- Ha ha, đồ thành, đồ thành!
Bọn họ suồng sã rống to, có một nam tử hùng tráng hung hăng dậm đất, sóng địa chấn mạnh mẽ từ hai chân xuyên vào lòng đất, dẫn đến địa tầng đứt gãy, mạnh mẽ sinh ra động đất, tiếng ầm ầm bao trùm khu thành ngàn mét, mặt đất nứt nẻ, bụi dày đặc phun mỏng, rất nhiều kiến trúc bị vô tình cắn nuốt.
Trong nội thành, phân tán hơn hai mươi vạn thành dân, bọn họ ôm chặt lấy nhau, sợ hãi run rẩy, không dám nghe tiếng động lớn la hét xa xa, hài đồng khóc lóc, phụ nhân cầu nguyện, tuyệt vọng hoảng sợ.
Chiến trường Thánh Võ trên cao kịch liệt cuồng bạo, đám người Lãnh Sơn không cam lòng yếu thế, rất nhanh phá hủy ngoại thành, sau đó toàn bộ hàng lâm nội thành.
- Người Tần gia!
- Có thể còn trên đường đi.
- Đừng nói nhảm với bọn chúng, giết cho ta, tận tình giết.
- Nàng có lý do để không nhúng tay vào, cũng có lý do để nhúng tay vào, tùy thuộc vào quyết định của riêng nàng.
Hai mắt Diệp Tiêu Tiêu đỏ lên, hận không thể giết ra ngoài...
- Chúng ta phải trơ mắt nhìn bọn họ chịu chết sao?
Bọn họ cố ý cao giọng hô to, chạy như điên, giống như mũi tên rời cung, tung bay trên không, phân tán về phía đám người.
Ra khỏi đây ngay!
Kỳ lạ...
A..
Tần Dĩnh mặt đầy nước mắt, khóc lóc cầu xin Đồ Vệ..
Giao ra Tần Mệnh, nếu không đồ toàn thành ngươi.
Năm võ giả cực lực muốn loại bỏ thứ trong thân thể, nhưng căn bản vô ích, thứ quỷ dị này giống như là một ít tiểu xà bò loạn toàn thân, cũng rất nhanh chui vào đầu.
Rầm rầm, năm người giống như đụng phải tường thành vô hình, rầm, đụng phải mặt bọn họ đầy máu, kêu thảm thiết rơi xuống đất, không đợi bọn họ phục hồi tinh thần lại, toàn bộ bị lực lượng mạnh mẽ lại vô hình hung hăng đè lại, dừng trên mặt đất.
Lăng Tuyết nhìn từ xa, dưới tầng mây huyết khí ngập trời, mảnh thuần khiết huỳnh quang giống như mảnh tịnh thổ thánh khiết kia, chói mắt mà mờ ảo, nhưng thủy chung không có ý ra tay.
Trong thành phủ, đám người Đồ Vệ sắc mặt khó coi, như lâm vào đại địch thủ hộ người Tần gia.
- Tông chủ Bách Hoa tông vì sao còn không ra tay?..
Cái gì đó, buông ta ra!
- Hắc hắc, lát nữa đều gọi lớn tiếng một chút cho lão nương, kêu càng thảm càng tốt, ta ngược lại muốn nhìn xem Tần Mệnh có thể nhịn đến khi nào.
- Cầu Lân tông chủ đã tới rồi, Yêu Nhi đâu, những người khác của Huyết Tà tông đâu?
- Đáng giận!
Có đủ để chúng ta giết không?
Vẫn phải nhìn bọn họ chịu chết.
Là ai?
- Các ngươi không giữ được truyền thừa chúng Vương, giao ra!
Tần Dĩnh bi thích nỉ non, nhưng đúng lúc này, trên đường phố bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương, nghe sởn hết gai óc, nhưng hình như không phải thanh âm tàn sát, vô cùng.
Tuy nhiên..
Mà chiến trường Thánh Võ Cảnh trên cao càng giống như tiếng thiên thần gào thét, sợ tới mức cả người bọn họ phát run.
Đồ Vệ chua xót lắc đầu, ta đi cứu người, ai bảo vệ các ngươi?
