Chương 2562: Mộ Vũ (1)
Mộ Vũ lúc ấy còn từng có rất nhiều loại tưởng tượng đối với thân phận của Tần Mệnh, đối với Tu La đao thần bí xuất hiện từng có rất nhiều nghi vấn, nhưng chỉ mấy tháng ngắn ngủi, những bí ẩn này bản thân liền giải khai, Mộ Vũ cũng không nghĩ nhiều.
Còn chuyện giữa Tần Mệnh cùng Tu La điện, đây không phải là điều nàng cần cân nhắc.
Mộ Vũ vẫn là bế quan tu luyện như thường ngày, hấp thu lấy năng lượng bên trong ‘Bách binh trụ’, rèn luyện huyết mạch.
Bình tĩnh..
Tần Mệnh đi trên đường phố phồn hoa náo nhiệt, xúc cảnh sinh tình, bất tri bất giác đều đi vào Thiên đình gần một năm, mạo hiểm, bế quan, điên cuồng, liều chết, mặc dù hung hiểm vạn phần, nhưng lại muốn đặc sắc xa so với hắn tưởng tượng.
Đồng Ngôn vểnh lên khóe miệng, đi theo Tần Mệnh đi về hướng nội thành Mộ phủ: - Mộ Vũ xinh đẹp không?
Xin chờ một chút..
Đồng Ngôn bước nhanh đuổi kịp: - Nhìn dáng vẻ của ngươi không giải quyết được a, như vậy, ngươi muốn cùng công chúa kia phát sinh chút gì đó, ta giúp ngươi!
Chuyện của bản thân ta tự mình giải quyết.
- Tần Mệnh?
Vừa mới phong vị Long bảng, nên trong Tu La điện nhận đến thủ hộ nghiêm mật, hoặc là theo Lãnh Thiên Nguyệt tranh quyền đoạt vị, làm sao lại vạn dặm xa xôi đi tới Yêu Hỏa bình nguyên!
Ngươi bây giờ là cao giai Thánh Võ, tương lai sẽ bước vào Thiên Võ, khúc mắc giấu ở trong lòng rất dễ dàng hình thành tâm ma, đến lúc đó thì phiền toái.
Ngươi muốn triệt để đứt, ta cũng giúp ngươi!
Đồng Ngôn đi theo đằng sau Đại Mãnh, nhìn hắn từ trên xuống dưới.
- Mời?
Hai người trong nhà không đủ ngươi lăn qua lăn lại hay sao?
Tần Mệnh đi ở phía trước: - Đại Mãnh, cùng Đồng Ngôn tâm sự cũng tốt, ta thấy Trưởng Công Chúa đối với ngươi có chút ý tứ, ngược lại là ngươi thật giống như có tâm sự gì.
Nếu không ta để cho tỷ tỷ cho khai đạo ngươi?
Lão giả kia vô ý thức muốn chấn mở cánh tay Tần Mệnh, lại bị một câu của hắn làm cho kinh ngạc như sét đánh trên đầu, hắn trừng tròng mắt thật không thể tin được nhìn lấy người trước mặt.
Trong đầu ngươi ngoại trừ nữ tử còn có cái gì?
- Lời này của ngươi thuần túy là khi dễ còn trung thực..
- Tác hợp hai ngươi, ta khả năng còn kém một chút, nhưng muốn hủy đi a, ta nâng tay vừa chuẩn.
Đồng Ngôn đụng đụng Đại Mãnh, cười xấu xa nói: - Này, cùng ta tâm sự vị Trưởng Công Chúa kia của ngươi?
Có cái suy nghĩ gì, ta giúp ngươi ra nghĩ kế..
Thân cao hơn hai thước, uy mãnh hùng tráng, cơ bắp vững chắc, khôi ngô như là lấp kín tường, Hắc Sa ngưng tụ thành áo giáp cứng như sắt thép, hàn quang u mịch, càng lộ ra cỗ lực lượng khủng bố như muốn phát nổ.
Nếu như ngươi cảm giác mình ứng phó không được, có thể mang Đồng Ngôn đi qua.
- Ngươi.
