Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 2530: Cứu rỗi




Chương 2531: Cứu rỗi

Trưởng Công chúa giơ tay lên chậm rãi ôm lấy đầu của hắn, khẽ nói: - Quên nó... chàng không cần lại gánh vác phần tội ác kia.

Ta.

Khi hắn quỳ ở trước mặt nàng, trực diện lại chuyện năm đó, cái phần xấu hổ cùng hối hận gắt gao nén ở trong lòng kia lại giống núi lửa bộc phát ra.

Nàng càng như vậy, Đại Mãnh càng cảm thấy mình thô lậu, hắn căn bản không xứng với nữ tử tinh khiết mỹ lệ trước mặt này.

Ta đã quên.

Có lẽ trận phân biệt dài đến mười năm này chính là cứu rỗi riêng phần mình, nàng một lần nữa chờ hắn trở về, cũng không muốn lại lấy bi thương trách cứ đến đối mặt lẫn nhau..

Bất luận tướng mạo, hay là thiên phú, bất luận địa vị, hay là khí chất, hắn đều cao hơn Mạnh Hổ không biết bao nhiêu lần!.

Không trách chàng.

Quên nó.

Nhưng người ta chờ, đã trở lại.

Nghe lời thật lòng của nàng!

- Ta đã không còn là Mạnh Hổ năm đó, đôi tay này của ta, nhuộm đầy máu tươi, cũng nhuộm đầy tội ác.

Lan Đình khuất nhục, ảo não, càng có loại cảm giác bị thất bại nồng đậm hơn.

Hắn biết ở giữa Trưởng Công chúa cùng Mạnh Hổ từng có một đoạn quá khứ, năm đó Mạnh Hổ thường xuyên chạy tới nơi này, một phần nguyên nhân cũng là vì Trưởng Công chúa.

Bất luận tướng mạo, tâm linh, khí chất, địa vị, hắn điểm nào có thể xứng với nàng..

Nàng vậy mà coi trọng thứ như vậy!.

- Chờ người?

Trưởng Công chúa thu thập tình cảm, nhẹ nhàng lau đi nước mắt, quay người đối mặt với Lan Đình: - Lan Đình ca ca, cảm tạ ngươi hai năm này làm bạn, cũng cảm tạ ngươi ưu ái.

Mạnh Hổ, ngươi đứng ra đây cho ta, trốn ở đằng sau nữ tử tính là nam tử cái gì..

Rốt cục Trưởng Công chúa cũng đã nói ra lời trong lòng, đối với Lan Đình có cái bàn giao, cũng là nói cho Mạnh Hổ nghe.

Hắn truy cầu Trưởng Công chúa trọn vẹn hai năm, mấy lần nắm tay đều là hắn cưỡng ép nắm chặt, còn bị rút đi, mà Mạnh Hổ mười năm không gặp, khi hắn trở về cùng ngày lại lần nữa được ôm.

Thật không có trách qua chàng.

Mười năm qua, hắn tận lực lãng quên tội ác đêm đó, cố gắng vùi lấp ký ức, cũng liền tận lực biến thành dáng vẻ xuẩn ngốc đều là nghĩ thật biến thành một người khác, lần nữa sống tiếp, để hết thảy những chuyện kia đều không có quan hệ gì với hắn.

- Ta đã đợi mười năm, còn phải lại để ta chờ chàng mười năm nữa sao?

Hắn cũng biết trong lòng Trưởng Công chúa có Mạnh Hổ, một mực cự tuyệt hắn cũng có bao nhiêu quan hệ cùng Mạnh Hổ, nhưng hắn thật không nghĩ tới, có lẽ càng là không dám tin tưởng, Trưởng Công chúa cùng Mạnh Hổ mười năm không gặp vẫn có tình cảm sâu đậm như vậy, vậy mà lại ôm nhau ở đây!

Đại Mãnh đứng dậy, đi tới phía trước Trưởng Công chúa, thân thể uy mãnh hùng tráng cao hai thước, hắc sa biến thành áo giáp thiếp thân thủ hộ, hiện ra ô quang kim loại, khí thế vô cùng ép người.

