Chương 2752: Hư Không Triệu Hoán (4)
- Kim Long đâu?
- Kim Long gì?
Tần Lam ngồi ở trong tay Tần Mệnh, vụt sáng lấy lông mi như cánh quạt, đôi mắt to sáng lóng lánh rất vô tội nhìn Tần Mệnh.
Nhưng hai cái bàn tay nhỏ bé gắt gao cầm lấy long trảo cùng đuôi rồng, còn giấu ở sau lưng, chỉ là hai thứ này quá lớn, so với nàng lớn gấp mấy chục.
Tần Mệnh dở khóc dở cười: - Đừng giả bộ ngốc!
- Muốn chạy xa a?
- Khả năng đi...
- Giúp ta thu lại, không cho phép ăn vụng nha.
Trong đầu Tần Mệnh hạ quyết tâm, phải dưỡng Quỷ Đồng thật tốt, cũng không thể giống như Tần Lam, bằng không thì sớm muộn gì cũng cho hắn tức đến sinh bệnh.
- Nói hay không?
- Tùy tiện nhặt.
- Nhanh tìm Kim Long cho ta!
Tần Lam đem long trảo cùng đuôi rồng giao cho Tần Mệnh, vểnh lên cái miệng nhỏ ủy khuất, mang theo Tần Mệnh dạo chơi trong hư không, tìm kiếm tung tích Kim Long.
- Vì cái gì?
- Rồng đâu?
Sắc mặt Lãnh Thiên Nguyệt cùng Ngu Thế Hùng thoáng dừng một chút, xem ra không giống như là Tần Mệnh sai sử, Kim Long khả năng còn sống.
- Mới không đây này, Yêu Nhi mẫu thân hiểu con nhất.
- Không tìm.
Tần Lam ủy khuất ngồi ở trong tay Tần Mệnh.
Tuy nhiên nha đầu kia là thật sự là không biết hai chữ nguy hiểm viết như thế nào a, Kim Long cũng dám vụng trộm bắt, mặc dù là kéo vào hư không, nhưng dù sao tuổi nàng cũng còn nhỏ, thực lực lại yếu, Kim Long tùy tiện một móng vuốt quất vào trên người nàng, đều có thể thịt nát xương tan.
- Phụ thân đừng nóng giận a, sau này ta chốt sợi xiềng xích cho nó, nó cũng không chạy.
Tần Lam méo cái miệng nhỏ nhắn lại, nước mắt lập tức chảy ra.
Tần Mệnh tìm lại tìm, tìm ít nhất nửa canh giờ, cái gì cũng không có phát hiện.
Đại Mãnh muốn hòa hoãn xuống bầu không khí, nhưng há to miệng, vẫn là thôi, đợi Tần Mệnh quay lại.
Tần Lam ủy khuất lau trán.
Tần Lam có chút co rụt cổ lại, con mắt xoay động, nhỏ giọng lặng lẽ nói: - Ta có cần phải nói.
- Nuôi.
Tần Lam ngồi ở trên vai Tần Mệnh, bàn tay nhỏ bé trắng mịn tóm lấy vành tai của hắn, hiếu kỳ lại mê mang nhìn phương xa.
- Chạy?
Tần Lam thấy Tần Mệnh là thật sự tức giận, bàn tay nhỏ bé ủy khuất câu câu: - Ta đi tìm xem?
- Không nói rõ ràng, chỗ nào cũng đều không cho đi!
- Dẫn ta cùng đi!
Tần Lam hai mắt tỏa sáng, buộc dây xích!
Ta thật tức giận!!
- Nhặt ở đâu.
- Sau này phải nghe lời, không được tự mang rồng đi.
Tần Mệnh tức giận, nha đầu kia thật sự là quá to gan, đây chính là Kim Long bán huyết, còn là Thánh Võ đỉnh phong, ngộ nhỡ xảy ra cái gì ngoài ý muốn, mạng nhỏ của nàng liền góp đi vào!
