Trưởng lão Dược Sơn từ tông chủ nhận được tin tức không tốt, bọn họ bí mật điều tra đại trưởng lão sau đó, phát hiện ra một ít việc vô cùng nghiêm trọng.
Trưởng lão trong tông thế nhưng tuyệt đại đa số đều là thân cận của đại trưởng lão, hơn nữa những trưởng lão này thời gian gần đây tiếp xúc rất thường xuyên.
Bọn họ rất muốn trực tiếp bắt được Đại trưởng lão, hỏi xem hắn rốt cuộc muốn làm gì.
Nhưng bọn họ không thể, nếu như không có lý do thích hợp liền trực tiếp trông giữ Đại trưởng lão, rất có thể sẽ dẫn phát tông môn kịch liệt rung chuyển.
Cho nên kế hoạch của bọn họ là hẹn trước, thẳng thắn nói chuyện một chút, về phần cụ thể xử trí như thế nào, đến lúc đó mới quyết định.
Nhưng đứng ở độ cao của hắn, không có khả năng hoàn toàn dựa vào sở thích làm việc, không thể dựa vào phỏng đoán đưa ra quyết định, hắn cần phải suy nghĩ cho đại cục, cần từng bước từng bước.
Ta rất nghiêm túc nhắc nhở các ngươi, Đại trưởng lão không phải là loại lương thiện, chuyện gì hắn cũng làm được.
- Ngươi để chiến đấu với hắn!
- Chuyện thiên hạ đều dùng xin lỗi giải quyết, còn cần dùng đao kiếm để làm gì!
- Các ngươi cho ta một giải pháp.
- Không tốt, cũng không kém, cơ bản cứ định như vậy.
Do Tần Mệnh ra tay, đối kháng với Đại trưởng lão, thứ nhất có thể đứng ngoài cuộc, tránh nội loạn, thứ hai là tôi luyện Tần Mệnh, thứ ba mượn Tần Mệnh cùng đại trưởng lão đối kháng để kích thích bầu không khí nặng nề của Thanh Vân tông, thuận tiện nhìn xem có bao nhiêu người là thân tín của Đại trưởng lão.
Nhưng ta vẫn muốn nhắc nhở các ngươi, Đại trưởng lão không phải loại người ngồi chờ chết, các ngươi cẩn thận vẫn hơn.
Trưởng lão Dược Sơn có thể cảm giác được đại trưởng lão có chút quái dị, cũng có thể dự cảm nguy hiểm.
- Chúng ta hiểu cảm giác của ngươi, nhưng thực lực và địa vị của đại trưởng lão đều đặt ở chỗ này, chúng ta nếu như không có lý do có thể phục chúng, không có khả năng giết hắn hại hắn.
- Đại trưởng lão là người có dã tâm, đối với ngươi mà nói cũng là uy hiếp, nhưng biện pháp giải quyết thế thật sự không phải chỉ có một chữ sát.
- Các ngươi duy trì ta như thế nào?
- Xem ngươi đấu như thế nào.
- Đứng ở vị trí của chúng ta, làm việc phải suy nghĩ chu toàn, dù sao đại trưởng lão mấy năm nay vì Thanh Vân tông làm rất nhiều việc, công lao khổ lao đều có.
Tần Mệnh trầm mặc, hiển nhiên không thể tiếp nhận.
Nàng thản nhiên nói: - Cùng sư phụ thỏa thuận rồi?
Cho nên sau khi hắn cùng tông chủ thương lượng, đạt thành thống nhất ý kiến.
Đại trưởng lão tâm tính ác độc, lại bí mật mời chào thân tín, không phải loại lương thiện.
Hai lão đầu dối trá này, thật đúng là muốn mặt mũi đều đầy đủ.
- Nếu như toàn bộ dựa vào nghĩa khí làm việc, tông chủ làm sao gọi là tông chủ.
Tần Mệnh không khách khí nữa.
Tần Mệnh đưa lưng về phía hắn, thái độ kiên quyết: - Nếu như không giết đại trưởng lão, ta có lỗi với phụ mẫu ta thi cốt không còn, thực xin lỗi Tần gia cùng toàn thành chịu khổ.
