Chương 2570: Một khắc kinh hồn (4)
Toàn thân Tần Mệnh bắn tung tóe điện mang, đằng đằng sát khí, sau lưng huy động bốn cái Huyết Dực hoa lệ: - Ở đâu ?
- Phía trước !
Ba mươi thước !
Mộ Vũ chống cự lại sóng khí cùng lôi uy cuồn cuộn mà đến, cực lực cảm thụ lấy vị trí Hỗn Nguyên áo choàng.
- Tạp chủng !
Đám người Đồng Ngôn vội vã chạy tới, sau khi nhìn thấy Bàn Hổ hôn mê bất tỉnh đều thở ra hơi, vừa rồi là lôi triều lại là sương trắng, còn tưởng rằng muốn xảy ra biến cố gì đây này.
- Trong mấy năm kế tiếp không nên đi Tử Vi Thiên đình.!
Hắn vẫn thật không nghĩ tới Bàn Hổ vậy mà lại có nhiều bảo bối như vậy, là ở đâu ra ?
- A ?
- Bắt được ?
Mộ Vũ chạy tới, kinh hồn chưa định, ngộ nhỡ để cho hắn chạy, nàng tuổi già đều sẽ phải mỗi ngày đề phòng lo sợ.
Có Thánh Linh Vực !
- Mời nói.
Tần Mệnh nói lời cảm tạ với Mộ Vũ, nếu như không có nàng tinh chuẩn tập trung, còn thật không dễ bắt tên Bàn Hổ này.
- Ngươi xử lý hắn như thế nào ?
Mộ Vũ rất lo lắng Tần Mệnh cầm Hỗn Nguyên áo choàng làm chuyện ác, dùng tính cách hiếu chiến của Tần Mệnh, nếu như phối hợp với áo choàng, không biết muốn tai họa bao nhiêu người.
Đồng Ngôn đi tới, nhìn qua phương hướng Mộ Vũ rời khỏi.
Mộ gia chúng ta không muốn đồ của hắn !
- Mộ Vũ cô nương, vất vả cho ngươi.
- Bảo bối trên người tên tạp chủng này cũng không ít.
Bàn Hổ vội vàng không kịp chuẩn bị, bị Huyết Lôi thành đàn đánh vào trên người, Hỗn Nguyên áo choàng chống cự bộ phận năng lượng, nhưng ở bên trong Huyết Lôi bạo kích vẫn là hung hăng đánh vào trên thân thể, huyết nhục nát bấy, hài cốt đứt gãy, hắn kêu thảm đánh tới băng nguyên, tóe lên máu tươi đầy đất, cơ thể mập mạp hai trăm cân gần như chỉ còn một đống thịt nhão.
Đại Mãnh tiếp nhận chiếc nhẫn.
Mộ Vũ nhìn Bàn Hổ trên mặt đất, trong ánh mắt hiện lên chán ghét mãnh liệt.
Trộm đến sao ?
- Vừa rồi xảy ra chuyện gì ?
- Tần công tử, sau này còn gặp lại, cũng hoan nghênh thường đi Mộ thành làm khách.
Bọn hắn thật không nghĩ tới Tần Mệnh sẽ là lùng bắt Bàn Hổ trong hạp cốc băng nguyên, làm không tốt sẽ hãm hại Hoàn Lang Thiên, bọn hắn cũng không muốn liên lụy đi vào.
Tần Mệnh nắm chặt Hỗn Nguyên áo choàng.
- Tần công tử, chúng ta cũng không còn việc gì nữa, vậy xin cáo từ.
Tần Mệnh kỳ quái nhìn Mộ Vũ.
Đồng Ngôn nhíu mày, cũng ngại bẩn.
- Tần công tử nói đùa.
Ngươi lại ngăn cản một lần nữa ta nhìn xem ?
Chiến nô Mộ gia từ biệt với Tần Mệnh, muốn dẫn Mộ Vũ mau rời khỏi nơi này.
Mộ Vũ biết rõ nơi này không nên ở lâu, ngộ nhỡ bị người khác nhìn thấy thì phiền toái.
Hồng Ban Mãng kịch độc trên người hắn tất bị nổ nát đầu, chết ngay tại chỗ.
