Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 2737: Cực Phẩm Khô Lâu




Chương 2738: Cực Phẩm Khô Lâu (2)

- Tu La điện cao quý uy nghiêm làm sao có thể phát sinh chuyện thấp kém thư thế, ngươi là so đấu võ đi, đấu trí a, thắng thua cũng có thể, tất cả mọi người là đại nhân vật có uy tín có danh dự, nhưng ngươi lại trộm giường?

Quá thấp cấp!

Sắc mặt Tần Mệnh hơi đổi: - Giường của ngươi cũng mất?

- Ít giả vờ ngây ngốc cho ta!

Giường của ta mất hay không mất, ngươi không biết?

- Vi Yến tiền bối, nếu như ngươi cảm giác là ta lấy, vậy thì liền trực tiếp bắt ta đi.

Đến đi đến đi, trực tiếp lên đi.

- Ở đâu?

Tần Mệnh đưa tay tiễn khách.

Nhưng cái thủ đoạn này..

- Các ngươi khi trước lúc rời đi nên để lại người quản chế ta, con mắt nhìn thấy ta rời khỏi?

Hắn vừa hay trở về đã hỏi các thủ vệ khác, có thể trăm phần trăm xác định sau khi Tần Mệnh trở về liền từ đầu đến cuối không có rời khỏi cái sân nhỏ này, ngay cả Đồng Ngôn trọng thương cũng nằm không rời giường, bọn người Nguyệt Tình cũng đều đã đi Cẩm Tú vương thành, tiểu tinh linh có thể vượt qua không gian kia cũng đi theo đến Cẩm Tú vương thành.

Ngu Thế Hùng tức giận, còn dám đánh một bừa cào ngược lại.

Trong không gian giới chỉ ngươi!..

Đừng có dùng ánh mắt kia trừng ta, nơi này là Tu La điện, nhà của các ngươi, muốn chút thủ đoạn vẫn còn không phải chơi?

- Giường của Lãnh Thiên Nguyệt thì sao?

Tại rừng quỷ đằng!

Tần Mệnh xông ý thức vào Vương Quốc Vĩnh Hằng, tức giận gào thét đối với khô lâu lão nhị: - Ngươi lại làm cái gì?

Tần Mệnh hỏi những người theo sát tới xa xa.

Ngu Thế Hùng giận dữ mắng mỏ: - Tần Mệnh, ít giả bộ cho ta, quỷ đằng đều truy xét đến chỗ ngươi nơi này, còn có cái gì chống chế!..

Ở bên trong Tu La Ám Ảnh thậm chí có người hoài nghi, có phải tiểu chủ cùng Ngu Thế Hùng cố ý hố Tần Mệnh hay không?

Trong đầu Tần Mệnh tức a, thật hận không thể hủy nó đi.

- Thật làm như ta không dám đánh ngươi?

Tần Mệnh liếc mắt nhìn Ngu Thế Hùng.

Nhưng trong lòng quả thực nén giận, tức giận trừng mắt với Tần Mệnh, âm thanh lạnh lùng nói: - Đừng lề mề, giường đến cùng ở đâu?

Trong đầu Tần Mệnh thầm than, lão nhị a lão nhị, thật sự phục ngươi, nhưng thời điểm này có đánh chết cũng không thừa nhận, hắn là thật sự gánh không nổi người kia a.

- Ngươi..

Vi Yến chịu Triệu Hùng Phong ủy thác, tự thân qua đến nhìn, để tránh Ngu Thế Hùng cùng Tần Mệnh đánh nhau.

Ha ha, giữa ban ngày giường bị mất đi, thật thiệt thòi sao ngươi nghĩ ra được.

Khô lâu lão nhị nhìn Tần Mệnh có chút không khống chế được, đầu lâu nghiêng một cái, trực tiếp rơi trên mặt đất, còn bành bành búng vài cái, đứng trong bụi cỏ, xương ngón tay còn chỉ chỉ trên mặt đất đầu, giống như đang nói..

- Chết sống không thừa nhận đúng không?

Tần Mệnh không có khả năng lăng không mang giường của Lãnh Thiên Nguyệt đi, lại lặng yên không một tiếng động đưa trở về, còn thuận đem giường của Ngu Thế Hùng đi.

