Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 2198: Đông Hoàng Thiên Đình




Chương 2199: Đông Hoàng Thiên Đình (1)

Giấy trắng mực đen, một bức họa nữ tử, dịu dàng hàm súc, bộ dáng mặc dù bình thường, nhưng có lẽ vì là tranh nên nhìn lại coi như nhu hòa.

Xem ra người họa bức họa này bỏ đủ công phu, ngay cả con mắt đều chăm chú tân trang, nhìn vô cùng sinh động.

- Nhìn chuẩn?

Lão nhân hơi mập giọng điệu nghiêm khắc, nhưng hơi nhíu lông mày biểu hiện hắn dường như vẫn còn do dự có nên tuyên bố nhiệm vụ này cho nam tử trước mắt hay không.

- Nhìn chuẩn.

- Người thứ mười lăm, không sai biệt lắm có thể.

Thánh Võ khôi giáp hừ lạnh: - Tru Thiên điện ban thưởng, sẽ không để cho ngươi thất vọng, nói không chừng so với việc ngươi tiến vào Thiên đình một chuyến thu hoạch cũng phải lớn hơn, quý trọng thật tốt đi.

- Đã hiểu rõ.

- Sau đó thì sao?

Hình thể!

- Nếu như các ngươi nói cho ta biết, ta tìm ra được dễ dàng hơn.

Lão nhân hơi mập nhìn thái độ Tần Mệnh nghiêm túc, sắc mặt hơi chút hòa hoãn: - Móng tay nàng là màu đen, trên đầu thích cài hoa tươi.

Đừng tưởng rằng nơi đó là Thiên đình, Tru Thiên điện liền không làm gì được ngươi, cũng đừng tưởng rằng Thánh Võ thất trọng thiên liền rất giỏi.

Vạn nhất nàng trước thời hạn thay đổi bộ dáng, ta tối thiểu còn có cái hi vọng sống.

Bắt không được, hoặc là lừa gạt, Tru Thiên điện liền có thể men theo huyết dịch đuổi giết ngươi.

- Vạn nhất ngộ sát đồng bạn?

- Chúng ta có máu của ngươi, bắt được nàng, ngươi có chỗ tốt.

Lão nhân ánh mắt sâu xa, lạnh lùng dán mắt vào Tần Mệnh.

Tru Thiên điện vì cái gì bắt nàng?

Ít nhất còn phải cần năm kẻ!

Nếu như làm xong, không những được cho phép ngươi an toàn đi tới đi lui Đăng Thiên lâu ba lượt, còn có thể ban thưởng đặc biệt cho ngươi.

Ít nhất có mười người a?

Nếu như kết thúc nhiệm vụ không thành, ngươi liền vĩnh viễn không về được Nam Hải.

Chúng ta muốn giết người, ngươi chân trời góc biển đều trốn không thoát.

Tần Mệnh không có vội vã đáp ứng, hỏi ngược lại: - Nhìn bộ dáng của các ngươi, nhiệm vụ này nên rất quan trọng, các ngươi cứ yên tâm giao cho người ngoài như ta đây?

- Ngươi không có đồng bạn!

Bảy ngày, chỉ có bảy ngày, trì hoãn một ngày đều không được.

- Không được!

Còn có, trên người nàng có một mùi thơm rất đặc biệt, ngửi rất thoải mái.

Lão nhân nháy mắt với Thánh Võ khôi giáp, Thánh Võ cầm qua bức họa, đưa về trên bàn.

- Còn có chi tiết gì, cũng đừng giấu làm của riêng.

Ánh mắt lão nhân hơi mập hiện lạnh, dán mắt vào mắt Tần Mệnh: - Có thể tìm đến nàng mang nàng đi hay không, nhìn bản lãnh của bản thân ngươi.

Nếu như phát sinh tranh đoạt, Tần Mệnh có thể giết những người khác, những người khác cũng có thể giết Tần Mệnh, không có đồng bạn, từng người tự chiến.

Tần Mệnh nói rất tùy ý, nhưng trong lòng lại nói thầm người nào lại quan trọng như vậy?

- Những cái này không quan hệ với ngươi, ngươi chỉ cần làm tốt chuyện ngươi phải làm.

