Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 2226: Hoàng Thất Xuất Kích




Chương 2227: Hoàng Thất Xuất Kích (1)

Trong lòng Đường Ngọc Chân thì có nghi vấn, mắt nhìn bên cạnh Diệp Tiêu Tiêu, Diệp Tiêu Tiêu chậm rãi lắc đầu, không tốt tỏ thái độ, mặc dù nàng là người cũng không nguyện ý tin tưởng người của Võ Vương Phủ sẽ cứu tiểu thư, nhưng nàng hiểu rõ Khương Bân, không có khả năng nói dối, nói cách khác mặc kệ thừa nhận hay không thừa nhận, Tần gia đều thiếu nợ Võ Vương Phủ một ân tình lớn.

Lòng Lý Linh Đại tựa như gương sáng, không cần nhìn cũng biết các nàng suy nghĩ cái gì.

- Các ngươi a, đừng loạn hoài nghi, chỗ nào cũng đều có người tốt, chỗ nào cũng có người xấu, chúng ta là có mâu thuẫn cùng Võ Vương Phủ, nhưng phần ân cứu Tần Dĩnh này, còn có.

Đường Ngọc Chân nói: - Đợi Tần Dĩnh tỉnh lại, mới hỏi tình huống lúc ấy một chút.

Nếu thật là Triệu Long Thành cứu nàng, Tần gia chúng ta nhất định hậu tạ..

Chàng đã đáp ứng ta sẽ trở lại, thì nhất định sẽ trở lại.

Lý Linh Đại kia đều nhìn không được, ngươi thật sự cam tâm?

- Ngài đừng quá lo lắng, hắn rảnh sẽ trở lại gặp ngài.

Lý Linh Đại lắc đầu, mấy năm này Hô Diên Trác Trác tại hải vực phát triển không sai, đã đứng vững vàng tại hải ngoại, bắt đầu mở rộng vào phía trong.

Ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi xem Tần Dĩnh.

Lão nhân nha, luôn muốn nghe điểm tốt, cho dù là lời an ủi.

Muốn kiểm chứng đến tình huống thật nhất liền cần đi sâu vào đến nơi ngoài Cổ Hải vạn dặm điều tra.

- Tỷ tỷ, đừng nói nữa, được không?

Ngươi là thật khờ hay là giả ngu!

Chờ ngày nào hắn về đến, ta nhất định phải nói hắn thật tốt.

Lý Linh Đại hỏi Đường Ngọc Chân.

Trong tâm hắn căn bản không có ngươi, ngươi cần gì chứ?

- Là ngươi lựa chọn ở lại, cũng là ngươi lựa chọn nhất định phải gả cho hắn, đều là ngươi chủ động!, hoàn toàn không đáng tin cậy.

Đường Ngọc Sương thực sự không hiểu nổi Đường Ngọc Chân suy nghĩ cái gì, hỗn đản kia đáng để nàng khổ đợi sống một mình thờ chồng chết?

Những năm gần đây này, Tần gia vẫn luôn không có vứt bỏ việc tìm kiếm tin tức của Tần Mệnh, nhưng Tần Mệnh lại ở sâu trong Cổ Hải, quá xa xôi..

- Hắn đều đi nhanh bảy năm, ngươi còn muốn đợi?

- Bảy năm, người đâu?

Vì tra một tin tức mà phái ba vị Thánh Võ trên dưới tam trọng thiên?

- Nhanh.

Nhưng tiến vào Cổ Hải nào có dễ dàng như vậy, Tần gia làm không được, Thanh Vân tông cùng Huyết Tà Tông làm không được, chỉ có thể xin hoàng thất giúp đỡ, nhưng mỗi lần hoàng thất đều cự tuyệt, mà không phải là sợ khoảng cách xa, là vì nguy hiểm!

Đường Ngọc Chân ở trong phòng một lát, nhìn Tần Dĩnh còn không có dấu hiệu thức tỉnh, liền mang theo Đường Ngọc Sương rời khỏi trước, đưa nàng bố trí ổn thỏa đến vườn ngự uyển của bản thân.

