- Ta sẽ chuyển lời phụ thân.
Hô Diên Trác Trác rất kích động, mỗi lần gặp Tần Mệnh đều sẽ có kinh hỉ, lần này lại càng là kinh hỉ lớn, Vương quốc truyền thừa vạn năm, vĩnh hằng huyền bí?
Tần Mệnh tương lai đâu chỉ là muốn chạy nước rút đến Thánh Võ cảnh a, nói không chừng còn có thể đi xa hơn, Thánh Võ đỉnh phong?
Đi xa hơn nữa?
Nếu như thật sự có khả năng như vậy, Hô Diên gia tộc tuyệt đối sẽ tận hết sức lực hỗ trợ.
Nếu như hai người ở đây, hẳn là sẽ rất tốt, gia đình của chúng ta, thật hạnh phúc.
Ta sẽ thủ hộ Tần gia, thủ hộ Lôi Đình cổ thành, vĩnh viễn!
Tần Dĩnh ngồi đến bên cạnh Tần Mệnh, lưu luyến rúc vào hắn: - Nàng mang đến Sinh Mệnh Tuyền cho dì, nói là có thể giúp dì khôi phục dung nhan, dì vô cùng vui vẻ.
Thù của Tần gia, thù của toàn thành, ta sẽ để cho tất cả những người liên quan của Thanh Vân tông nợ máu trả bằng máu.
Muội sẽ cố gắng tu luyện, muội cũng phải bảo vệ Tần gia.
- Bên ngoài a, giống như lần này lặng lẽ rời đi, hơn nửa tháng không có tin tức.
Đêm khuya vắng lặng, Tần Mệnh đi tới trước mộ phần của phụ mẫu, quỳ xuống đất.!
Tần Mệnh tiễn bọn họ đi, nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng kết thúc.
Ta sẽ đi ngay bây giờ.
Nhất định!
Tần Dĩnh ngửa đầu nhìn Tần Mệnh.
Nếu như bí mật của Tần Mệnh thật sự bị lộ, gây ra oanh động cũng không phải là một chút nửa điểm, thậm chí có thể gặp phải toàn bộ Bắc Vực vây công.
Tần Mệnh bỗng nhiên nhớ tới Lăng Tuyết cũng nói một câu như vậy, làm sao thay đổi?
- Muội mới không đây này, muội muốn tu luyện, muội muốn trở thành nữ tướng quân.
Nàng làm không được giống như ca ca ngắn ngủi một năm tiến vào Huyền Võ cảnh, nhưng ít nhất phải tiến vào Linh Võ cảnh cao cấp.
Phụ thân, mẫu thân, chúc phúc cho ta đi.
- Còn nữa, bí mật này chỉ có thể nói cho rất ít người, không nên truyền ra ngoài.
Thiết Sơn Hà cũng đi rồi, hắn muốn trở về gia tộc, xem có thể từ Thiết gia mang theo chút người tới hay không.
- Ca, huynh dường như đã thay đổi.
- Bát này quá đơn sơ rồi, ngươi đổi sang bình ngọc gì đó chứa vào.
Tần Mệnh từ trong bao phục lấy ra bình đá, đổ ra một chén Sinh Mệnh Tuyền.
- Ừm, biết rồi.
Hô Diên Trác Trác làm việc dứt khoát, mang theo chén sứ muốn đi ngay.
- Muội biết huynh sẽ tới đây.
Tần Mệnh xoa xoa tóc nàng, cười nói: - Ngươi a, vui vẻ là được rồi.
- Đâu đã thay đổi?
Nửa tháng nay muội lo lắng đề phòng, sợ nghe được tin tức gì không tốt.
Hô Diên Trác Trác kinh hãi, đây là bảo bối cực kỳ hiếm thấy a, một giọt cũng sẽ dẫn phát điên cướp, thế nhưng Tần Mệnh lại đổ ra ước chừng một chén!
Các ngươi có thể yên nghỉ.
Nếu Tần Mệnh tin tưởng hắn, hắn không thể thấy chết không cứu, có thể giúp liền giúp một phen.
Ca ca, huynh sẽ rời đi sao?
