Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 2941: Thời không giao thoa




Chương 2942: Thời không giao thoa (1)

Tất cả mọi người sửng sốt một hồi, kinh hồn đứng dậy, Bạch Hổ lại giận dữ gầm to một tiếng, ngăn ở trước mặt bọn họ, khí tức sát phạt mênh mông cuồn cuộn cánh đồng tuyết, kích thích bông tuyết ngập trời.

Tần Mệnh kéo lấy An Linh Tê, lao thẳng đến trong u cốc sơn động xa xa, bành một cái nổ lớn, đem An Linh Tê đập phá đi vào toàn bộ.

- Tiểu Hắc, cho ngươi!

Từ từ hưởng thụ!

An Linh Tê bị bóp đến mê man, giãy dụa muốn đứng lên, bất ngờ phát hiện trước mặt vậy mà có một con heo đen đang đứng đấy.

Một câu lập tức ngăn chặn miệng lưỡi đám người, bọn hắn chịu đựng lấy cỗ nộ khí trong lòng kia, không dám nói lung tung.

Tế Dạ Vu Chủ cau mày lại, cái giọng điệu cãi nhau này làm sao nghe cứ không đúng chút gì đấy.

- Không có việc gì, ta không ngại.

- Ngươi.

Tần Mệnh như là một đầu dã thú đụng vài chục lần, Táng Hoa không chịu nổi quấy nhiễu mới miễn cưỡng giải trừ phong ấn, thả hắn đi vào.

- Tìm đến tình yêu cho nàng.

- Tần Mệnh!

Tần Mệnh giơ tay lên, chỉ chỉ kén cây mờ mịt linh khí giữa không trung kia: - Trong chỗ này có một hài tử!

Sao Vu Chủ lại cùng hắn ầm ỹ, làm sao không trực tiếp giết chết a?!

Đối mặt một tên điên dã man, làm việc không hề cố kỵ như vậy, trừ phi thật muốn làm kẻ địch, nếu không trong lòng bọn hắn không muốn quá đối kháng.

- Cút!

Ta nhớ không lầm chứ.

- Táng Hoa còn trong chỗ này?

- Để cho ta đi vào!

Tần Mệnh xem như khách quen của Vạn Tuế Sơn, năm đó đã đi qua một lần, hơn nữa còn thật để cho hắn chạy ra đi, không chỉ chạy ra, còn mang theo một thuyền người chạy.

Ngươi là ưa thích khẩu vị bình thường, hay là khẩu vị nặng?

Tần Mệnh bay lên không, xông về núi lớn xa xa.

- Ai cùng ta đi đi tìm An Linh Tê trở về?.

- Muốn sống rời khỏi Vạn Tuế Sơn, còn phải dựa vào ta, đừng đứng ở đó hành động không biết điều!

- Giết ta, ngươi liền ở lại Vạn Tuế Sơn chờ chết đi.

Nhìn Hắc Lôi của ta cứng, hay là tầng băng này của ngươi cứng!

Nơi này là Vạn Tuế Sơn, muốn sống lâu vài năm còn phải dựa vào Thất Nhạc Cấm Đảo chúng ta, đừng cho mặt không biết xấu hổ.

Có bao xa cút bao xa!

Tần Mệnh vẻ mặt quái dị, cẩn thận đánh giá Táng Hoa: - Ta nhớ được biện pháp chúng ta áp dụng qua lúc ấy.

- Ta muốn gặp nàng.

Bọn người Mộ Dung Tuệ, Tế Dạ Vu Chủ không hẹn mà cùng nhíu mày, quay đầu lại nhìn qua chỗ sườn núi vang vọng tiếng gào thét kia.

Ô Kim Bảo Trư đều sửng sốt trong chốc lát, nhìn Tần Mệnh đã biến mất bên ngoài một cái, nhìn lại nữ tử xinh đẹp kinh ngạc trước mặt.

- Thật không mở đúng không?

- Tần Mệnh, thật cho rằng ta không dám giết ngươi?

Ta có thể biến thành hình người, cũng có thể duy trì hình tượng oai hùng hiện tại này, tùy ngươi chọn, ta đều được!

