Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 2353: Bạo quyền




Chương 2354: Bạo quyền (1)

Phong cách xử sự của Tuyệt Ảnh lão luyện tàn nhẫn, lại tính toán khôn khéo, hẳn là chịu thống lĩnh ‘Tuyệt’ ảnh hưởng, ‘Tuyệt’ đã dám khiêu chiến Kim Lang tộc, hẳn là có chút bản lĩnh thật sự.

Nếu như hắn thật có thể thắng lão quái bên người Nhung Trang kia, Tiêu Dung nhất định muốn hắn.

Cuộc tỷ thí này, liền tương đương với một hồi khảo hạch hắn mời chào ‘Tuyệt’.

- Làm sao đấu pháp?

Vương Bách khô cằn, thoạt nhìn rất già nua, nhưng đáy mắt lại lóe ra ánh xanh như dã thú.

Ngươi đánh ta một quyền, ta lại đánh ngươi một quyền, cho đến khi một người ngã xuống đất, như thế nào?.

Hắn cúi đầu xuống, vung loạn tóc dài, thân thể gầy còm cứng ngắc thẳng băng, trong cổ họng lăn lộn tiếng gào thét quái dị.

Nhưng bọn người Nhung Trang lại rất hài lòng loại phương thức từng quyền đến đối oanh này, thể võ làm việc nên có thể võ thống khoái: - Cứ định như vậy!

- Chỉ đơn giản như vậy!

Một phen không kiêu ngạo không tự ti lại mang theo kính ý, nói đến trong lòng bọn người Nhung Trang tương đương hài lòng, cái này trong chốc lát thậm chí đối với hắn đã có chút hảo cảm.

Bọn người Mộng Trúc khẽ nhíu mày, đây là đơn giản sao?

Cả người thoạt nhìn vừa quái dị vừa nguy hiểm, làm cho trong lòng người bất an.

Vương Bách đi vài bước, hít một hơi thật sâu, chậm rãi thở ra, hốc mắt đột nhiên biến thành màu trắng, giống như đồng tử biến mất, chỉ còn lại có tròng trắng mắt trắng lạnh, thoạt nhìn vô cùng hãi người.

Hắn vốn định tranh thủ bản thân bắt đầu trước, nhưng đối phương vừa nói như vậy, hắn ngược lại không muốn.

Ô.

- Ngươi tới, tùy tiện!

Trong cổ họng lão nhân lăn lộn tiếng gào rú trầm thấp, toàn thân đùng đùng loạn hưởng, như là thừa nhận lấy thống khổ cực lớn nào đó, nhưng khí thế phóng xuất ra nhanh chóng cường thịnh, dường như mang theo cỗ thú uy.

Đây quả thực là dã man!

Mời ngài trước, ta kiên trì!!

Tần Mệnh khẽ nhíu mày, đây là muốn làm gì?

Khó được có cơ hội luận bàn trao đổi, còn có Nhung Trang công tử ở đó công chính, là vinh hạnh của ta.

Mộng Trúc Nhung Trang hai bên đều lui về phía sau đến ngoài trăm trượng, nhìn hai bên quyết đấu, bọn người Tiêu Dung xa xa ngưng thần nhìn ra xa, đợi chờ kết quả.

Thân thể cứng ngắc của lão nhân đột nhiên nhúc nhích vặn vẹo mất tự nhiên, toàn thân đùng loạn hưởng, làn da khô quắt như quả cầu thổi hơi nhanh chóng bành trướng, đem y phục rộng thùng thình kéo căng.

- Ô.

Ai bắt đầu trước?

Tần Mệnh đột nhiên bạo rống, đưa tay khiêu chiến, toàn thân dâng lên cỗ sóng khí đậm đặc nhưng lại vô hình, nổ vang không gian, xung quanh trong vài trăm trượng tất cả cỏ hoang đều đổ rạp.

