Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 3168: Phong Thiên Tà Long Trụ




Chương 3169: Phong Thiên Tà Long Trụ (1)

- Thấy rõ ràng chưa, ai bắt Long Nghiêu.

Chung Bình Dương quay đầu lại nhìn qua người bên cạnh.

Mọi người lắc đầu liên tục, ngay cả sợi lông cũng không thấy.

- Hắc...

- Bên ngoài đã truyền ra, ta nghe được tin tức sẽ trở lại, các sư huynh đệ khác đã đi ra ngoài điều tra.

Hai tảng đá vang lên tiếng nổ lớn như sấm rền, như là non sông tầng đất muốn nứt mở, thanh âm vô cùng nặng nề.

Cách đó không xa sôi trào lấy hai mảnh kim quang, như là hai vòng mặt trời giắt ngàn, uy năng cuồn cuộn, cùng ánh sét đầy trời đan vào thành ánh sáng chói lọi hoa lệ phi phàm, chiếu khắp cung điện.

Đi ra ngoài không bao lâu đã bị người khác bắt đi.

- Long Nghiêu sư đệ hắn..

- Ầm ầm.

- Đây là nơi nào?.

Một nữ tử xinh đẹp không gì sánh được đang ngồi ở trong gian phòng tĩnh mịch, cùng mấy vị trưởng lão thương lượng cái gì.

Đệ tử kia đến quá nôn nóng, thở không ra hơi.......

Trong một tòa trang viên u nhã tĩnh mịch, đệ tử Yêu Hỏa Tông vội vã xông tới.

- Răng rắc.

Một đầu hổ yêu màu trắng uy mãnh chấn nhiếp tại trước mặt bọn họ, khí tức sát phạt ngập trời, cuộn trào mãnh liệt bành trướng, mơ hồ hiện ra hình dáng đại hổ nguy nga như núi lớn, mang cho bọn hắn áp bách khủng bố.

Chúng đang nổ tung tóe, cường quang chói mắt không ngừng từ bên trong sôi trào đi ra, vết nứt lan tràn, cường quang không ngừng hừng hực.

Hắn.

- Long Nghiêu sư đệ đến phân hội Lâm Lang các mua đồ, kết quả bị một người không biết từ đâu xuất hiện hố cho, dùng chín ngàn tinh tệ mua hai tảng đá, hơn nữa.

Hơn nữa.

Long Nghiêu thống khổ lại suy yếu, toàn thân giống như bị quật ngã tất cả khí lực, cơ bắp xương cốt đều bủn rủn vô lực, không thể khống chế nhè nhẹ run run.

Thạch phôi lắc lư dữ dội, mặc dù chỉ chừng một thước, lại lắc lư ra thanh thế đất rung núi chuyển như dữ dội, cùng mặt nạ và áo giáp hoàng kim trên không trung chiếu rọi lẫn nhau, cường quang càng ngày càng mãnh liệt, dường như đều muốn đè ép qua lôi triều, đem cả mảnh không gian đều chiếu sáng thành màu vàng rực rỡ..

Bên trong lôi trì như là có một tấm chắn như, uy năng vô cùng khủng bố, tản ra khí tức hoang cổ.

Mặt đất vô cùng cứng rắn, như là viên đá hoặc như là huyền thiết cứng cỏi, còn không ngừng bập bềnh lấy gợn sóng hào quang kỳ diệu, như là ẩn chứa năng lượng khủng bố nào đó..

- Sư tỷ!

Hắn kinh ngạc nhìn tình cảnh xung quanh, là đang ở trong một mảnh cung điện mỹ lệ lại hoa mỹ, cường quang lập loè, vàng rực điểm điểm.

Có thanh tuyền chảy xuôi, có lão dược tỏa hương thơm, còn có linh hoa linh thảo ưu nhã chập chờn, hào quang điểm điểm.

- Cái gì?

- Xảy ra chuyện gì?.

Dù sao Thiên Không Thành cũng không có người quen, toàn bộ thời đại loạn võ đều không có mấy người quen, ngoại trừ cái bức vẽ kia thì những thứ khác cái gì cũng không biết, hắn chỉ muốn hơi chút bé nhỏ thay đổi hình dáng khuôn mặt một chút, thật giống như biến thành người khác, không có người nào nhận ra.

Tần Mệnh thay đổi dung mạo, trở lại Thiên Không Thành, cứ như vậy phối hợp Long Nghiêu vừa về phố dài bị cướp đi, tìm tửu lâu ngồi xuống..

Mọi người bỗng nhiên đứng dậy, trợn mắt nhìn.

Nữ tử đúng là Long Kiều Yêu Hỏa Tông, cũng đều là yêu nghiệt và thiên kiêu có tiếng cả Cổ Hải.

Bầu trời treo cao lấy một mảnh lôi trì, mênh mông cuồn cuộn không dứt, ầm ầm đinh tai nhức óc, chấn đến cả tòa cung điện đều đong đưa.

Sư tỷ!

Y phục đỏ rực bó sát người phác họa ra dáng người nóng nảy chọc người, chiến giáp màu đen bên ngoài tức thì thể hiện ra một tư thế oai hùng dã tính hiên ngang, cho người ta một loại mỹ cảm kinh tâm động phách, ngay cả gian phòng này coi như tao nhã yên tĩnh đều trở nên nhiệt lực mười phần....

Này thì xui xẻo thôi luôn.

Tần Mệnh gọi bầu rượu, chọn chút thức ăn, nhàn nhã mà bắt đầu ăn, thoạt nhìn rất bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay lại nhẹ vỗ về Vĩnh Hằng Văn Giới, ý thức đã ở trong kia hóa thành thật thể, nhìn xuống bọn người Long Nghiêu toàn thân đẫm máu.…...

- Hắn gây họa?

Chung Bình Dương vui vẻ.

Nàng nhiều lần nhắc nhở Long Nghiêu không nên tùy tiện đi ra ngoài, nhưng Long Nghiêu chính là không nghe, nhất định muốn lãnh hội Thiên Không Thành nở mày nở mặt.

Giữa cung điện vang vọng lên tư thế hào hùng dữ dội, chấn đến bọn người Long Nghiêu khí huyết không thông, thậm chí có một loại cảm giác kính sợ nói không nên lời, nhịn không được phải muốn thần phục hai tảng đá kia.

Sắc mặt nàng lạnh xuống, văn ấn hỏa diễm chỗ mi tâm đều giống như chân thật mạnh mẽ nhảy động.

Răng rắc.?

Sắc mặt mấy vị trưởng lão kia đều trầm xuống trầm xuống, lăng lệ ác liệt nhìn đệ tử kia.

Ầm ầm.

Ý thức thể của Tần Mệnh phấn chấn nhìn thạch phôi, đi ra, muốn đi ra!

Bạch Hổ đều cảm nhận được một cỗ áp bách lớn lao, dường như một tôn Tiên Vương muốn từ bên trong xuất thế, mang theo một loại sát uy thẳng tiến không lùi, kích thích lực lượng sát thần trong huyết mạch nó.

- Răng rắc!

Ầm ầm!

Long trời lở đất, hai khối thạch phôi trọn vẹn sụp đổ thành bụi, hai mảnh cường quang ngập trời mà lên, dường như đại dương mênh mông nổi lên sóng dữ như ngút trời, cùng với âm thanh loong coong đinh tai nhức óc, cùng với khí tức chiến trường xơ xác tiêu điều, hòa cùng mặt nạ và áo giáp hoàng kim.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.