Đường Ngọc Chân lắc đầu.

Bọn hắn tối đa có thể từ gần khu hải vực cùng nội hải hiểu rõ chút ít tình huống, nhưng chỗ đó hỗn loạn lại phức tạp, tình huống hiểu rõ đa số đều là chút ít ‘Lời đồn đãi’, cái gì Tần Mệnh chết, cái gì Thiên Vương Điện chết, cái gì Tần Mệnh cùng Tru Thiên điện đánh nhau, còn có cái gì Tần Mệnh thua chạy, tìm nơi hải tộc nương tựa rồi, vân vân.

Diệp Tiêu Tiêu cười khổ, vẫn là Hô Diên Trác Trác dụng tâm lương khổ a, hung hăng dọa gia chủ mấy lần, nàng cũng không tin hắn, cũng không lại luôn phiền toái hắn điều tra.

- Ta a, ngược lại không có gì, ngóng trông hắn an toàn là tốt, chính là khổ cho con.

Ngươi tính vào cái gì?

- A, đúng, thăm dò đuọc tin tức gì sao?

Lý Linh Đại nắm chặt tay ngọc của Đường Ngọc Chân, thở dài: - Mệnh nhi thật là, vừa đi chính là sáu bảy năm, cũng không tới thăm con một chút.

Nhưng đây cũng không phải là lý do hắn có thể vũ nhục ngươi!

- Nhanh nhanh, hàng năm đều nói nhanh.

Lý Linh Đại mới đầu còn luôn tìm hắn tìm hiểu tin tức, nhưng mà tiểu tử béo kia quá không đáng tin cậy, truyền về tất cả đều là chút ít tin tức để cho người ta lo lắng hãi hùng, không phải cái gì mất tích, chính là bị đuổi giết, sợ tới mức nàng thường xuyên gặp ác mộng.

- Đúng vậy a, hắn không phải đang ngao du, hắn là mang theo nữ tử của hắn hưởng thụ cuộc sống!

Tra tin tức đều cần phải an bài ba nhân vật Thánh Võ Cảnh cùng một chỗ, tốt nhất còn phải từ tam trọng thiên, nếu không nói không chừng liền chết ở nơi nào.

- Phụ hoàng vẫn là không nguyện ý phái người mạo hiểm.

Diệp Tiêu Tiêu an ủi: - Không phải Hô Diên Trác Trác vẫn luôn truyền tin tức về sao?

- Tỷ tỷ, chàng là đang tu luyện rèn luyện, mỗi ngày đều có nguy hiểm tánh mạng, không phải đang ngao du, nào có tâm tư viết thư.

Hoàng thất còn không có lãng phí như vậy, cũng không có vị Thánh Võ nào nguyện ý vứt bỏ thời cơ quý báu thám hiểm Huyễn Linh Pháp Thiên hiện tại này, đi Cổ Hải đi dâng lên cái phong hiểm kia.

Bảy năm, hắn đưa qua cho ngươi một phong thư, mang hộ qua một câu?

Đường Ngọc Chân cũng trấn an nàng.

- Đó là tin tức hải ngoại cùng nội hải, không thể tin.

Đường Ngọc Chân bất đắc dĩ: - Tỷ tỷ, là ta mình lựa chọn muốn ở lại.

Đường Ngọc Sương hừ lạnh, cùng Đường Ngọc Chân gặp thoáng qua, đi về hướng gian phòng: - Tần Mệnh rời khỏi bảy năm, ngươi dừng ở nơi này bảy năm.

Như Lôi Đình cổ thành đến bây giờ còn là họ Tần, không phải họ Đường!

- Hiện tại chẳng lẽ không phải đều rất tốt ấy ư, nhất định muốn sửa họ mới có thể để cho hoàng thất thỏa mãn?

- Trong lòng ngươi đã không có hoàng thất.

- Ta là công chúa hoàng thất, ta cũng là dâu của Tần gia.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.