Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 313: Kinh hãi miểu sát




Ta vì Thanh Vân tông vất vả nhiều năm, lại không quan trọng bằng một Tần Mệnh .

Hiện tại chuyện ồn ào huyên náo, hắn càng là mang trên lưng các loại xấu xí.

Nhưng không sao cả, chỉ cần có thể lấy được Tần Mệnh, đoạt được truyền thừa, cảnh giới hắn đình trệ mấy năm liền có thể tăng lên trên phạm vi lớn.

Đến lúc đó ai còn dám xem thường ta?!

Ngươi nghĩ có thể giữ được sao?

Lý Linh Đại ôm nàng: - Yêu Nhi cô nương đâu, không phải nàng trở về mời gia gia nàng sao?

Giao Tần Mệnh ra!

Bầu không khí ngoài thành khẩn trương, tất cả mọi người đều cao độ chú ý đến, rất nhiều người không dám thở mạnh.

Ba người bọn họ ngày đêm không ngừng chạy đi, rốt cục trước khi các tông các Vương khác vây quanh Lôi Đình cổ thành chạy tới nơi này, nhất định phải mau chóng mang Tần Mệnh đi, sau đó ba phương liên thủ phân chia chúng Vương truyền thừa.

Bầu không khí chợt khẩn trương, năm cỗ thánh uy mênh mông thiên địa, bao trùm hoang dã, không gian bị bọn họ chấn động đến ầm ầm buồn bực.

Đám sát thủ trao đổi ánh mắt, phân biệt nhìn chằm chằm tần Dĩnh, Nguyệt Tình, Lăng Tuyết, cùng với Lý Linh Đại và các nhân vật chủ chốt khác.

Cốc chủ Hoàng Phong cốc Yến Lâu ẩn núp ở chỗ tối, lặng lẽ tập trung vào tông chủ Bách Hoa tông .

Tần Dĩnh sốt ruột nước mắt chảy dài, giấu ở trong ngực dì.

Thân thể mềm mại của Tần Dĩnh khẽ run.

Khi Tông chủ Thanh Vân tông rốt cục cũng rời khỏi thành phủ, cất bước về phía cửa thành, bọn họ toàn bộ lặng yên xuất hiện, nương theo bóng tối ánh sáng, lặng yên phân tán đến các nơi trong thành phủ, điều tra Tần Mệnh.

Chẳng lẽ Tần Mệnh không ở trong thành?

Bọn họ đều là tinh anh Yến Lâu tự mình lựa chọn, cảnh giới rất cao, thực lực cùng kinh nghiệm đều là át chủ bài.

Mọi người khẽ thở dài, cho dù thật sự tới, Cầu Lân rốt cuộc là hỗ trợ, hay là chiếm đoạt?

Ai sẽ cứu chúng ta?

- Làm sao bây giờ?

- Cho dù các ngươi có được Tần Mệnh thì như thế nào?

- Thừa dịp chuyện còn chưa khống chế được, giao ra Tần Mệnh, ta có thể tha cho ngươi tàn mệnh.

Cho dù cuối cùng không tìm được, mọi người cũng sẽ cho rằng Thanh Vân tông chủ bọn họ giấu đi.

Đường đường Thanh Vân tông sẽ bị ngươi chắp tay nhường cho Mãng Vương phủ làm chư hầu?

Nhưng mà, thời khắc giương cung bạt kiếm, hơn mười tên sát thủ đỉnh cấp đến từ Hoàng Phong cốc từ dưới đất lẻn vào Lôi Đình cổ thành, thừa dịp không khí khẩn trương Mãng Vương cùng tông chủ Thanh Vân tông đối kháng, ẩn núp đến gần thành phủ.

Bắt sống!

Tông chủ Thanh Vân tông than thở: - Cho dù ngươi muốn mưu phản, cũng không thể đánh mất tôn nghiêm.

Tông chủ Thanh Vân tông nắm chặt nắm tay, dứt khoát nghênh đón Mãng Vương: - Muốn chiến liền chiến!

Dù sao chúng Vương truyền thừa quá lớn.

Không đợi tông chủ Thanh Vân tông cùng Mãng Vương đối đầu, bọn họ đã chuyển biến các nơi trong thành phủ, điều tra các góc.