- Đại Mãnh, gặp qua chưa?.
- Lúc ta rời khỏi Đông Hoàng mới bao nhiêu?
Đại Mãnh quay đầu, im lặng nói: - Ngươi nhìn chằm chằm bờ mông ta là nhìn có gì ý vị!.
- Ngươi nhìn một cái, tỷ phu đều đã nhìn ra!
Lão giả vừa là sửng sốt lại là chấ kinh, làm sao Tần Mệnh lại tới nơi này!.
Tuy nhiên khi trưởng lão kia đi sát qua bên người muốn rời đi, lại bị Tần Mệnh chụp lấy.
- Tâm tư ngươi đều thả lên bát quái, lúc nào mới có thể đuổi theo tỷ phu ngươi?
- Thà rằng hủy đi một tòa miếu, không hủy một cái cọc hôn.
- Có chuyện gì tốt để nói.
Vĩnh Hằng Chí Tôn!?!
Đến a, cùng ta tâm sự?
Cuộc sống như thế, mới là chỗ hắn truy cầu.
Nhìn không ra a, Đại Mãnh của chúng ta lại là cái người có chuyện cũ.
Đây chính là Chí Tôn a, chưởng khống giả Thiên đình tương lai, hiện tại lại là thời khắc mẫn cảm, đột nhiên đến thăm Mộ gia, khẳng định có sự kiện trọng đại muốn thương lượng.
Hắn là thật nghĩ không ra, tên gia hỏa hung mãnh này vậy mà còn có thời điểm nhi nữ tình trường.
- Làm phiền thông cáo Mộ Vũ tiểu thư, Tần Mệnh xin gặp.
Tần Mệnh mỉm cười: - Không giống ư, là điểm trang, không thể giả được!
Đồng Ngôn vỗ cánh tay tráng kiện của Đại Mãnh.
- Không có gì, ngươi suy nghĩ nhiều..
An nhàn.
Đại Mãnh nhanh đi vài bước, vung ra tiểu tử này.
- Linh hồn ta trong cổ đăng luyện nhiều, một khắc cũng không trì hoãn.
Tần Mệnh nhắc nhở hắn.
Đại Mãnh cho hắn cái mắt trắng.
Tần Mệnh mặc kệ hắn.
Lão giả hãi hùng khiếp vía, nôn nóng hoang mang rối loạn rút đi, xưa nay tỉnh táo trầm ổn tại thời khắc này đã trọn vẹn không còn.
Giữa trưa hôm nay, Tần Mệnh đi vào Mộ thành, không lâu sau đó đã bị trưởng lão Mộ gia dò xét phát hiện, cùng lúc hiện thân đi qua, nhắc nhở hắn không nên gây chuyện, nếu không sẽ không dễ dãi như thế.
- Đại Mãnh, làm xong chuyện này, ngươi đi Cẩm Tú vương thành đi.
- .
- Dọa chạy?
- Tỉnh lại đi.
- Có tốt nói hay không trong lòng ngươi không rõ ràng lắm a.
- Ta chưa thấy qua.
- Nói chuyện a, chuyện của ngươi cũng là chuyện của ta, ca ca nhất định giúp đỡ.
Một ngày không giải quyết được, liền ở hai ngày, một tháng không giải quyết được, liền ở hai tháng, nếu thực không được liền hai năm.
Tần Mệnh có thể rõ ràng cảm giác được Đại Mãnh nặng nề rất nhiều, ngay cả Yêu Nhi đều cảm thấy, ở trong đó khẳng định có quan hệ cùng Trưởng Công Chúa Cẩm Tú vương thất, hắn cũng không hy vọng Đại Mãnh bị chuyện tình cảm cuốn lấy tinh lực ngăn chặn bước chân.
Đại Mãnh rủ mắt xuống, trầm mặc đi một đoạn đường rất dài, dùng sức nắm chặt tay: - Yên tâm đi!
Ta còn không đến mức bị loại chuyện này đánh ngã!
Thu thập xong Hoàn Lang Thiên, ta về Cẩm Tú vương thất, trong vòng một tháng sẽ gặp lại các ngươi.
