Tào Vô Cương đâu chỉ biết, rất nhiều năm trước Yêu Nhi đã được đưa vào danh sách giám sát trọng điểm của Mãng Vương phủ.
Nữ tử này quả thực là một mỹ nữ rắn rết, tâm tính, thiên phú, so với tông chủ Huyết Tà tông Cầu Lân đều có hơn chứ không kém, Cầu Lân thậm chí còn nói muốn nâng toàn bộ lực lượng trong tông bồi dưỡng Yêu Nhi.
Nhiều người gọi nàng là...
- Chuyện gì?
Yêu Nhi nháy mắt với ba vị lão nhân, cười khanh khách.
Đó không phải là tin tốt!
- Thánh Đường, Lan Anh!
- Dẫn đường!
Lão giả tóc bạc phía trước tỏ thái độ: - Nếu ngươi có thể thắng đệ tử Thánh Đường ta, ta tặng ngươi ấn treo Thánh Đường, chờ tương lai ngươi có cơ hội đến hoàng triều, ấn treo có thể miễn cho ngươi rất nhiều phiền toái.
- Cầu Lân tông chủ ở đâu?
Vậy thì đừng bày ra tư thái không ai bì nổi.
Yêu Nhi hừ cười.
Các đệ tử Thánh Đường càng có hứng thú, không uổng công bọn họ đi đường vòng đến Lôi Đình cổ thành, ngũ cường trà hội một lần gặp được hai người, lại còn là hai vị gây tranh cãi nhất nguy hiểm nhất.
Yêu Nhi thay Tần Mệnh đưa ra quyết định, đụng đụng vai hắn: - Ngược!
- Ta đặt lên danh hào Tu La Tử, các ngươi đặt cái gì?
- Ngay cả Mãng Vương phủ cũng không dám kiêu ngạo trước mặt chúng ta, ngươi lấy đâu ra dũng khí.
Đại biểu Thánh Đường?
- Các ngươi hình như đã quên một chuyện.
Khóe mắt mọi người hơi co rút, sắc mặt không tốt, đáy mắt thoáng hiện lên lãnh ý.
Thỉnh giáo Yêu Nhi cô nương. yêu nữ Bắc Vực!
Nữ tử tức giận.
- Đặt lên danh Thánh Đường chúng ta, nếu ngươi có thể thắng, Thánh Đường công khai tuyên bố hoàng triều, tán thành bài danh trà hội Bắc Vực.
Yêu Nhi là cháu gái của tông chủ Huyết Tà tông, ở Bắc Vực trờikhông sợ đất không sợ.
- Yêu Nhi cô nương, không nên bởi vì ngươi là nữ tử, chúng ta liền không dám đụng vào ngươi.
- Cổ thành tàn phá, không có diễn võ trường đàng hoàng.
Yêu Nhi ý cười trong suốt, nhưng ngữ khí không tốt: - Đệ tử Thánh Đường các ngươi làm sao lại có hứng thú hạ mình đến Bắc Vực?
- Tiểu Tình Lang?!
- Các ngươi có thể đại biểu Thánh Đường?
- Ấn treo Thánh Đường là gì?
Ta đang đứng đây, ngươi đến chạm vào thử?
- Khi nào trở về?
- Ta kiêu ngạo, ngươi có thể làm gì?
Đệ tử Thánh Đường nhìn biểu hiện 'thân mật' của hai người, biểu tình thoáng ngưng trọng, Tần Mệnh đại biểu Thanh Vân tông, Yêu Nhi đại biểu cho Huyết Tà Tông, hai bên muốn thông gia?
Toàn bộ đệ tử Thánh Đường đều nhìn về phía Tần Mệnh.
- Các ngươi thử tiểu tình lang ta trước, thắng hắn, bổn cô nương lại cùng các ngươi chơi đùa.
Tần Mệnh cười ha hả nhìn bọn họ.
Trưởng lão Thánh Đường cũng không dám.
Tần Mệnh mỉm cười nói: - Các vị đường xá mệt nhọc, trước tiên đến thành phủ nghỉ ngơi đi.
