Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 287: Đấu pháp




Diệp Tiêu Tiêu cũng bị kinh diễm đến, đây lại là mỹ nữ phát hiện ở đâu?

- Ngươi là Nguyệt Tình?

Yêu Nhi đi lên núi, có thể làm cho nàng đều sinh ra cảm giác kinh diễm, chỉ có thể là Nguyệt Tình.

- Nguyệt Tình cô nương?

Diệp Tiêu Tiêu giật mình, trách không được.

Đều là tự nguyện, nguyện đánh thì chịu thua a.

- Mời.

- Ta thắng.

Thải Y từ dưới chân núi chạy tới, vui tươi ôm lấy cánh tay Nguyệt Tình: - Ta vừa nghe nói sư phụ trở về, liền biết ngươi sẽ ở đây.

Thải Y lại buồn bực: - Tốc độ của ngươi quá nhanh, chờ chúng ta chút được không...

- Ồ?

- Sốt ruột như vậy, ta còn chưa chơi đủ đâu.

Yêu Nhi cười khanh khách, nhẹ nhàng nhảy đến bên cạnh Tần Mệnh, hướng Về phía Nguyệt Tình chớp chớp mắt: - Hai người các ngươi ta đều muốn!

- Ta là nữ tử của ngươi.

Ngày mai chúng ta sẽ trở về Lôi Đình cổ thành..

Ngươi đột phá?

- Huyền Võ cảnh sơ kỳ đều đi ra ngoài tu luyện, không có bao nhiêu ở lại tông..

Tần Mệnh hóa giải lúng túng: - Yêu Nhi ngươi khiêu chiến liền khiêu chiến, vì sao lại chặt ngón tay?

Tần Mệnh vội vàng ngăn lại: - Đừng náo loạn nữa.

Nguyệt Tình trở về lễ phép.

Ngoài cửa viện kho an tĩnh, đám người Tần Mệnh đều ngây ngẩn cả người.

Yên tĩnh!

Hai mắt yêu mị không kiêng nể gì lướt ở trên người Nguyệt Tình, nàng đối với dung mạo của mình rất có lòng tin, tùy tiện nhìn thấy nữ tử đều có thể liếc mắt một cái tìm được khuyết điểm, cho dù là một chút, nhưng trước mặt Nguyệt Tình. hôn lên gương mặt mềm Mại của Nguyệt Tình.

Nguyệt Tình khôi phục bình thường.

- Ta giành chiến thắng, ngươi là nữ tử của ta?

- Ta cũng vui.

- Sư tỷ! nàng nhìn lại, thản nhiên cười: - Là nữ nhân của ta đi?

- Nói đi.

Không, Lăng Tuyết tính là một, nhưng quá lạnh, lạnh đến mức không dễ ở chung.

Yêu Nhi là nghiện, trong lòng cũng đè nén một cơn tức giận, mấy ngày trước lại phái ba người khiêu chiến nàng, chiêu chiêu trí mạng, thiếu chút nữa đã ngã trong tay bọn họ.

Hành động đột ngột này khiến tất cả mọi người trở tay không kịp.

- Chào mừng đến với Thanh Vân tông.

Ngươi đã trở lại!

Trưởng lão Dược Sơn ngồi trên đỉnh núi, mây mù lượn lờ, gió núi khẽ vuốt ve, hắn giống như một tảng đá tang thương, ngày này qua năm khác.

Ngươi đó là khiêu khích, quá mức a.

Khóe mắt đám người Tần Mệnh co rút, ngươi được lắm đấy.

- Ta nói rất rõ ràng a, có can đảm liền lên, không có can đảm thì đừng lên.

- Thật tốt quá, nếu như thiếu gia có thể bảo trì loại tốc độ này, tương lai không gian trưởng thành khẳng định không thể hạn lượng.

Có một vấn đề khác.

- Ta đã rất khách khí rồi, ở Huyết Tà tông chúng ta, ai muốn khiêu chiến với ta, phải ký sinh tử.

- Yêu Nhi đừng náo loạn, ta giới thiệu cho các ngươi, đây là..

Ta nghe Thanh Vân tông trong Huyền Võ cảnh có mấy người ngoan độc, mấy ngày nay chờ bọn họ ra tay, kết quả một người cũng không lộ diện, nhát gan.