- Như vậy đi, dùng phương thức đơn giản trực tiếp, không đến mức hai bên đều tổn thương hòa khí.

- Chỉ đơn giản như vậy?

- Tiền bối đừng như thế, Kim Lang tộc là Thánh địa Thể Võ thiên hạ, ta mặc dù vô duyên gia nhập, nhưng vẫn là lòng dạ kính trọng.

Khóe miệng Nhung Trang lại dấy lên nụ cười lạnh, nếu như một quyền liền định thắng bại, đó mới thú vị.

Răng rắc!

- Ngươi là tiền bối, ngươi tới định.

- Tiền bối, mời!

Lão nhân gào rú không dứt, cơ bắp xương cốt thân thể nhúc nhích dữ dội, tóc dài nhảy múa cuồng loạn, y phục bị kéo căng đến, thân thể hắn trên dưới một thước bảy còng xuống đơn bạc không ngừng bành trướng, cho đến cao thành hai trượng, khôi ngô hùng tráng, dường như một con gấu đen có khí lực khoa trương, tứ chi tráng kiện đến kinh người, đường cong cơ bắp như rễ cây như quấn quanh lấy toàn thân, da thịt của hắn không lại ảm đạm, không lại khô quắt, mà là cứng cỏi không gì sánh được, hiện ra ánh đen như kim loại, bắt đầu khởi động lấy sóng khí chân thật..

- Ngươi trước!

Lực lượng quyền kình của Thánh Võ bát trọng thiên có chút thời điểm một quyền đã có thể định ra thắng bại, bằng không thì cũng có thể cắt ngang mấy cây xương sườn.

Hắn lộ ra ánh mắt lăng lệ ác liệt màu vàng chỉ trong Kim Lang tộc mới có, ai bắt đầu trước, người đó liền chiếm được chủ động.

Vương Bách thái độ rất lạnh lùng.

Bọn người Nhung Trang trước tiên lui về phía sau trăm trượng, đám người Mộng Trúc vội vàng không kịp chuẩn bị, suýt chút nữa bị tung bay ra ngoài, kinh ngạc nhìn hắn..

Tần Mệnh rất sảng khoái mà nói: - Mời tiền bối!.

Mộng Trúc các nàng chú ý tới biểu lộ của Nhung Trang, bỗng nhiên có loại xúc động muốn cười, cũng may có thể nghẹn chịu, trên mặt đều không có lộ ra cái gì.

Vương Bách khẽ nhíu mày, xem thường ta?

Hắn đột nhiên ngẩn đầu, gào thét như lôi đình, một cỗ sóng khí kinh khủng như phát nổ cuộn sạch bốn phương tám hướng, mặt đất đều đong đưa, cát bay đá chạy.

Hắn thay đổi bộ dáng hoàn toàn khác, như là chiến thú điên cuồng, mỗi một vị trí trên cơ thể đều tràn ngập lực cảm khủng bố, mang cho tất cả mọi người áp lực cực lớn.

Bọn người Mộng Trúc hô hấp dồn dập, gặp qua lão gia hỏa này rất nhiều lần, nhưng lại không biết hắn còn có bí thuật này, giống như giải trừ phong ấn áp lực trong cơ thể, hiện ra bản thân chân thật.

Bọn người Tiêu Dung biết Vương Bách, thoạt nhìn già nua, nhưng lại không phải lão thái chân chính, mà là tu luyện tà thuật ‘Hủy thể thuật’ trong thể võ, tạo thành thân thể khô quắt héo rút, tương đương vứt bỏ chỗ bên ngoài bản thân, dứt bỏ tạp niệm, dốc lòng khổ tu.

Người tu luyện loại này tà thuật, thường sống không lâu, nhưng lại sẽ đổi lấy lực lượng siêu cường, một khi tác chiến sẽ phóng thích, lực lượng sẽ bạo tăng, gia tăng mấy vạn sức bật.

- Răng rắc!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.