Hồng Nhãn Độc Chu?
Đám dong binh vừa sửng sốt vừa sững sờ, giật mình bừng tỉnh, chửi ầm lên, hoảng hốt cầm lấy binh khí.
Tần Mệnh trước tiên một bước vọt vào sơn cốc, mang theo Kiều Sâm trốn vào sâu trong sơn cốc, nhếch miệng cười với đám dong binh: - Mấy đại ca, từ từ hưởng thụ bữa tiệc Độc Chu thật tốt nhé.
- Lão tử bổ ngươi.
Nam tử hùng tráng giận dữ quát, cầm đao nhìn về phía Tần Mệnh.
Một hồi lâu mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.
Nếu ta chết, ta làm quỷ cũng không buông tha ngươi.
Tần Mệnh tả xung hữu đột, thành công giết ra vòng vây, đang muốn tìm Kiều Sâm, kết quả đã không còn nữa.
Một dong binh giơ tay đánh ngất nàng.
Bọn họ giận dữ, lập tức né tránh phi đao.
Tần Mệnh khiêng Triệu Mẫn lao ra, ba vị dong binh bị đánh bị thương kia nổi điên xông về phía Tần Mệnh: - Chạy đi đâu!
Liên tục đánh ra ba thanh phi đao, đánh về phía ba vị dong binh cuối cùng..
Trước khi Hồng Nhãn Độc Chu vây quanh đám dong binh, dẫn đầu xông vào..
Tần Mệnh kêu lên đau đớn, thiếu chút nữa quăng Triệu Mẫn ra ngoài.
- Tần Mệnh, ngươi.
Sơn cốc một mảnh đại loạn, nam tử hùng tráng cùng các dong binh khác đều bị Hồng Nhãn Độc Chu bao phủ, nhưng bọn họ đều không phải dong binh bình thường, sức chiến đấu vô cùng cường hãn, thật sự chống đỡ được đợt tấn công đầu tiên, cả người đẫm máu lần nữa tập hợp lại với nhau, thậm chí bắt đầu triển khai phản kích.
- Đại ca!
Kiều Sâm thở hổn hển, cũng ngước mắt nhìn Tần Mệnh.
Cứu ta!
Tần Mệnh vọt vào rừng rậm không lâu, phát hiện Kiều Sâm đang chạy trốn, trong tay còn cầm thanh Kim Mân Thanh Đồng kiếm của hắn.
- Tiểu tử, lão tử và ngươi không xong.
Kiều Sâm không thể tin được Tần Mệnh lại cứu mình.
Tám vị dong binh cất tiếng hô to, liên thủ giết Hồng Nhãn Độc Chu.
Sau một khắc, năm con Hồng Nhãn Độc Chu vây quanh.
- Tiểu tử, ta nhớ kỹ ngươi rồi!
Triệu Mẫn tỉnh lại, nhưng vô cùng suy yếu, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Mệnh.
Tần Mệnh giết đến trước mặt, giống như mãnh hổ điên cuồng, một cái Kim Cương Hám Sơn, lực bộc phát chừng hai ngàn cân.
- Đại ca, đừng để ý hắn, giết ra ngoài, giết ra ngoài.
Tần Mệnh đánh tới trước mặt, Đại Diễn Cổ Kiếm đánh ra kiếm quang sắc bén, mạnh mẽ tránh lui ba người.
Tần Mệnh can đảm không sợ, trước nay chưa từng có, quay cuồng trên phạm vi lớn, hiểm lại càng hiểm chạy ra ngoài từ trong vòng vây bắt của ba người.
- Vậy sao?
Một dong binh khiêng Triệu Mẫn, trà trộn vào đội dong binh.
Đội ngũ dong binh lập tức rối loạn trận tuyến, đám Hồng Nhãn Độc Chu đang vây quanh lập tức bao phủ bọn họ.
Nhìn thấy trong sơn cốc có nhiều 'thức ăn' như vậy, chúng nó hung tính đại phát, phun ra độc khí, cuồng múa chân nhọn, nhào về phía đám dong binh.
Nhưng phi đao đều mang theo độ cong, toàn bộ đả kích từ bên cạnh, phốc, máu bắn tung tóe khắp nơi, toàn bộ đâm thủng vào da, đánh vào thân thể, đao lực mạnh mẽ đánh lui ba người bọn họ một cái, tiếng kêu thảm thất thanh vang vọng.
Triệu Mẫn giãy dụa thét chói tai.
