Chương 3375: Hài tử của ai (2)
Tần Mệnh biểu lộ cứng đờ, gần như có thể nghe được trái tim bản thân bang bang hai cái, lập tức dùng ánh mắt giết người trừng mắt nhìn Tiểu Tổ, câm miệng!
Câm miệng cho ta!
Tranh thủ thời gian câm miệng cho ta!
Tiểu Tổ biểu lộ khẽ giật mình, há to miệng: - Thật sinh à nha?
Ta tùy tiện nói!
- Hơn một vạn dặm.
Ta sớm muộn gì cũng hầm canh ngươi!
Hơn nữa, Nguyệt Tình Đồng Hân trọn vẹn không biết rõ tình hình!
Trong đầu Tần Mệnh một hồi than nhẹ, quá xa xôi, hoàn cảnh xấu hổ quả thực sống một ngày bằng một năm.
Đông Hoàng Hạo Nguyên đánh vỡ bình tĩnh, xem như cứu Tần Mệnh, hỏi qua vẫn đề vô cùng sắc bén: - Tại sao phải đem Nguyên Linh áo nghĩa giao cho Táng Hoa?
Tần Mệnh biểu lộ phát khổ, đây là cứu ta, hay là hại ta, như thế nào lại kéo đến trên người Táng Hoa.
Tần Mệnh đè nặng cái cỗ ác hỏa kia nhịn thật lâu, mới cố gắng bình tĩnh mở miệng: - Còn nhớ rõ lời ta thường nói trước kia không?
Hải Hoàng khống chế lấy mạch nước ngầm cuộn trào mãnh liệt lao về phía trước, cũng kiến tạo cho bọn hắn một cái hoàn cảnh yên tĩnh lại rộng rãi.
Nguyên Linh áo nghĩa thuộc về đỉnh cấp cao thượng, nếu như ngươi nuốt Cổ Thiên Thần, thực lực khẳng định tăng nhiều, không chỉ có hi vọng tiến vào Thiên Võ Cảnh thất trọng thiên, càng khả năng để cho uy lực vương đạo tăng cường.
- Táng Hoa cần cơ duyên tiến vào thất trọng thiên, không có Cổ Thiên Thần, nàng ít nhất còn phải đợi một năm.
Hắn thật có chút không rõ , cơ hội tốt như vậy, Nguyên Linh áo nghĩa a, so với Tần Mệnh khi trước nuốt cái gì Hải Khiếu áo nghĩa, Hỗn Độn Thiên Lôi, Đại Gào Thét áo nghĩa, mạnh hơn rất nhiều.
Tiểu Tổ điềm nhiên như không có việc gì nhếch nhếch lông mi, lại xem xét sắc mặt Nguyệt Tình cùng Đồng Hân đằng sau đã rõ ràng có biến hóa, khóe miệng càng vểnh lên sâu.
Bộ dạng Tần Mệnh hiện đang khẩn trương đến không dám nói lời nào không dám quay đầu lại, không thể nghi ngờ là thẳng thắn một chuyện với tất cả mọi người —— hắn thật sanh con cùng Táng Hoa!
Tần Mệnh chịu đựng lấy xấu hổ, kiên trì: - Cách Nhất Tuyến Thiên có còn xa lắm không?
Tần Mệnh cùng Tiểu Tổ mắt to trừng mắt nhỏ, từng đạo sát khí cùng hồ quang điện tán loạn tại đáy mắt, trái tim cũng thình thịch trực nhảy, ai nhanh chuyển chủ đề, di chuyển lực chú ý a, như vậy rất khó chịu.
Mặt Tần Mệnh đều suýt chút nữa xanh , một cỗ ác hỏa vù vù tháo chạy trong lồng ngực.
Chuyện khi nào!.
Ta chỉ là vừa mới ngửi thấy được một mùi hương đặc biệt, hiện tại.
Cơ hội khó được cỡ nào, vì cái gì lại vứt bỏ?
Làm sao có thể!
Hắc hắc, tiểu tử, ta chơi không chết được ngươi.
Đây rốt cuộc là vui đùa, hay là.
Không còn.
Đồng tử mọi người tập thể co rụt lại, lần nữa định tại sau đầu Tần Mệnh.
Nhưng, Tần Mệnh cùng Táng Hoa?