Chính là bởi vì đè nén quá lâu, giờ khắc này tình cảm mới càng mãnh liệt, khó mà khống chế..

Trước kia nàng ngay cả hắn sống hay chết cũng không biết, có gì có thể chờ đợi!

Một tiếng quát to bỗng nhiên từ đằng xa truyền đến, kinh phá bầu không khí tĩnh mịch thương cảm trong đình viện.

Thời gian có thể ma diệt hết thảy, cũng có thể bình tĩnh hết thảy, nàng không muốn để cho chỗ bẩn một đêm kia ảnh hưởng tới những ngây thơ và mỹ hảo đã từng của bọn hắn, càng không muốn để sai lầm một đêm kia vĩnh viễn trừng phạt nàng cùng hắn.

Hắn so voiws Mạnh Hổ chênh lệch ở đâu!

- Đây chính là câu trả lời của ta, rất xin lỗi, lòng ta sớm đã có người khác.

Vì sao lại là Mạnh Hổ?

Thế nhưng, hắn cuối cùng vẫn là hắn, hết thảy lãng quên kỳ thật đều là phí công.

- Mười năm, chàng đã chịu khổ, coi như một trận cứu rỗi, được không.

Trưởng Công chúa ôn nhu cạn ngữ, yên nhiên mỉm cười, trong lúc cười lại mang nước mắt.

Cả người hắn trên dưới điểm nào xứng với nàng, nàng không sợ ném đi mặt Vương thất nàng!

Sớm đi làm cái gì!.!

Hai mắt Lan Đình phiếm hồng, lên cơn giận dữ, hắn cơ hồ không dám tin vào mắt của mình, chỉ vào Trưởng Công chúa cùng Đại Mãnh ôm ấp lấy nhau ở nơi xa, giận dữ gầm thét: - Đây chính là nguyên nhân nàng không đáp ứng ta?

- Trưởng Công chúa, ta muốn nghe lời thật!

Mười năm, hắn thật thay đổi rất nhiều rất nhiều, càng làm qua rất nhiều chuyện ác chuyện hoang đường, thế nhưng nàng vẫn như cũ, vẫn mỹ ngọc mỹ hảo như thế.

Vì cái gì trước đó không nói, hết lần này tới lần khác hắn trở lại lại nói!.

Mã Đại Mãnh thống khổ từ từ nhắm hai mắt, run run giơ tay lên, muốn ôm thân ngọc trước người, nhưng làm thế nào đều không có nổi dũng khí, hắn điếm ô mỹ hảo đã từng, hủy đi đồng trinh nàng trân quý nhất, hắn không cách nào tha thứ cho chính mình.

Lan Đình giận dữ mắng mỏ, tròng mắt đỏ hoe, khí thế hùng hồn giống như là dòng lũ đánh thẳng vào cây rừng giả sơn xung quanh, mặt đất đều có chút rung động.

- Lòng có người khác?

Ta không muốn lại đi nhớ lại, đừng lại để cho ta thương tâm.

Lan Đình quát tháo, nhìn nữ tử hắn thích ngăn ở trước mặt Mạnh Hổ, trong lồng ngực giống như có một ngọn lửa đang đốt lên.

- Các ngươi đang làm gì!

Trưởng Công chúa nhu hòa ôm lấy hắn, thì thào khẽ nói.

Có phải là hắn dùng thủ đoạn gì uy hiếp nàng hay không?

- Lan Đình, chúng ta khả năng không trở về được trước kia, nhưng cũng đừng đem chút tình cảm sau cùng này đều ném hết.

Chúng ta không đảm đương nổi bằng hữu, cũng không hi vọng làm kẻ địch.

- Kẻ địch?

Ha ha, ngươi bảo vệ là Tần Mệnh, ta đi theo chính là tiểu chủ.

Tần Mệnh cùng tiểu chủ cuối cùng sẽ có một trận chiến, mà ngươi và ta, hẳn phải chết một người!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.