Tần Mệnh không dấu vết lau đi nước mắt khóe mắt: - Yêu Nhi đâu?
Tần Dĩnh xách giỏ hoa quả đi tới, bày ở trước phần mộ của phụ mẫu.
Tần Mệnh bị chọc cười, ôm lấy Tần Dĩnh, nhìn bia mộ của phụ mẫu.
Chẳng lẽ là khí chất, hay là ánh mắt?
- Không cần, Yêu Nhi tỷ tỷ cho muội rất nhiều, nói là hiệu quả rất thần kỳ, có thể cải lão hoàn đồng, phạt lông tẩy tủy, còn có thể cứu mạng người, thật thần kỳ như vậy?
Tần Mệnh trong lòng kích động lại cảm động: - Cảm ơn!
- Lần sau rời đi, có thể mang theo muội không?
- Đây là Sinh Mệnh Tuyền, lấy được từ trong Vương mộ.
- Hì hì, vậy cũng không phải.
- Cổ thành bây giờ còn không an toàn, dù sao cũng phải có người bảo vệ nó.
Tần Dĩnh nâng mặt hắn, nhìn trái nhìn phải: - Hình như chỗ nào không giống trước đây.
- Ha ha, ta thay phụ thân ta cảm tạ.
- Ta tận lực.
- Còn có thể là giả a?
Tần Dĩnh lắc lắc chân, thanh tú động lòng người.
Thù của các ngươi ta báo rồi.
- Ta mang về một chút, đợi lát nữa muội đi lấy.
Hắn nhìn bia mộ trầm mặc thật lâu, mỉm cười, hốc mắt lại đỏ lên.
Thiết Sơn Hà ngồi một lát, cũng đứng dậy: - Đã lâu không trở về gia tộc, ta cũng phải trở về một chuyến.
- Sinh Mệnh Tuyền!
Hô Diên Trác Trác không khách khí, bưng chén sứ rời khỏi phòng.
- Dì thích đấy.
- Chuẩn bị tốt luyện võ pháp chưa?
Đừng lo lắng cho ta nữa, ta sẽ sống rất tốt, tốt hơn và tốt hơn.
- Ngươi yên tâm!
- Đồ Vệ thúc thúc an bài đạo sư cho muội, Hô Diên Trác Trác nói muốn tặng muội bộ võ pháp thích hợp.
- Không sai biệt lắm đi, cẩn thận dùng một chút, năng lượng của nó rất lớn, có thể đả thương muội.
- Đi đâu?
- Ca ca.
- Chờ muội có thực lực, ta mang muội đi ra ngoài, được không?
Có Tu La đao, lại có chúng Vương truyền thừa, hắn tràn ngập tin tưởng cùng chờ mong vào tương lai, nhưng điều kiện tiên quyết là phải vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt, thuận lợi trưởng thành đến Địa Võ Cảnh.
- Chờ đã, ta có một lễ vật tặng cho phụ thân ngươi.
Tần Dĩnh cũng không phải là nói đùa, nàng thật sự muốn cố gắng tu luyện, muốn trở thành võ giả chân chính, vì ca ca chia sẻ, vì Tần gia chia sẻ.
Cả nhà chúng ta thật vất vả mới từ khu mỏ đi ra, có khởi đầu mới, thật sự không hy vọng lại có chuyện ngoài ý muốn.
- Phụ thân, mẫu thân, Nam Cung gia bị hủy, người sát hại các ngươi đều đã chết.
Là chúng Vương truyền thừa mang đến biến hóa vi diệu sao?
Không làm dì tức giận.
Nam Cung Thần Dật may mắn chạy trốn, ta nhất định sẽ bắt hắn trở về.
- Ừm!
- Hảo hảo lợi dụng Sinh Mệnh Tuyền, đó là thứ tốt.
Tần Mệnh cổ vũ Tần Dĩnh.
Tần Dĩnh dựa sát vào Tần Mệnh, nhìn bia mộ, ngọt ngào nở nụ cười: - Ca ca, chúng ta sẽ càng ngày càng tốt, đúng không?
- Ta cam đoan.
Tần Mệnh ôm chặt Tần Dĩnh, sẽ không để cho các ngươi chịu khổ nữa.
