Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 2260: Đại công tử




Chương 2261: Đại công tử

- Nàng giống như đang nhìn ngươi.

Hải Đường lặng lẽ đụng đụng Tần Mệnh.

- Tại sao không nói nhìn ngươi.

Tần Mệnh nói nhẹ, nhìn qua phương xa, ánh mắt có chút híp lại, hắn thật bất ngờ khi nhìn thấy người quen.

Làm sao hắn lại ở đây?

Tần Mệnh nhìn kỳ quái, hai người này tình huống như thế nào?

Cừu Tử Thanh kích động, thúc giục những người khác toàn bộ cùng đi qua.

Tần Mệnh hỏi Hải Đường.

Hải Đường hiện tại liền ngóng trông có thể nhiều đến mấy sự giúp đỡ, Tần Mệnh rất bình tĩnh rất tỉnh táo, nhưng nàng là lần đầu tiên trải qua, trong lòng không căng thẳng không được.

Hoàn Lang Thiên đột nhiên tập thể hành động, lập tức hấp dẫn rất nhiều người chú ý, bất kể là đỉnh cấp thế lực chiếm lấy một phương bầu trời, hay là hơn vạn cường giả trong quần sơn, đều theo Thiên Mã chuyển về phía chỗ đỉnh núi Tần Mệnh.

Chỗ mi tâm nữ tử có một chữ văn tinh xảo phong cách cổ xưa, để cho vẻ đẹp của nàng nhiều thêm vài phần cảm giác thần bí.

Lão nhân thân thể già nua, tóc hoa râm, điệu thấp trầm mặc, nhưng ánh mắt hoàn mỹ, khí tức nội liễm, ngay cả Tần Mệnh đều dò xét không thấu cảnh giới.

Ahhh, nha đầu kia thiếu tầm mắt?

- Đi đi đi, đi mau, đều đi qua.

Mấy cường giả Hoàn Lang Thiên oai hùng uy mãnh còn lại nhìn về phía Tần Mệnh, đều trầm mặt xuống, có người hai đầu lông mày tụ lên nộ khí.

Nhìn!!

- Ồ, thật đúng là đến nơi này.

Nhóm thế lực Hoàn Lang Thiên bao nhiêu đoán được thân phận mây đen, âm thầm nghiêm nghị, chưa từng có tính toán.

Cừu Tử Thanh kích động lại phẫn nộ.

- Ngươi nhìn thấy mỹ nữ thì luôn mù sao?

Trên mặt Tần Mệnh lộ ra nụ cười nhàn nhạt nghiền ngẫm, có ý tứ, nơi này đều có thể gặp được, thật đúng là ‘Có duyên’!

- Đại ca!!

Tần Mệnh nhìn hai người kia, bỗng nhiên cảm thấy có chút quen mặt.

Nữ tử lẳng lặng mà nhìn một lát, cũng không nhìn hắn nữa, gió núi hiu hiu vén lên vài sợi tóc đen trên thái dương nàng, khí chất xuất trần thật sự là cho người ta cảm giác kinh diễm, như một đóa tiên ba trắng noãn lúc ẩn lúc hiện trên tiên sơn mây mù kia, như thế không giống người thường.

Quá không biết xấu hổ, quá hỗn đản, Cừu Tử Thanh tức giận vài ngày đều không có trở lại bình thường.

Nàng đoạn thời gian trước chạy về trong tộc, hào hứng bừng bừng hỏi mẫu thân, có biết tình nhân cũ tên Vương Chiến hay không, kết quả đã trúng một chầu thóa mạ, nàng cho là mẫu thân không tiện nói, hay là có bí mật gì, liền vụng trộm chạy đi chỗ phụ thân đó, nói tình địch của hắn còn sống, muốn tới Hoàn Lang Thiên tiếp, kết quả phụ thân trực tiếp quạt tới một cái tát.

Lão nhân rủ xuống tầm mắt, cúi đầu, hướng phía trước, nhưng lại không lại nhìn Tần Mệnh.

Cái thứ không biết xấu hổ, quá ghê tởm!

- Ngươi nghiêm túc chút có được hay không?

Hải Đường lắc đầu.

Hắn lại dám tới nơi này.

Đến Thiên đình lúc nào!