- Ai cho ngươi lá gan bắt Kim Long.
Tần Lam lại chu cái miệng nhỏ nhắn non nớt, ủy khuất nói thầm.
Tần Lam mang theo Tần Mệnh tiến vào hư không, nhưng hư không mênh mông vô tận lại tối tăm lạnh giá, ngay cả hào quang ôn tồn đều bị cắn nuốt, truyền ra không quá xa, chỗ nào còn có Kim Long gì.
Long trảo cùng đuôi rồng kia ở đâu ra?
- Chạy!
- Đúng cái gì mà đúng, mau tìm!
- Nó để cho ta bắt.
- Chạy xa cũng phải tìm trở về!
Tần Lam ngồi ở trên bả vai Tần Mệnh, vẻ mặt vô tội.
Trong đầu Tần Mệnh một hồi đau nhức rên rỉ: - Nó chạy đi đâu?
Tần Mệnh một trận đầu to: - Muôi cái gì mà nuôi, ngươi không buộc xiềng xích cho nó, nó đều chạy, - Đúng vậy!
- Kim Long gì.
- Nhặt.
- Ừm?
- Ta muốn đi tìm mẫu thân.
Thời điểm này, Tần Lam lại một lần cảm nhận được cái cỗ năng lượng quen thuộc lại kỳ diệu kia, ở sâu trong tối tăm xa xôi, giống như đang nhè nhẹ gọi nàng về, lại hư vô mờ mịt, giống như là nằm mơ.
- Nguy hiểm ta, ta muốn đi đến chỗ Triệu mẫu thân.
- Mẫu thân nào cũng đều cứu không được ngươi!
Tần Mệnh dùng sức điểm một lên cái đầu nhỏ của Tần Lam.
- Không trách ta, chính nó chạy.
Đại Mãnh ở bên cạnh nhẹ nhàng thở ra, khá tốt, không có thật giết!
Tần Mệnh để cho bản thân tỉnh táo một chút, cân nhắc xem trở về làm sao giải thích cùng Lãnh Thiên Nguyệt.
Chưa thấy qua hay không?
Kim Long đâu?
- Chỗ đó giống như có cái gì đó.
Tần Mệnh khóc không ra nước mắt, ta là vì cái này tức giận sao?
Còn sống không?
Nhưng Kim Long bị bắt vào hư không đã hơn mười phút đồng hồ, đã sớm trong lúc bối rối vọt vào sâu trong hư không, không có khả năng ngoan ngoãn đậu ở chỗ đó, càng không có nghĩ tới Tần Lam còn có thể trở lại tìm nó.
- Ngài nhìn, con đã nói chạy xa nha.
- Tranh thủ thời gian kéo về cho ta!
- Phụ thân.
Tần Mệnh khẽ chau mày, sắc mặt dần dần trở nên ngưng trọng lên.
Giờ khắc này, huyết văn đã biến mất thật lâu trên trán vậy mà lại một lần nữa xuất hiện, đỏ như máu, như là có lấy sinh mệnh chậm rãi nhúc nhích, chỉ là lần này thay đổi bộ dáng, như là một con mắt yêu dị lại phức tạp, tách ra huyết quang.
Sâu trong ý thức của Tần Mệnh vậy mà tự động hiện ra một mảnh không gian máu vô biên vô hạn, mê ảnh trải rộng như mạch máu, giăng khắp nơi.
So với tràng cảnh mênh mông bày ra lúc dò xét huyết văn lần đầu tiên lúc trước giống như đúc.
Tuy nhiên, nữ tử to lớn tựa như là núi kia đã đứt ra xiềng xích, không lại ngồi xổm, không lại nằm ngửa, mà là như là đững vững non sông, ngạo nghễ tại khôn cùng trong đất trời màu máu, toàn thân nàng tinh hồng, tóc dài tung bay, con mắt như Huyết Hà chậm rãi mở ra, bên trong dao động đường vân quỷ dị, dường như cũng tại đang nhìn phương xa.
