Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 267: Thưởng




Diệp Tiêu Tiêu và Khương Bân trong lòng rất không thoải mái, hiện tại tính ra hẳn là chín năm trước, khi đó Tần Mệnh chỉ mới bảy tuổi, là thiếu gia Vương phủ kiều quý, cuộc sống sung túc, hạnh phúc lại vui vẻ, lại trong một đêm từ cẩm y ngọc thực biến thành thức ăn thô dại, từ Vương phủ xa hoa ném đến nhà kho đơn sơ rách nát.

Bọn họ rất khó tưởng tượng tâm tình thiếu gia lúc ấy như thế nào, lại kiên trì như thế nào.

Đổi lại là những người khác, có lẽ đã sớm sụp đổ, hoặc là trở nên nhu nhược, trở nên âm u, nhưng rất may mắn, thiếu gia không có!

- Khổ mệt không tính là cái gì, kiên trì xuống, nó là tài phú, kiên trì không được, nó chính là ác mộng.

Tần Mệnh đi tới trước ngôi mộ cô đơn, cúi chào sâu trước tấm bia vô danh, xắn tay áo lên dọn dẹp ngọc lan bên cạnh mộ.

- Không cần đâu.

- Ừm, canh rất đậm, hương vị thơm ngon, thêm chút linh sâm là tốt hơn.

- Ngươi còn biết nấu cơm?

Yêu Nhi cho nàng một cái liếc mắt, lười hỏi.

- Nào nào, uống rượu.

- Ngươi ở Thanh Vân tông có bao nhiêu kẻ thù?

Khương Bân đi tới nhìn một chút, có tấm bia đá thế nhưng không khắc chữ, quái lạ.

- Đĩa rau dại này dùng cái gì nấu thành?

Thải Y nói: - Có bia vô danh, không ai biết chôn cất bên trong.

Không đến giữa trưa, mùi hương nồng đậm bay ra khỏi nhà kho, từng đĩa thức ăn tinh xảo bày ra trên bàn đá bên ngoài.

- Chân thỏ giữ lại cho ta, ai cũng đừng cướp với ta.

Hắn từ trong lời nói của Tàn Hồn có thể cảm giác được lão gia tử là một nhân vật vĩ đại, cũng thuộc loại người thuộc về nơi rất xa xôi, theo lý thuyết không nên có liên lụy với Thanh Vân tông.

Bọn hắn cười cười nói nói, thoải mái và vui vẻ.

- Nấu thêm vài món, ta nếm thử đi.

- Thiếu gia, mộ của ai?

Tần Mệnh trước kia chưa từng hỏi qua, hiện tại cũng không cần phải hỏi, nên biết sớm muộn gì cũng biết.

- Chỗ này chôn cất ai?

- Không có cách nào cả, luôn có người nhìn ta không vừa mắt.

- Há miệng, ăn thịt, ta cho ngươi ăn.

Yêu Nhi kinh ngạc nhìn Tần Mệnh.

- Không biết.

- Hả?

Tần Mệnh bắt đầu nấu nước chuẩn bị nấu cơm, các loại nguyên liệu đều bày ở bên cạnh bếp, không ai động qua, hắn bận rộn vô cùng vui vẻ, cứ như trở về những ngày trước, cả người mệt mỏi quét sạch không còn.

Một đám người bận rộn, ngay cả Yêu Nhi cũng phụ giúp một tay với Tần Mệnh.

Tần Mệnh vừa ăn vừa nói: - Ta cũng không chủ động kết thù, bổn phận giao hàng, giúp mọi người làm điều tốt, không tin ngươi hỏi Thải Y.

- Không tệ không tệ, thiếu gia còn có tay nghề này.

Khương Bân hỏi.

- Đi rồi.

- Được rồi!

- Cần chúng ta bái lạy một chút không?

Tuy rằng nói năm đó người hủy Tần gia là đại trưởng lão, hắn là đầu sỏ gây ra, nhưng thái độ lạnh lùng của đám người tông chủ Thanh Vân tông đã làm lạnh lòng rất nhiều người.

Lão gia tử ở cùng nó rất nhiều năm, vẫn chưa từng nhắc tới với chúng ta.