Lời nói không khách khí, ngươi đời này còn thật không có cơ hội!

Ngươi muốn đấu, lão tử cùng ngươi đấu, ngươi muốn chơi ám chiêu, lão tử cũng phụng bồi, nhưng xin ngươi có chút cấp bậc, chơi chút cao minh!

Cũng không giống là hai vị ‘Long Hổ’ cao quý này có thể làm ra được.

Nếu như cảm giác không phải, mời kéo cái tên điên này đi..

Nhưng ta cũng ta nhờ các người, bố mấy cái cao minh chút, làm vài chuyện có cấp bậc, mất giường?

- Tần công tử, quấy rầy!

Khô lâu lão nhị toàn thân run lên, khung xương toàn bộ tản, đầy đất xương cốt, giả chết!

- Tìm được!

Vi Yến xem xét Ngu Thế Hùng thật muốn không khống chế được, lập tức ra tay cưỡng ép khống chế, cũng phất tay ra hiệu Ám Ảnh dời đi..

- Có phải là thật mất giường hay không, có phải muốn vu oan giá họa hay không, trong lòng các ngươi rất rõ ràng.?

Nếu như các ngươi thật muốn vu oan giá họa, ta phụng bồi, không phải là không quen nhìn ta, nghĩ xấu cho ta sao?

Nơi này là Tu La điện, không phải chợ bán thức ăn, đây chính là đệ tử năm vị trưởng lão chí cao liên thủ bồi dưỡng, thật tăng thể diện cho trưởng lão chí cao các ngươi., ngươi nhìn, dọa rớt xuống rồi.

Ngu Thế Hùng cắn răng: - Tần Mệnh!

- Đánh ta?

Ngu Thế Hùng bừng bừng lên, lại bị một cánh tay uy nghiêm đè lại, chậm rãi lắc đầu, trong ánh mắt mang theo cảnh cáo.

Tần Mệnh kiên trì cười nhạo hai câu, quay đầu ngồi vào dưới gốc cây già, tiếp tục tu luyện.

Khung xương toàn thân khô lâu lão nhị nhè nhẹ run lên, ‘Người vô tội’ ngẩng xương đầu lên nhìn, trong hốc mắt dâng lên hắc khí, làm bộ rất mờ mịt.

Ngu Thế Hùng nổi giận lại không có mất đi lý trí, hắn trọn vẹn kém Tần Mệnh một cảnh giới, còn thật không phải là đối thủ.

- Ngươi.

Tần Mệnh vừa đến Tu La điện, khả năng ngay cả tẩm điện Lãnh Thiên Nguyệt cùng Ngu Thế Hùng ở đâu cũng không biết.

Không phải là muốn biết có phải ta hay không sao?

- Cút đi!

Thời điểm Lãnh Thiên Nguyệt mất giường, ta ở đây, lúc giường nàng trở về, ta cũng ở đây, giường Ngu Thế Hùng hắn mất đi, ta càng ở đây!.

- Ngươi..

Không quan trọng nữa.

Hơn nữa.

Gặp qua không biết xấu hổ, là thật chưa thấy qua không biết xấu hổ như vậy, tên này là làm sao lại phong từ tôn, toàn bộ mặt Chí Tôn thiên đình đều để ngươi làm mất hết a.

Thiệt thòi các ngươi nghĩ ra!

Muốn khiêu chiến ta liền trực tiếp qua đến, không cần che che lấp lấp, mất mặt!.

Ngu Thế Hùng vừa muốn quay người, một câu lại bị đốt cho, Vi Yến tay mắt lanh lẹ cưỡng ép ngăn lại, mạnh mẽ kéo hắn rời khỏi.

- Tần Mệnh, chuyện này không có xong, nếu để cho ta điều tra ra thật sự là ngươi chơi, tuyệt đối không tha cho ngươi.

Tiếng Ngu Thế Hùng phẫn nộ không cam lòng từ đằng xa truyền đến.

Tần Mệnh lặng yên mà ngồi một lát, lau trán đắng chát cười cười, cái này đều như cái gì cới cái gì!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.