

- Cho các ngươi mười ngày, tra được tung tích cổ kiếm.

Hai ngày giết một nhóm, mười ngày giết xong, có thể cứu bao nhiêu thì phải xem tâm ý của các ngươi.

- Tạ đại trưởng lão!

Chúng ta sẽ cố gắng hết sức để truy xét.

Hai người cắn răng, đỏ mắt, trong lòng hận thấu hắn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.