Yêu Nhi lắc lắc ngón tay, từng tia huyết khí quanh quẩn đầu ngón tay bạch ngọc.

Nhưng ta có thể không biết tốt xấu, ta.

Lúc trước còn nghĩ phải đối mặt với nàng như thế nào, ai ngờ bị đùa giỡn.

Yêu Nhi nâng lên bàn tay nhỏ bé như bạch ngọc của Nguyệt Tình, đầu ngón tay đâm vào lòng bàn tay nàng, vui tươi nhoáng lên: - Ngươi thích nam tử hay nữ tử?

Tần Mệnh đang muốn giới thiệu, Yêu Nhi bỗng nhiên tiến đến trước mặt Nguyệt Tình, ở trong biểu tình kinh ngạc của mọi người…

Khương Bân và Diệp Tiêu Tiêu lập tức quan sát, thật đúng là như thế!

- Nguyệt Tình, chúng ta đánh một trận đi?

- Ta vừa mới trở về.

- Ngươi là khách!

- Quyết định rồi?

- Yêu Nhi cô nương nói đùa.

Yêu Nhi đi quanh Nguyệt Tình vài vòng, càng nhìn càng hài lòng, nàng rất ít khi nhìn thấy nữ tử hoàn mỹ vô khuyết.

Nguyệt Tình không dấu vết thu hồi bàn tay nhỏ nhắn.

Trong nội tâm của Nguyệt Tình kỳ thật rất cường thế, nhưng thật sự có chút chống đỡ không nổi nữ tử này.

- Có thể a, ta cũng muốn lĩnh giáo bí thuật của Huyết Tà tông.

Khương Bân gãi gãi đầu, còn tưởng rằng hai nữ tử gặp mặt sẽ không hề nhường ai, chuyện này cũng tốt, hôn rồi!.

- Tuy nhiên ta có một điều kiện.

Ít nhất chiếu cố mặt mũi chủ nhân.

Tần Mệnh đem bọn họ dàn xếp ổn định, lại đi Dược Sơn.

Thải Y bỗng nhiên phát hiện không khí có chút quái lạ, lập tức cảnh giác Yêu Nhi, nàng không phải là khiêu khích sư tỷ chứ.

- Các ngươi xử trí đại trưởng lão như thế nào?!

Nguyệt Tình mỉm cười gập đầu: - Yêu Nhi cô nương, rất vui khi quen biết ngươi.

Trưởng lão Dược Sơn đưa lưng về phía Tần Mệnh.

Tần Mệnh hạ thấp người hành lễ: - Cảm ơn các ngươi đã cho ta cơ hội, cũng cảm tạ các ngươi tán thành ta, ta rất cảm động.

Nguyệt Tình đều đứng ở nơi đó thoáng hoảng hốt, thẳng đến cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận của Yêu Nhi hơi mở ra, đầu lưỡi nhỏ muốn liếm mặt Nguyệt Tình, Nguyệt Tình mới bừng tỉnh lại, đúng lúc bay đến bên người Tần Mệnh, kiều nhan hơi hồng nhuận, xấu hổ quát với Yêu Nhi: - Yêu Nhi cô nương chớ hồ nháo!

Yêu Nhi bỗng nhiên chú ý tới khí tức Tần Mệnh có biến hóa.

Yêu Nhi vẫn không có ý buông tha Nguyệt Tình, ánh mắt xấu xa liếc về phía trước ngực đầy đặn của nàng, cười vui mừng.

Mọi người dở khóc dở cười, cái này đâu có đi đâu, nhưng nhìn Yêu Nhi cổ linh tinh quái, bọn họ muốn tức giận cũng không nổi..

- Đại trưởng lão có một số việc làm quá khích, nhưng dù sao cũng không có chân chính tổn hại Thanh Vân tông, chuyện Đại Thanh Sơn tàn sát Tần gia cũng không có chứng cứ thực chất chỉ vào hắn, chúng ta sẽ cùng hắn nói chuyện trước, xem tình huống nhốt trong một thời gian ngắn.

Tần Mệnh đợi một lát, nhưng trưởng lão Dược Sơn không nói gì nữa.

- Cứ như vậy xong rồi sao?

Vậy vì sao lại triệu tập Mộ Bạch trưởng lão trở về?

- Vì phòng ngừa vạn nhất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.