Nếu nàng không cầu xin chúng Vương truyền thừa, cũng không đến mức vì Tần Mệnh mà mạnh mẽ khai chiến với Mãng Vương.

Tông chủ Thanh Vân tông cùng Mãng Vương còn chưa khai chiến, khí thế thao thao đã giống như sóng lớn đụng vào nhau, tiếng ầm ầm rầm rĩ như sấm cuồn cuộn, lan tràn ở trên cao ngoài thành .

Tông chủ Thanh Vân tông giận dữ mắng.

Lý Linh Đại các nàng sợ hãi.!

Đại trưởng lão nhắc nhở Lý tông chủ.

Đại trưởng lão bọn họ đều không phải mãng phu, cũng không dám khuấy độngâ mang Tần Mệnh đi.

Trong hoang dã có rất nhiều thế lực ẩn núp lại lui về phía sau, để tránh bị thánh uy của hắn ảnh hưởng.

Thái độ của Mãng Vương kiên quyết, sải bước tiến về phía trước.

- Nỏ mạnh hết đà, cũng xứng mạnh miệng.

Những sát thủ này đều được lựa chọn kỹ lưỡng, bí pháp quỷ dị, cảnh giới cao thâm, nhanh chóng phân tán, bí mật điều tra.

Mãng Vương hoàn toàn không để ý tới tông chủ Bách Hoa tông ở xa xa, đoán là nàng không dám nhúng tay vào.

- Đủ rồi!

Mãng Vương sải bước đi về phía Lôi Đình cổ thành, mỗi một bước đều giống như núi lớn di chuyển, chấn động trên cao, kinh hãi dân chúng cả thành.

Cho dù ta hủy diệt chúng Vương truyền thừa, cũng tuyệt đối sẽ không để cho hắn rơi vào trong tay các ngươi.

Nguyệt Tình khẽ thở dài: - Không trách được nàng, nàng không nắm chắc chống lại Mãng Vương, đại trưởng lão cùng Yến Lâu, không có khả năng dễ dàng nhúng tay vào.

Bức bách bọn họ giao ra Tần Mệnh, ít nhất phải biết Tần Mệnh ở đâu.

Ngươi đứng đằng sau Mãng Vương là ý gì?

- Chúng ta sẽ làm gì?

- Vì sao tông chủ Bách Hoa tông không ra tay?

Cho nên bọn họ nghĩ ra biện pháp, do Mãng Vương ra mặt mời Thanh Vân tông chủ, lại dùng thủ đoạn ám sát mang Tần Mệnh đi, thần không biết quỷ không hay, làm cho tất cả mọi người cho rằng Tần Mệnh còn ở trong thành.

Chúng ta làm sao bây giờ?

Hoặc đã được giấu ở nơi khác?!

Tông chủ Bách Hoa Tông lạnh lùng nhìn bọn họ giằng co, không có ý tứ nhúng tay vào.

Cuối cùng ta nhắc nhở ngươi, bàn giao hắn ra!

Thế nhưng, chỗ nào có Tần Mệnh nào, ngay cả cái bóng cũng không có.

- Giao hay không là chuyện của ngươi, bảo toàn như thế nào là chuyện của chúng ta.

Dù sao cướp đi dễ dàng, bảo trụ hắn liền khó khăn.

Mãng Vương bạo phát thánh uy vặn vẹo không gian, sơn hà trọng uy tràn ngập phảng phất muốn đè sập hoang dã.

Nếu không đừng trách ta trước mặt mọi người chém đầu ngươi!

Đám sát thủ tụ tập vào chỗ tối như một cái bóng, hơi thương lượng, toàn bộ nhìn chằm chằm người Tần gia tụ tập trong viện.

Bọn họ làm việc quả quyết, vừa mới thống nhất ý kiến, toàn thể khởi hành, nhanh như mũi tên nhọn, từ trong bóng tối lao ra, nhào về phía người Tần gia cách đó mấy chục thước.

- Có nguy hiểm!

Đồ Vệ và Diệp Tiêu Tiêu bừng tỉnh, một khắc xoay người, đám sát thủ áo đen đã tiến vào phạm vi mười thước, nhanh như là lưu quang.

- Bắt sống!

Đám sát thủ đồng thanh khẽ quát, thân như giao long, ra tay như điện, sát khí lạnh thấu xương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.