Cừu Tử Thanh tức đến thét lên.

Cừu Tử Thanh giờ mới hiểu được, bị hỗn đản kia đùa nghịch!

- Đang nói với ngươi đây này!

- Ngươi kích động cái gì?

- Chính là hắn, sẽ không sai!

Hải Đường khẩn trương, dù sao cũng đã đùa nghịch bọn hắn.

Tên thối tha không biết xấu hổ ở đằng kia!

Nữ tử khoác lên áo choàng màu tím sậm dày rộng, che đi dáng người uyển chuyển, nhưng vẫn là có thể cảm nhận được khí chất đoan trang ưu nhã của nàng.

Tần Mệnh chưa thấy qua nữ tử này, nhưng lại luôn cảm thấy chỗ nào gặp qua lão nhân kia: - Chúng ta gặp qua?

Sắc mặt Cừu Tử Cứu u ám, lạnh lùng nhìn chằm chằm một lát, cưỡi lấy Kim Giác Thiên Mã bay về chỗ Tần Mệnh.

Đừng sợ, có Yến Vạn Minh trên trời, hắn sẽ trong bóng tối bảo hộ ngươi.

- Không biết.

Hải Đường căng thẳng, thật đúng là đến chỗ bọn họ nơi này.

- Lại đến một đám.

Loại không biết sống chết thật cần phải phanh thây xé xác, cũng dám lấy tộc trưởng cùng tộc trưởng phu nhân Hoàn Lang Thiên nói đùa, còn là mở ra cái loại tiết mục ngắn ăn mặn này.

- Có phải là bằng hữu của ngươi hay không?

Ngũ quan xinh đẹp, da thịt giống như là ngọc trắng tinh tế trơn bóng, nhìn ra được bảo dưỡng đến rất không tồi.

Trong đội ngũ Hoàn Lang Thiên, Cừu Tử Thanh bỗng nhiên chỉ vào chỗ núi cao nơi Tần Mệnh đứng, tức giận đến khuôn mặt đều đỏ lên.

- Đại ca!

Nàng sẽ không phải thật trở về hướng phụ thân mẫu nàng chứng thực đấy chứ.

Hải Đường liếc mắt hai người cách đó không xa kia: - Chính là đang nhìn ngươi.

Dạy dỗ hắn!

- Mẫu thân nó, không muốn sống, dám tới nơi này tham gia náo nhiệt.

Hoàn Lang Thiên đang đến chỗ chúng ta nơi này đến.!?

Hải Đường đột nhiên ho nhẹ, chỉ chỉ bầu trời xa xa.

Hải Đường đụng đụng Tần Mệnh.

- Đều tập trung, còn đi được không?

Tần Mệnh nhìn thấy ở bên trong ba mươi Kim Giác Thiên Mã, Cừu Tử Thanh kích động lại phẫn nộ, trong lòng khẽ động, nha đầu kia phát hiện?

Lớn lao mà uy áp bao phủ non sông, một mảnh mây đen từ phần cuối bầu trời xa xôi cuộn trào mãnh liệt mà đến, cưỡng ép xâm nhập không trung, ngay cả nhóm thế lực Hoàn Lang Thiên đều bị khí thế chấn đến lùi hết về phía sau vài trăm trượng, mây đen không có hiện ra chân thân, nhưng tư thái cường hoành vấn là đưa tới vô số suy đoán.

Tần Mệnh đang đang ngó chừng trong quần sơn người quen, cho đến khi Hải Đường dùng sức lay động hắn, mới hoàn hồn nhìn về phía trời xa.

Phía trước nhất đội ngũ, đại công tử Cừu Tử Cứu theo Cừu Tử Thanh chỉ hướng nhìn phía Tần Mệnh nơi này.

- Biết không?

- Đi a, đi mau.

Tần Mệnh đem vung Tần Lam từ Vương Quốc Vĩnh Hằng ở bên trong ra đến, đưa đến trong ngực nàng.

- Ngươi muốn làm gì?

Hải Đường hoảng hốt trong lòng.

- Mọi thứ phải có ý định xấu nhất, toàn bộ chuẩn bị, Quỷ Linh tộc không dạy qua ngươi?

Yên tâm, có ta đây.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.