Tiểu Tổ loạn run lông mày, thưởng thức biểu lộ của Tần Mệnh, thưởng thức lấy yên tĩnh hiện tại.
Nhưng hắn càng là sốt ruột, bầu không khí càng là yên tĩnh, biểu lộ mỗi người đều rất quái dị, trong quái dị lại mang theo chút đặc sắc như vậy.
Thiên Đao Vương lặng lẽ nhìn Nguyệt Tình cùng Đồng Hân, hai nữ coi như bình tĩnh, nhưng cái vẻ mặt kia hiển nhiên không đúng.
Bầu không khí yên tĩnh lại yên tĩnh, tất cả mọi người nhìn Tần Mệnh, lại nhìn biểu lộ của Hắc Long.
- Đường còn rất dài, các ngươi từ từ điều dưỡng, không cần lo lắng bên ngoài, Nhân Hoàng đế quốc đuổi không đến...
Tần Mệnh cảm giác lỗ tai mình hừng hực nóng bỏng, cảm xúc xấu hổ bối rối chột dạ tán loạn tại toàn thân, cái cổ đều ướt đẫm mồ hôi, hắn có một loại cảm giác muốn bóp chết Hắc Long, càng có một loại xúc động muốn giả chết.
Tốt nha, vừa gặp mặt đã nắm lấy bảy tấc , nhìn cái biểu lộ này, nhìn cái mồ hôi này, nhìn cái thân thể căng cứng này, quả thực là hình ảnh tuyệt vời nhất Hắc Phượng nhìn thấy mấy năm này.
Nếu như có thể nuốt, nhất đingj có thể làm cho uy lực Thôn Thiên Thú bạo tăng, dù cho tương lai đối diện với các đỉnh cấp Thiên Đạo áo nghĩa khác, đều có thể cường thế áp chế.
Tiểu Tổ bình tĩnh nhìn Tần Mệnh một lát, quái dị nở nụ cười, thoải mái nhàn nhã ngồi trở lại ghế nước, khoát tay: - Không xem là thật, ta tùy tiện nói, đùa giỡn.
Thanh âm Hải Hoàng đột nhiên vang lên trong thủy triều: - Làm sao lại đột nhiên an tĩnh, có phải ta bỏ lỡ cái gì hay không?
Hắc Phượng đều xê dịch sang bên cạnh thưởng thức biểu lộ của Tần Mệnh, vẫn là cái lão ô quy này có năng lực, rất nhiều năm không có có ai dám hành hạ tiểu tử Tần Mệnh này như thế....
Có hài tử cũng không có gì, mọi người cũng đều ngóng trông Tần Mệnh có thể có một hai đời sau, nhưng..
- Một Cổ Thiên Thần, một Táng Hoa, bọn họ là hai Nguyên Linh áo nghĩa, ngươi nuốt Cổ Thiên Thần, không ảnh hưởng Táng Hoa giúp đỡ giúp bọn ta.
Hắn làm bạn cùng Tần Mệnh rất nhiều năm, từ lúc Tần Mệnh đi ra Thanh Vân tông đến khi đi đến Đông Hoàng Chiến Tộc vẫn đều luôn ở trong khí hải hắn, đối với những bí mật kia của Tần Mệnh có thể nói so với mỗi người ở đó đều muốn hiểu nhiều hơn..
Hai người xem ra cũng không có chút ý tứ như vậy a, là lúc nào hoàn thành một hành động to lớn vĩ đại như vậy!
Thú vị, rất lâu không có sướng như thế. cái ý tứ kia của Hắc Long vậy mà trực tiếp chỉ hướng Táng Hoa?
- Ta nhiều thêm Nguyên Linh áo nghĩa chỉ có thể tăng lên một cảnh giới cho bản thân, Táng Hoa đạt được áo nghĩa của Cổ Thiên Thần lại có thể trợ giúp tất cả các ngươi.
Một Nguyên Linh Chí Tôn thất trọng thiên cùng so sánh với lục trọng thiên, tác dụng cũng không chỉ đơn giản là gấp đôi gấp hai.
Tần Mệnh dĩ nhiên từng muốn nuốt Cổ Thiên Thần, Nhưng...
Hắn nợ Táng Hoa, nợ hài tử kia, coi như là một lần đền bù.