Tựa như chính mình không cho phép hắn còn sống, đại trưởng lão cũng sẽ không cho phép hắn sống.
- Chờ ngày hắn giết ta, có phải các ngươi đã có lý do hay không?
Tần Mệnh miễn cưỡng tiếp nhận, trực tiếp để cho bọn họ xử trí đại trưởng lão cũng không thực tế.
Nếu như định ngươi làm tông chủ, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Tần Mệnh nhanh chóng hiểu được mục đích của bọn họ: - Mỗi lần các ngươi làm việc đều phải khéo léo như vậy sao?
Đại trưởng lão là trưởng lão, người đứng đầu một tông, lại là người chấp hành tông quy, địa vị gần với tông chủ, trừ phi đại thị phi sai lầm, nếu không tuyệt đối không có khả năng xử trí.
Tần Mệnh từ biệt trưởng lão Dược Sơn, xuống núi.
Nếu như trực tiếp chèn ép Đại trưởng lão, khó tránh khỏi sẽ khiến cho các trưởng lão khác mâu thuẫn, tạo thành nội bộ Thanh Vân tông lay chuyển.
Hơn nữa thực lực của mình càng ngày càng mạnh, đối với đại trưởng lão càng là kích thích.
Tần Mệnh ngữ khí lạnh lẽo.
Trưởng lão Dược Sơn nghiêm túc hai câu sau đó, ngữ khí hơi chậm lại: - Đại trưởng lão là ta nhìn lớn lên, hắn giỏi ẩn nhẫn, dã tâm bừng bừng.
- Ý ngươi là sao?
Lão đầu tử này so với tông chủ càng có quyết đoán.
Đóng chặt là xong rồi sao?
Chúng ta hỗ trợ đằng sau.
- Chúng ta sẽ không xử lý hắn, nhưng ngươi có thể.
- Lăng Tuyết sư tỷ, ngày mai ta sẽ đi, ngươi rảnh rỗi đến Lôi Đình cổ thành ngồi một chút.
Tông chủ không chỉ phải có quyết đoán, càng phải có công chính, bằng không tại sao lại phục chúng.
Trước khi rời khỏi Dược Sơn, Tần Mệnh đi đến dược viên nơi Lăng Tuyết bế quan.
- Chúng ta sẽ cùng đại trưởng lão nói chuyện, tận lực xin lỗi ngươi.
Giữ hắn lại một ngày, chính mình một ngày không được an bình, không chừng lúc nào đó sẽ làm ra chuyện thương tổn hắn, thương tổn Tần gia.
- Chờ đã!
Bất quá từ lời nói của trưởng lão Dược Sơn, Tần Mệnh vẫn mơ hồ cảm nhận được quyết tâm xử trí đại trưởng lão của hắn, đứng ở vị trí của hắn, có thể làm ra quyết định như vậy, cũng coi như không dễ dàng.
Tần Mệnh trực tiếp xoay người rời đi.
- Ta sẽ trở lại và suy nghĩ về vấn đề này.
- Các ngươi rốt cuộc là xử trí hay không xử trí.
Ta vẫn chưa nói hết lời.
Lăng Tuyết đang tu luyện, trong khuê phòng phủ đầy sương lạnh, ngay cả mép cửa sổ cũng đóng băng tinh, nhiệt độ cực thấp.
- Ngươi quá mức xuất sắc, hẳn là học trí tuệ của sư phụ cùng tông chủ, từng bước từng bước, trầm ổn xử sự, không có chỗ xấu.
- Mười mấy tuổi vì sao lại phải sống thành mấy chục tuổi?
Tuổi nào thì nên có cách sống như thế đó.
- Ngụy biện.
Tần Mệnh cười cười, ghé vào mép cửa sổ: - Đệ tử trong tông đến Huyền Võ cảnh cơ bản đều sẽ đi ra ngoài tu luyện, ngươi sẽ đi ra ngoài sao?