Bàn Hổ từ sau khi phủ thêm Hỗn Nguyên áo choàng, đã nhanh hai mươi năm không có rời khỏi, bất luận là ăn cơm ngủ nghỉ hay tu luyện, hoặc là chà đạp nữ tử, đều trong áo choàng, hôm nay là lần đầu tiên sau hai mươi năm qua hắn trọn vẹn bại lộ trong không khí, hắn trong tiềm thức muốn thò tay, lại không cái khí lực kia, ý thức đều mê man.
Đồng Ngôn ngồi xổm trước mặt Bàn Hổ, hận không thể một mồi lửa đốt hết hắn.
- Có ý gì ?
- Sẽ không để cho hắn sống tốt !
Cốt thuẫn rách nát mờ đi vầng sáng, từ trên trời giáng xuống, đập vào trên băng nguyên bên cạnh Bàn Hổ.
- Từ nay về sau, thiên đình này không lại còn Bàn Hổ.
Mộ Vũ có chút gật đầu, quay người muốn rời khỏi, nhưng hơi chút chần chờ, lại nhắc nhở một câu: - Có câu nói muốn đưa cho Tần công tử., lập tức đốt thành tro bụi, tiếng kêu thảm thiết đều trở nên quái dị.
- Ta cũng không muốn..
- Trong đây nên có rất nhiều, chúng ta chia đều ?
- Ta toàn thân phiền toái, liền không đi quấy rầy, chờ khi các ngươi cần ta lại đi đi.
Tần Mệnh nắm chặt Hỗn Nguyên áo choàng, nhẹ nhàng thở ra, suýt chút nữa đã để tên tạp chủng này chạy.
Nó vô cùng nặng nề, vậy mà nện ra vết nứt vừa thô vừa to, giá lạnh bắn tung tóe.
Tội ác hai mươi năm qua, duy nhất một lần đòi cho đủ !
- Tần công tử, Hỗn Nguyên áo choàng là một kiện Linh Bảo rất bi tình, kể từ lúc ra đời đến nay, mỗi một vị chủ nhân đều không có chết già, bởi vì nó quá đặc thù, mỗi người đều nghĩ đến được.
Có cái gì ?
Tần Mệnh giận dữ hét to, khống chế lấy Lôi Bằng phóng thích hơn mười sợi xiềng xích Huyết Lôi, trong chốc lát từ trên trời giáng xuống, toàn bộ đánh đến trước mặt, bao trùm phạm vi chừng hơn trăm thước.
Ta hi vọng ngài có thể xử lý thỏa đáng, tốt nhất không nên đơn giản bạo lộ.
Chuyện ta đồng ý với Mộ gia sẽ không quên, khi cần các ngươi cứ việc tìm ta.
Mộ Vũ lại dịu dàng cười khẽ, mang theo chiến nô bay lên trời, rời khỏi băng nguyên.
- Xem trước một chút có thứ tốt hay không.
Tần Mệnh như có điều suy nghĩ trầm ngâm một lát, lại rất nhanh vung ra chút suy nghĩ này, nhìn Bàn Hổ dưới mặt đất, tụ lên một cỗ Huyết Lôi, răng rắc đánh hắn tận gốc, lập tức máu tươi văng khắp nơi, hông eo trọn vẹn vỡ vụn.
Tần Mệnh từ trong huyết nhục nhặt lên một cái không gian giới chỉ, nhìn đến những năm này Bàn Hổ không chỉ là đùa bỡn nữ tử, bảo bối cũng thu được không ít.
Tần Mệnh như chớp từ trên trời giáng xuống, chụp lấy vị trí máu bắn tung tóe, đột nhiên nhấc lên Hỗn Nguyên áo choàng, hiện ra Bàn Hổ huyết nhục mơ hồ bên trong..
- Tử Vi Thiên đình có cái gì ?
- Không muốn !?
- Một tên tạp chủng như thế, vậy mà sống hai mươi năm, ông trời cũng có lúc mù mắt.
Mộ Vũ vội vàng lắc đầu, dù là thật sự có bảo bối nàng cũng không muốn, ngại bẩn !
Bàn Hổ trong hôn mê sống sờ sờ đau tỉnh, há mồm kêu thảm thiết, Đồng Ngôn phun ra miệng Tử Viêm nóng hổi, giống như là nham tương phun vào trong miệng, đầu lưỡi, hàm răng, yết hầu hắn vân vân.
- Ta nhổ vào !!
Tạp chủng !!
Đồng Ngôn chán ghét phun nhổ nước miếng.