Diệp Tiêu Tiêu ra bên ngoài nhặt chút củi.

Hương vị kỳ lạ, ăn vào cả người đều nóng lên.

Yêu Nhi rất khó tin tưởng loại nam tử sát phạt quả quyết như Tần Mệnh thế nhưng lại còn có thể chơi đùa xoay quanh bếp lò!

Thải Y chạy về, xách theo giỏ bánh ngọt cùng linh quả.

Nhìn bộ dáng Tần Mệnh, nơi đó tựa hồ chôn một người rất quan trọng.

Tần Mệnh cùng Khương Bân chạm vào một chén, uống một ngụm rượu mạnh, dòng nhiệt nóng bỏng chảy từ cổ họng trôi vào dạ dày, cả người đều nóng hổi, thoải mái.

- Đi đâu vậy?

Diệp Tiêu Tiêu thủy chung không có hảo cảm với Thanh Vân tông.

- Đùa cái gì, ta là một người một thế vô tranh như vậy, lấy đâu ra kẻ thù..

Diệp Tiêu Tiêu và Khương Bân cũng kỳ quái, trong sân nhà kho sao lại có một ngôi một ?

Tần Mệnh lắc đầu, không biết bên trong chôn là ai, càng không biết vì sao lão gia tử lại ở Thanh Vân tông..!

- Bằng không ngươi cho rằng tám năm nay ta ăn cái gì?

- Ta lấy chút điểm tâm.

- Không có bao nhiêu trao đổi, không rõ lắm.

- Ha ha.

Ta không thấy ai cả.

Mấy năm nay đều là Đồ Vệ cùng tiểu thư Tần Dĩnh đến thăm Tần Mệnh, trở về rất ít khi nhắc tới tình huống nơi này, bọn họ đều chưa từng có cơ hội đây.

Khương Bân một bên vội vàng một bên quát lớn, hắn nghiện rượu, mang theo túi rượu.

Tiếng cười nói vui vẻ, bầu không khí hòa hợp.

- Không nôn nóng, ngày mai lại đi.

Yêu Nhi vừa vặn từ trong nhà kho đi ra.

Rất nhanh, trên bàn đá bày đầy rượu và thức ăn, bọn họ mang đến ít gỗ làm ghế, vây quanh bàn đá hưởng thụ mỹ vị.

Tần Mệnh chào hỏi: - Khương thúc, bên trong có dưa muối, lấy hai đĩa, nhắm rượu.

Tần gia phụng mệnh hộ tống cống phẩm, mất đi quả thật phải bị trừng phạt, nhưng Tần gia nhiều năm qua vì Thanh Vân tông trả giá nhiều như vậy, không có công lao cũng có khổ lao, không đến mức tuyệt tình tuyệt nghĩa tàn nhẫn tàn sát, áp chế tám năm.

Khương Bân chạy ra phía sau đào một ít rau dại, bắt được hai con gà rừng, còn may mắn bắt được một con thỏ rừng.

- Ngươi tự tin nói lời này sao?

Nếu đối với thiếu gia rất quan trọng, đối với bọn họ cũng quan trọng.

- Lão gia tử là ai?

Thải Y mím môi cười duyên: - Hắn rất an phận, chính là những người khác quá phận.

Yêu Nhi nếm nước dùng thịt ngon, thuận miệng hỏi.

Khương thúc, ra phía sau nhổ chút rau dại, bắt mấy con thú hoang, tối nay ta xuống bếp.

- Thiếu gia, tông chủ Thanh Vân tông là loại người gì?

- Thiếu gia, uống rượu không, cả hai chén?

Không đi bái phỏng tông chủ?

Yêu Nhi cho hắn một cái liếc mắt.

Tần Mệnh nói xong lại nhìn cửa sắt bĩu môi: - À, tới rồi.

Bọn họ đều buông bát đũa xuống, nhìn về phía cửa sắt, bên ngoài đang truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn.

- Tần Mệnh!

Trở lại cũng không biết nhìn các sư huynh đệ?

Mục Tử Tu đẩy cửa sắt đi vào, sải bước đi vào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.