Chương 2225: Ngọc Chân Công Chúa (1)
Triệu Long Thành?
Cái tên làm sao có chút quen thuộc, đúng, nghĩa tử Võ Vương!
Hắn làm sao lại theo tới?
Đám thủ vệ đánh giá Triệu Long Thành, bộ dáng có chút chật vật, trên y phục loang lỗ vết máu, còn có dấu vết bị mãnh thú xé rách.
- Ai để cho các ngươi vào thành!
Việc này đã bố trí hơn nửa năm, nếu như làm hư, đừng trách ta trở mặt.
- Vậy làm sao bây giờ?
Còn chưa có trở lại đây này.
Triệu Long Thành nhìn qua cửa phủ khí phái to lớn, mặt ngoài lạnh nhạt bình tĩnh, trong lòng cũng đang cười lạnh, qua nhiều năm như vậy Tam đại vương phủ đều không thể đi qua cái cánh cửa lớn này, hôm nay để cho hắn làm được.
Trong những năm này, Tần gia cùng Hô Duyên gia trong Huyễn Linh Pháp Thiên tìm được rất nhiều bảo tàng, Hô Duyên gia tộc càng là trắng trợn thu mua, trữ hàng rộng lượng Linh Bảo.
Lại đi mời dược sư Hô Duyên gia.!
- Không phải là thành phủ dởm nha, không có mười tám tòa Vương tượng, ai còn quan tâm bọn hắn?
- Đều đóng miệng của các ngươi lại!
Sắc mặt Khương Bân tái nhợt, dùng sức cắn răng nắm chặt tay, ảo não tự trách.
- Tổn thương thế nào, a?
Đồ Vệ quát chói tai.
- Khí tức tiểu thư rất yếu.
Khương Bân quỳ trên mặt đất, cũng là người đầy máu tươi: - Ta che chở tiểu thư tu luyện tại khu Huyễn Linh Pháp Thiên phía Bắc, hơn mười ngày vẫn đều luôn rất an toàn, nhưng buổi sáng hôm nay, tiểu thư tình cờ phát hiện một tòa địa mộ che giấu.
Đám nam nữ bên người Triệu Long Thành rất bất mãn với thái độ của Tần gia, đường đường là nghĩa tử Vương gia tự thân bái phỏng, vậy mà ngăn cản ở ngoài cửa không cho vào, huống chi còn là đám bọn hắn cứu Đồng Hân.
Đồ Vệ cẩn thận kiểm tra thương thế, cau mày: - Miệng vết thương có độc, đã thấm đến trong máu.
Trước đi chuẩn bị tốt bảo dược linh quả trừ độc cùng chữa thương, có bao nhiêu chuẩn bị bấy nhiêu.
Ai tổn thương nàng thành như vậy!.
Các ngươi trước tiên có thể đến hỏi Khương Bân.
Lý Linh Đại vội hỏi.
Là ta chủ quan, không có dò xét tốt trước, kết quả vừa mới tiến vào liền bị cơ quan bên trong đánh xuyên qua thân thể, còn bị hai đầu Tà Chu mặt quỷ đuổi giết.
- Ngọc Chân đâu?
Mọi người nghiêm nghị, nôn nóng vội cúi đầu: - Công tử yên tâm, chúng ta hiểu!
Triệu Long Thành cũng không có để cho Võ Vương thất vọng, hiện tại vừa đầy hai mươi, đã là Huyền Võ Cảnh lục trọng thiên, so về những thiên tài hoàng thành kia cũng không sai biệt lắm.
Đi qua cả buổi cứu giúp, tốt xấu gì cũng ổn định được thương thế của Tần Dĩnh.
Triệu Long Thành quay đầu lại lạnh lùng quét mắt nhìn bọn hắn một cái, ánh mắt hung ác nham hiểm lại đáng sợ.
Đồ Vệ nhìn thấy thương thế của Tần Dĩnh, hít sâu một hơi, làm sao lại tổn thương nặng như vậy, ngực bụng cánh tay có ba cái lỗ máu to, đều là bị đánh xuyên qua toàn bộ, nội tạng đều nát.