- Giết!
Nửa bên thân thể dong binh kia đều giống như vỡ vụn, rời khỏi mặt đất bay lên, mang theo cỗ cự lực va chạm kia, đụng về phía trước.
- Tự mình trốn?
Tần Mệnh ném Kiều Sâm xuống, giết về phía vòng chiến.
Tần Mệnh một tay khiêng Triệu Mẫn, một tay cầm kiếm, đánh ra kiếm quang sắc bén, mắt thấy đã sắp phá vòng vây đi ra ngoài, bên cạnh đột nhiên lại xuất hiện một con Hồng Nhãn Độc Chu, chân nhọn như trường mâu xé rách lưng Tần Mệnh, máu tươi đầm đìa, thiếu chút nữa đã đánh thủng cơ thể hắn.
Kiều Sâm thở hổn hển: - Các ngươi còn sống, thật tốt quá, ta đang định đi tìm người giúp đỡ.
Ba vị dong binh rống giận, nhưng hiện tại bất chấp Tần Mệnh, luống cuống tay chân ứng phó với Hồng Nhãn Độc Chu.
- Tần Mệnh!
- Câm miệng lại!
Thực lực những dong binh này đều rất mạnh, lại rất điên cuồng, Tần Mệnh không muốn cứng đối cứng với bọn họ, sau khi giết lui bọn họ liền trực tiếp vọt vào trong.
Triệu Mẫn trên vai cũng bị ném ra ngoài, vững vàng rơi vào tay Tần Mệnh.
Vết thương của bọn họ đều rất nặng, không dám trêu chọc Hồng Nhãn Độc Chu.
Những dong binh khác khẩn trương kêu lên, Hồng Nhãn Độc Chu đã giết vào.
Nam tử hùng tráng đang toàn lực đánh giết mấy con nhện, kết quả dong binh phía sau hung hăng đụng vào trên người hắn, hắn bất ngờ không kịp đề phòng, bước chân lảo đảo, thiếu chút nữa nhào trên mặt đất, một con Độc Chu ở phía trước một ngụm cắn lên vai hắn, con Hồng Nhãn Độc Chu bên cạnh lập tức nhào vào, móng vuốt độc nha không chút khách khí chào hỏi.
Răng rắc!
Ngoại trừ có ba con Hồng Nhãn Độc Chu đuổi theo không rời xông ra khỏi sơn cốc, nhưng những con nhằn độc khác vẫn tiếp tục vây quanh dong binh chém giết.
- Tiểu tử, ngươi chán sống rồi.
Ước chừng vượt qua hai ngọn núi, tốt xấu gì cũng là vứt bỏ được Hồng Nhãn Độc Chu, bọn họ sức cùng lực kiệt, tựa vào mấy gốc cây lớn thở dốc.
Số lượng Hồng Nhãn Độc Chu nhiều lắm, hình thể lại cực lớn, còn có cái chân nhọn khoa trương dài ba thước, đột nhiên toàn bộ xông vào sơn cốc, trực tiếp chiếm cứ nửa không gian.
Nam tử hùng tráng hung tợn trừng mắt nhìn Tần Mệnh một cái, sau đó cầm đao giết về phía bầy Hồng Nhãn Độc Chu, không quên quát lệnh cho những dong binh khác: - Mang theo tiểu nương tử kia, giết ra ngoài.
Bọn họ liên thủ chiến đấu qua nhiều lần, phối hợp vô cùng ăn ý.
Tần Mệnh hừ cười, từ bên cạnh Kiều Sâm vọt tới, ba con Hồng Nhãn Độc Chu phía sau còn đang đuổi theo.
Nam tử hùng tráng một ngựa đi trước, cuồng đao phách trảm, phốc, trước mặt bổ ra một con Hồng Nhãn Độc Chu, bảy người khác theo sát phía sau, hình thành phương trận mũi nhọn, dũng mãnh đụng vào quần Độc Chu.
Tần Mệnh hừ lạnh, khiêng Triệu Mẫn chạy ra khỏi sơn cốc.
Dong binh khiêng Triệu Mẫn giấu ở trong cùng, nghe thấy phía sau không đúng, bất ngờ quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy Tần Mệnh vọt vào.
- Trước đừng chết.
Sau kiếp nạn còn sống, cả người vô lực.
Thật không nghĩ tới Tần Mệnh sẽ đi cứu bọn họ, nhưng mà...
Tại sao?
Điều này rõ ràng là không bình thường.