An Linh Tê đột nhiên bộc phát, dậm chân thét lên, sụp đổ phát điên.

Phía trên núi lớn xa xa truyền đến tiếng vang lớn rung trời, Tần Mệnh như là một cái hoàng kim trọng chùy, rất mãnh liệt đụng chạm lấy tầng băng trên thân núi, sụp đổ lên vụn băng đầy trời, đung đưa lấy núi lớn.

- Ngươi nói ngươi sẽ khống chế chúng.

Mộ Dung Tuệ thỉnh cầu nhìn mấy vị Thiên Võ, nàng thật sợ con heo đen kia chà đạp An Linh Tê cho..

Ít liều lĩnh ở đây!

Sao lạimặt dày mày dạn xông vào trong đây?

Táng Hoa như quỷ mị xuất hiện, ngăn ở trước mặt Tần Mệnh, mắt lạnh nhìn hắn.

- Sư tôn không muốn gặp ngươi.

- Lại nói loạn một câu, lập tức rời khỏi Thất Nhạc Cấm Đảo cho ta!

Nếu không phải cân nhắc đến điểm ấy, bọn hắn đã sớm đem Tần Mệnh đánh ra ngoài.…

Tần Mệnh trở lại cánh đồng tuyết, đứng ở trước mặt yêu thú cùng đệ tử Vu Điện đã làm tỉnh giấc tụ tới toàn bộ, mỉm cười: - Tính cách ta không tốt, với các ngươi còn có thù, trước khi nói chuyện cân nhắc xuống hậu quả, cụ thể mời tham chiếu An Linh Tê.

Ngươi làm gì nàng?

- Ầm ầm!

- Ngươi mở hay không mở?

Táng Hoa mặt ngọc lạnh xuống.

- Cô nương, ta thấy ngươi mông lớn eo mảnh, ngực ưỡn chân dài, thích hợp sinh đẻ nuôi dưỡng, có hứng thú cùng heo ca ca làm ra đại kế sinh sôi nảy nở cống hiến là muôn dân trăm họ hay không?

Lại không mở ta bổ hỏng cái núi này của ngươi!

- Cút!

- Cái gì?

Khóe mắt Mộ Dung Tuệ có chút co lại, chưa từng gặp qua kẻ nào vô liêm sỉ như thế, nàng nháy mắt với bọn người Tế Dạ Vu Chủ, cũng không có ai ra mặt chặn đường, đều làm bộ nhìn không thấy.

- Ngươi cút ra ngoài cho ta!

Mặc dù có thành phần vận khí, nhưng tối thiểu có hi vọng.

- Tần Mệnh, ta phải giết ngươi!

Tần Mệnh đột nhiên bạo lên, vọt tới trước mặt kén cây cách mặt đất vài trăm trượng.

- Ngươi đang nói cái gì?

Dù sao Lôi Chủ bọn hắn cũng đều đã rơi xuống sâu trong Vạn Tuế Sơn, không xác định hiện tại tình huống như thế nào lại là thực lực gì, nhưng chỉ cần còn có dư lực, nhất định sẽ tìm tới nơi này báo thù, bọn hắn giữ lại Tần Mệnh chính là giữ lại tai hoạ ngầm.

Táng Hoa lạnh lùng nhìn lên Tần Mệnh: - Nói ra phương pháp ngươi chạy ra Vạn Tuế Sơn năm đó, ta có thể cho phép ngươi ở lại cấm đảo.!

Mộ Dung Tuệ nói: - Sư tôn nói, không tiếp khách!

- Hài tử kia là ai?

Sắc mặt Tần Mệnh phức tạp nhìn ngọc nhan gần ngay trước mặt, lông mày cau lại, từng chữ nói ra, hỏi lại: - Hài tử kia là ai!

Táng Hoa chậm rãi kéo căng tay phải, quấn quanh lấy xiềng xích áo nghĩa, trong ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng vẫn lạnh lùng trước sau như một, cảnh cáo lần nữa: - Rời khỏi!!

- Ta muốn gặp hắn!

Tần Mệnh một tay chộp tới kén cây.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.