Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 234: Chúng Vương thẩm phán




- Trong sách cổ ghi lại, muốn có được truyền thừa, trước tiên phải tiếp nhận phán xét, về phần phán xét gì, ngươi tự mình trải nghiệm đi, ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây.

- Tần Mệnh, ngươi biết nơi này?

Yêu Nhi rất tò mò.

- Phụ mẫu ta vì nó mà mất mạng, Tần gia ta vì nó mà gặp nạn, toàn thành ta đều bởi vì nó mà chịu khổ tám năm.

Ở đây, nợ ta một câu trả lời.

Rầm rầm!

Tần Mệnh từng bước từng bước đi lên bậc thang.

Một vị Vương Hồn bắt đầu phán xét Yêu Nhi.

- Là ai tự tiện xông vào Vương mộ!

- Một người chết, bốn người chôn cất!

- Rầm rầm!

Cả tòa tế đàn theo đó lắc lư!

Tần Mệnh hít sâu một hơi, đi về phía bậc thang: - Cùng nhau đi, chúng ta đã đến nơi này, đều có lý do để tiếp nhận phán xét, về phần chúng lựa chọn ai, nghe theo mệnh trời đi.

- Tuyệt đối không thể!.

Thập Bát Vương Hồn đồng thanh hô to, cuồn cuộn như thiên lôi vang vọng sơn động, thật sự khiến bốn người dâng lên khí huyết, biểu tình thống khổ...

- Một người sinh, bốn người sống!

Pho tượng kia toàn thân đều bắt đầu hoạt động, giống như là thật sự sống, tay phải quấn lấy xiềng xích nặng nề, dùng sức kéo chặt..

Bọn người Thiết Sơn Hà đều căng thẳng tâm thần, thời khắc chuẩn bị phản kích.

- A!

Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn, nếu như toàn bộ phán xét không lại, bốn người toàn bộ hủy diệt.

- Ta có thể tiếp nhận Yêu Nhi!

- Không thông qua!

Huyết mạch hiếm thấy, sát tính lãnh khốc, nàng có tư cách tiếp nhận chúng Vương truyền thừa.

- Không chấp nhận!

Ầm ầm, cường quang bao phủ bọn họ, va chạm vào tế đàn, phát ra rung động kịch liệt..

Tần Mệnh trong lòng căng thẳng, nhưng bước chân lại không dừng lại, dũng cảm đi lên.

- Kẻ xâm nhập, chấp nhận thẩm phán!

Tần Mệnh, Thiết Sơn Hà, Lăng Tuyết, Yêu Nhi đều bước nhanh hơn, đi lên trên bậc thang.

Ngươi còn muốn đánh nhau?

Tần Mệnh nhìn tế đàn, lại nhìn về phía mười tám pho tượng uy nghiêm, trong lòng không khỏi có chút cảm khái.

Như là mỗi Vương Hồn đều dung nhập vào sinh mệnh của Tần Mệnh, bồi hắn một lần nữa đi qua mười sáu năm này.

Xiềng xích nặng nề hơi lắc lư, lại phát ra tiếng chuông sớm như trống hoàng hôn, hồi phục ở sơn động, tất cả Linh Yêu kinh hồn lui về phía sau, tựa hồ rất sợ những thanh âm này, tranh nhau trốn vào trong góc.

- Ta không chấp nhận nàng ta!

- Rầm rầm.!

- Phán xét gì?

Thiết Sơn Hà, Lăng Tuyết, Yêu Nhi, cũng là như thế!.

Thiết Sơn Hà, Yêu Nhi, Lăng Tuyết đều âm thầm đề phòng, cẩn thận dưới chân, cũng cẩn thận sợi xích tráng kiện...

Huyết Vĩnh Hằng tuyệt đối không cho phép dung nhập vào thân thể nữ tử.

- Ông ông!..

Thập Bát Vương Hồn kéo chặt xiềng xích, ánh mắt sáng ngời, khống chế ánh sáng phán xét thẩm phán bọn họ.

- Không thông qua!

- Có thể nói rõ ràng không?

- Không chấp nhận!

Xiềng xích lắc lư càng ngày càng rõ ràng, thanh âm rung động, làm cho người ta dâng trào khí huyết.