- Không sai.

- Một thước bảy, hơi gầy.

- Bắt được người, đưa đến đâu?

- Sau đó thì không cần ngươi quan tâm.

- Còn gì nữa không?

Tần Mệnh quay người rời khỏi, trong lòng âm thầm suy nghĩ.

Tần Mệnh không có vội vã đi, trầm ngâm một lát: - Nữ tử tên Hải Đường kia còn có cái gì đặc biệt?

- Vậy thì không cần ngươi quan tâm.

Ai bắt được nữ tử kia, công lao thuộc về người đó.

- Hẳn không chỉ mình ta chấp hành nhiệm vụ này đi?

- Nữ tử này mặt nửa tháng biến đổi, ngươi bây giờ chỉ còn thời gian bảy ngày, trong bảy ngày phải bắt được, bỏ lỡ, muốn lại tìm đến nàng liền khó khăn.

- Lại đi Mộ thành, trong hai ngày phải đuổi tới.

Cái này không chỉ quan hệ đến sống chết của ta, cũng quan hệ đến các ngươi có thể thành công bắt được nàng hay không.

- Những thứ này liền đủ.’

Tần Mệnh yên lặng nhắc tới mấy lần, một mực ghi tạc trong lòng.

Lão nhân khác trầm giọng nói: - Trong vòng năm ngày phải đuổi tới, trong vòng hai ngày phải bắt được.

- Nàng là ai?

Tần Mệnh yên lặng ghi nhớ.

Dường như bọn hắn không tiện tự mình ra tay, cho nên trong mấy ngày này người đi qua Đăng Thiên lâu, chỉ cần là Thánh Võ, hoặc là mấy trọng thiên trở lên, chắc hẳn đều sẽ cho một cái nhiệm vụ như vậy.

- Thân cao!

Vốn nghĩ đến trực tiếp đi Đông Hoàng Chiến Tộc, vậy trước tiên cùng Tru Thiên điện chơi đùa.

- Nhiệm vụ này, ta tiếp cũng phải tiếp, không tiếp cũng phải tiếp, hơn nữa kết thúc không thành chính là chết?

- Gấp gáp như vậy?

- Tiếp nhiệm vụ đi nhanh đi.‘Phiêu Tuyết hoa hồ, Đông Cốc môn, Mộ thành, Hải Đường.

- Đều nói Tru Thiên điện bá đạo, hôm nay xem như lĩnh giáo.

Nữ tử này có thân phận gì, đáng để Tru Thiên điện làm to chuyện như vậy.

Hai vị lão nhân trao đổi ánh mắt, lần nữa mở ra bức họa, chỉ điểm lấy nói: - Trước người của nàng thích treo rất nhiều vật phẩm trang sức hoa lệ, gần như mỗi ngày đều khác nhau, nhưng duy nhất không thay đổi chính là cái này, nhìn kỹ, là một cái đỉnh ngọc tinh xảo màu lam!

Nhớ kỹ thời gian, thời gian quan hệ đến mạng của ngươi.

Sau khi Tần Mệnh rời khỏi, sắc mặt hai vị lão nhân lần nữa chìm xuống đến.

Thiên đình chỗ đó rất nhiều thế lực đều tập trung vào nàng, cũng sẽ ở thời hạn gần tề tụ Đông Cốc môn, người càng nhiều, bảo vệ càng lớn!

Đại trưởng lão đã ra nghiêm lệnh, không quản một cái giá lớn bắt lấy nàng, nếu không là hỏi duy nhất chúng ta!

Đại trưởng lão gần đây nộ khí rất lớn, bất luận kẻ nào làm việc không tốt đều là trực tiếp chém đầu, không hỏi thân phận không hỏi công tích.

- Hai mươi người quá tạp, rất dễ dàng bại lộ thân phận, một khi liên quan đến Tru Thiên điện chúng ta, Đông Hoàng Chiến Tộc chỗ đó nhất định sẽ tìm phiền toái.

- Điều Yến Vạn Minh đi qua, sau đó mặc kệ thành bại, tất cả người tham dự giết chết hết thảy, quyết không thể rơi xuống trong tay người khác, càng không thể để lại đầu mối.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.