Đám thủ vệ bán tín bán nghi, Triệu Long Thành là nghĩa tử Võ Vương, vậy mà lại hảo tâm cứu Tần Dĩnh?
Nửa người bên phải huyết nhục mơ hồ, xương cốt đứt bảy tám cái, trắng lạnh làm cho đau lòng người.!
Hiện tại Bắc Vực hỗn loạn, Võ Vương Phủ cùng các vương phủ và ngũ tông liên minh càng là tranh đấu gay gắt, huyên náo rất nguy hiểm, người của vương phủ còn chưa từng có ai dám táo bạo tới gần phạm vi Lôi Đình cổ thành.
Lý Linh Đại bất chấp oán trách Khương Bân, căng thẳng truy vấn.
Đồ Vệ, nói chuyện a.
Trong đó không thiếu một ít linh quả cực phẩm, tuyệt hảo bảo dược vân vân.
Ta đi vào thông báo!!
Ha ha, của ta!
Có thể cứu chữa không?
- Điển hình là chó cậy nhà, gà cậy chuồng chứ sao.
Đợi tí nữa ta không cho nói chuyện, ai cũng đừng mở miệng..
- Ngươi.
- Trước tiên là nói xem đã xảy ra chuyện gì!
Ta đáng chết!
Ngọc Chân công chúa không phải đi hoàng thành sao?
- Không có Vương tượng, không có Thanh Vân tông cùng Huyết Tà Tông, Lôi Đình cổ thành chính là cái thành nhỏ rách, đám người Tần gia này còn thật xem mình là chuyện quan trọng.
Tên Triệu Long Thành này trước kia là cháu trai môn chủ một môn phái Bắc Vực xuống dốc, tuy nhiên thuở nhỏ liền thể hiện ra thiên phú rất mạnh, càng ngày càng chói mắt, năm năm trước được Võ Vương coi trọng, thu làm nghĩa tử, bắt đầu trọng điểm bồi dưỡng.
Không, là người dựa vương thế...
Khương Bân quỳ xuống đất xin lỗi: - Là ta chiếu cố không tốt, suýt chút nữa để cho tiểu thư bỏ mạng, ta đáng chết!
Triệu Long Thành nói: - Chúng ta tại Huyễn Linh Pháp Thiên cứu tiểu thư quý phủ Tần Dĩnh, lo lắng nàng an toàn, liền một mực đi theo qua đến.
Lại lười biếng!
Khương Bân trong lòng hối hận, thật sự là hắn chủ quan, trách nhiệm việc này tất cả đều trên người hắn.
Diệp Tiêu Tiêu an ủi: - Ngài trước đừng có gấp.
Lý Linh Đại nhìn thấy bộ dạng Tần Dĩnh máu me nhầy nhụa suýt chút nữa ngất đi: - Đây là như thế nào?.
Tần Dĩnh.
- Đợi lấy!
Tần Dĩnh mấy năm này không ngừng dùng linh dược tôi thể, thể chất đã trở nên vô cùng cường đại, kịch độc mặc dù thấm vào huyết dịch, tuy nhiên tạm thời còn không đến mức trí mạng.
Tần gia có thể điều động toàn bộ bảo dược lấy được trong gian phòng của Tần Dĩnh, sau khi gia chủ Hô Duyên nhận được tin tức cũng vội vàng mang theo dược sư tốt nhất chạy qua đến..
Ngọc Chân chỗ đó có dược tốt.
Là ta bảo vệ tiểu thư không tốt, ta đáng chết!
Trong nội viện, bọn người Đồ Vệ, Lý Linh Đại, Diệp Tiêu Tiêu nôn nóng hoang mang rối loạn mà đuổi tới trong gian phòng của Tần Dĩnh..
Nhưng muốn hoàn toàn thanh trừ kịch độc, khép lại miệng vết thương, tối thiểu phải cần chừng một tháng.
- Thế nào?
Khương Bân nhìn Diệp Tiêu Tiêu đi ra, vội vàng nghênh đón.
- Ổn định.
Ngươi a, làm sao lại sơ ý như vậy!