- Không biết.

Nữ tử này sát tính quá nặng, sợ làm họa làm ác!

Thập Bát Vương Hồn tuyên án kết quả của Lăng Tuyết và Thiết Sơn Hà, dứt khoát lưu loát, lại uy nghiêm lạnh lùng, cường quang oanh oanh liệt liệt trấn bọn họ trên tế đàn, giống như lồng giam, tùy thời chuẩn bị hủy diệt..

- Làm càn!

Bên ngoài không gian, bầy sói trắng nhao nhao dừng săn giết con mồi lại, quay đầu nhìn về phía sâu trong phá miếu.

Một pho tượng đột nhiên mở hai mắt, từng sợi huyết văn bò đầy mắt đá, nó phảng phất như thật sự muốn sống lại, không giận tự uy, thanh âm như chuông hồng.

Không thể kiểm soát cơ thể của mình nữa.

Thiên phú tuy mạnh, tính cách bất định, nàng không đến trình độ ta có thể tiếp nhận.

- Phán xét như thế nào?

Bọn họ tiếp nhận phán xét, hoàn toàn bày mình ra cho mười tám Vương Hồn.

Bọn họ phát ra tiếng gào thét trầm thấp, một người tiếp lấy một người kéo chặt xiêng xích, từ tế đàn lôi ra khỏi thềm đá.

- Ta chấp nhận!

Thiết Sơn Hà, Yêu Nhi, Lăng Tuyết, trao đổi ánh mắt, phân biệt từ các phương vị khác nhau của tế đàn đi tới bậc thang, từng bước cẩn thận hướng lên trên.

Tần Mệnh nắm chặt nắm tay, bước chân kiên định, chờ đợi phán xét hàng lâm.

Cuộc đời của Tần Mệnh, từ khi sinh ra đến bây giờ, tất cả những gì trải qua, bất luận là trong trí nhớ, hay là bị hắn lãng quên, giờ này khắc này, đều bị đào bới thật sâu, phản hồi đến chỗ Thập Bát Vương Hồn.

Bọn họ toàn bộ mất đi ý thức, giống như rơi vào vực sâu vô tận, chìm xuống, chìm xuống.

Khi mười tám pho tượng kéo chặt tế đàn, khi mười tám khối thềm đá được kéo ra, tế đàn bắt đầu lắc lư kịch liệt, đỉnh chìm xuống, bạo lên cường quang ngút trời, giống như thác nước lao nhanh, rót ngược lên trời cao, cột sáng đầy màu sắc rực rỡ, kỳ quái, cho cả không gian rơi vãi thần huy đẹp mắt vô tận.

- Không có gì để giải thích..

Như là trôi qua thật lâu, lại giống như trong nháy mắt mà qua..

Yêu Nhi còn chưa dứt lời, quang triều mãnh liệt đã chia làm bốn, từ trên trời giáng xuống, giống như là thiên thạch rơi xuống, đập về phía bốn người Tần Mệnh..

Đầu kia của xiềng xích nối lấy một bậc thang của tế đàn, bị xích kéo ra hai thước.

Ba người kỳ quái...

Tất cả các bức tượng lần lượt thức dậy, họ mở mắt ra, hoạt động toàn thân, chấn động rơi đầy bụi đá vụn.

Không có lý do gì cả!

Đám người Tần Mệnh bị cường quang vô tận bao phủ, toàn bộ đều thống khổ kêu gào thảm thiết, cứ như bất chợt rơi vào tinh không vô tận, ý thức cùng thân thể đều không khống chế được mà trôi nổi, bốn phương tám hướng tất cả đều là như ánh sao bay nhanh, lại giống như rơi vào vòng xoáy vô tận, bị hắc ám đáng sợ cắn nuốt, lại giống như là vạn ngàn lợi kiếm đâm thủng toàn thân, muốn trực tiếp nát bấy toàn bộ bọn họ.

Tràng diện rung động lòng người, pho tượng khổng lồ hơn trăm thước, lại giống như người khổng lồ sống lại, mỗi động tác đều như mang theo lực lượng hủy diệt, tràn ngập uy áp khủng bố.......


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.