Có thứ gì đó quỷ dị bóp cổ bọn họ, cánh tay, hai chân, cũng xé rách đầu, xách bọn họ giơ lên trời cao.
Không cần đi ra ngoài cũng có thể tưởng tượng bên ngoài hỗn loạn, cũng có thể cảm nhận được điên cuồng cùng cường thế đến từ kẻ địch.
- Ai?
Bọn họ điên cuồng giãy dụa, nhưng đều không thể động đậy..
- Cứu người, Đồ thúc thúc, cứu người a.
Trái tim Đồ Vệ đang nhỏ máu, nắm đấm đang run rẩy, hắn khổ sở thủ hộ hơn hai mươi vạn người tám năm a, kết quả lại..
Đám người đại loạn, tranh nhau tụ tập trong góc, cũng có người đau khổ cầu xin.
- Không ai nguyện ý cứu chúng ta sao.
Cách thành phủ ba con đường, đang tụ tập hàng vạn thành dân, một mảnh ô áp, nam tử sợ hãi, nữ tử khóc lóc, đều bị tiếng vang kịch liệt bên ngoài thành làm cho sắc mặt tái nhợt.
- Buông tay, a a.
- A.
Bọn họ vất vả ba bốn tháng xây dựng cổ thành, bây giờ chỉ có thể trơ mắt nhìn nó bị vô tình phá hủy, bị tùy ý tàn phá.
Tần Dĩnh lôi kéo góc áo Đồ Vệ..
Năm vị võ giả nhe răng giơ đồ đao lên.
Lý Linh Đại vô cùng chờ mong tông chủ Bách Hoa tông xuất thủ, cho dù là tỏ thái độ.
- Tần Mệnh ở đâu, trơ mắt nhìn người toàn thành ngươi vì ngươi chôn cùng sao?
- Muốn trách thì trách Tần Mệnh, hắn cầm thứ không nên cầm, hết lần này tới lần khác lại không chịu giao ra.
Ngũ cường giả Địa Võ Cảnh của Mãng Vương phủ xông tới nơi này: - Ha ha, rốt cục cũng tìm được, có bao nhiêu người?
Ai đang đánh lén chúng ta!.
Đáng sợ hơn chính là, bọn họ bỗng nhiên cảm nhận được trong thân thể có thêm một ít thứ gì đó, ở rậm rạp chằng chịt bò, ở trong xương cốt, ở trong da thịt, ở trong mạch máu, chui lung tung khắp nơi.
Trái tim Diệp Tiêu Tiêu khó chịu như mèo cào, nàng vốn tưởng rằng Yêu Nhi sẽ mang theo rất nhiều người tới, nhưng đến bây giờ vẫn chưa thấy bóng người.
Bọn họ đụng phải bốn tòa cửa thành trong nội thành, từ bốn phương vị xông vào nội thành, hành động càng tàn nhẫn hơn, võ pháp cường thịnh thi triển không chút keo kiệt, có người phóng thích hàn triều, đóng băng đường phố, có người phóng thích ngọn lửa, hỏa thiêu lâu các, có người đụng nứt mặt đất, nhấc lên loạn thạch đầy trời, cố ý tạo ra phá hư, từ bốn phương vị tụ tập hướng thành phủ.
Tiếng kêu thảm thiết thê lương làm cho người ta sởn tóc gáy, ngay cả những người phía dưới cũng sửng sốt, không thể tưởng tượng nổi nhìn bọn họ giãy dụa kêu thảm thiết ở giữa không trung, không rõ xảy ra chuyện gì..
Nguyệt Tình khẽ thở dài, không nghĩ tới Mãng Vương bọn họ lại tới nhanh như vậy, hẳn là chậm mấy ngày lại đem tin tức tản ra ngoài, như vậy ít nhất có thể chờ đến cường giả khác của Huyết Tà Tông, làm cho trong thành thêm một phần cảm giác an toàn...
Nàng còn chờ gì nữa?
Toàn thân bọn hắn lạnh lẽo, điên cuồng đấu tranh: - A a a!
- Cứu ta!!
Cứu ta!
- Vương nhị đại ca, cứu ta, mau tới cứu ta.
- Nơi này có vấn đề, đều tụ tập đến nơi này, người đâu a, cứu ta.