Không dám giết?
Ta một cái, Tần Mệnh một cái.
Một thiếu nữ lãnh diễm hừ nhẹ, bất mãn trước Yêu Nhi khinh cuồng.
Yêu Nhi đi tới bên cạnh Tần Mệnh, cùng hắn đối mặt với các đệ tử Thánh Đường.
Yêu Nhi suy nghĩ một chút, đưa tay về phía lão giả tóc bạc: - Hai cái!
Tần Mệnh nghi ngờ ngay tại chỗ, không chút khách khí.
Thánh Đường thì sao?
- Kiêu ngạo!
Mọi người không nói lời nào, vốn định lừa gạt Tần Mệnh, không nghĩ tới tiểu tử này rất khôn khéo.
Nếu như các vị không ghét bỏ, trong thành có một đấu thú trường cũ nát, đơn sơ một chút, ít nhất cũng có một địa điểm có thể luận võ xem chiến.
Ngụ ý, gia gia có thể trở về bất cứ lúc nào, đừng kiêu ngạo nha, gia gia sẽ đánh ngươi nha.
Tần Mệnh có thân phận đệ tử kim linh của Thanh Vân tông, nếu như lại trở thành cháu rể của tông chủ Huyết Tà tông, ai còn dám chọc?
Ba vị lão nhân tóc bạc ngăn cản các đệ tử khiêu khích, bọn họ hướng về phía thành phủ, thần thức như thủy triều, bao trùm các viện trong thành phủ.
Giết ta, ai cũng đừng hòng sống sót trở về Trung Ương vực!
- Ngươi dám chạm vào?
Anh dám giết ta à?
Tào Vô Cương nhíu mày, hai người bọn họ làm sao lại hợp lại với nhau?
Đấu Thú Tràng?
- Cái kia ai biết, đi mười ngày, có thể hôm nay trở về, cũng có thể ngày mai ngày mốt.
- Huyết Tinh Linh, Yêu Nhi?
Các đệ tử Thánh Đường nhìn nhau một chút, cũng được, Đấu Thú Tràng liền đấu thú tràng đi.
- Ta thấy không cần, Tần thành chủ tìm một chỗ, chúng ta khởi động trước.
Một Tu La Tử, một Huyết Tinh Linh, nếu hai người đi cùng một chỗ, lại có hai tông liên thủ bồi dưỡng, đối với Trung Ương vực mà nói cũng không phải là tin tức tốt.
Thiếu nữ lãnh diễm thật sự nhịn không được sự phô trương của nàng.
- Có thể.
Bọn thị vệ Tần gia phía sau nàng âm thầm hít vào, ngài thong thả một chút a, bọn họ chính là Thánh Đường từ hoàng thành tới.
Man Hoang này có bao nhiêu người dã man, các ngươi không sợ có tới được mà không trở về được sao?
Ngược vào chỗ chết!
Tần Mệnh hỏi Yêu Nhi.
Tông chủ Thiên Đạo tông chủ, tông chủ Huyết Tà tông, tông chủ Thổ Linh tông, ba vị tông chủ là tông chủ mạnh nhất bát tông, ở cả hoàng triều đều có thanh danh hiển hách, trong đó đặc biệt là tông chủ Huyết Tà tông - Cầu Lân kỳ lạ nhất nguy hiểm nhất, nếu như hôm nay Lôi Đình cổ thành có hắn tọa trấn, bọn họ thật đúng là phải cẩn thận.
- Đặt lên danh hào Tu La Tử, các ngươi cố ý đến gây sự?
Tần Mệnh không nói gì, nói đùa đều mở đến trường hợp này.
- Gia gia đến rừng rậm Vân La làm việc.
- Thành giao.
Chỉ toàn gây rắc rối cho ta!
Tần Mệnh rất bất đắc dĩ.
- Dẫn đường!!
Ba vị lão giả tóc bạc không vào thành phủ, bọn họ cũng muốn nhìn xem đệ tử ngũ cường của trà hội bát tông mạnh cỡ nào, đây là mục đích chủ yếu của bọn họ tới nơi này.
