Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 3419: Cửu Ngục Vương




Chương 3420: Cửu Ngục Vương (2)

- Một nửa bế quan, một nửa tỉnh dậy rồi đây này.

Hắc Long động tĩnh quá lớn, lực lượng Hắc Ám có chút ảnh hưởng đối với Sơ giai Thiên Võ, mấy ngày nay tất cả mọi người đang nghiên cứu thảo luận võ đạo đây này.

Tần Mệnh cảm giác Cửu Ngục Vương giống như thật có việc, ngay cả từ chối nhã nhặn nói: - Không có gì để chúc mừng cả, vẫn là đợi rời khỏi nơi này lại bàn.

Thiên Đao Vương nhìn Cửu Ngục Vương một cái, lại nhìn Tần Mệnh một cái: - Hai ngươi có việc?

- Nhiều chuyện như vậy?

Tần Mệnh không nghĩ tới Cửu Ngục Vương sẽ dẫn hắn rời khỏi tầng phong ấn của Hải Hoàng, hiện ở bên ngoài điều tra vô cùng nguy hiểm, rời khỏi phong ấn liền dễ dàng bạo lộ.

Đợi một lát lại bàn, nếu như vẫn chưa trở lại sẽ đi qua.

Vương hầu khác chậm rãi gật đầu, khả năng thật có chuyện gì đặc biệt đi.

- Đi nơi khác?

Tuy nhiên hắn nhìn bộ dạng Cửu Ngục Vương, chính xác là có chuyện gì, cũng không lại tính toán.

Hải Hoàng lập tức muốn rời khỏi.

Cửu ca khó được đến tìm hắn, hắn cũng không thể để cho hắn thất vọng đau khổ.

Cửu Ngục Vương đứng tại đó, dường như tâm sự nặng nề, có chút u buồn.

Thanh Long Vương hô dừng nó, nhắc nhở: - Trước đừng hoảng hốt lấy sốt ruột, Tần Mệnh biết rõ bản thân làm cái gì, Cửu Ngục Vương cũng biết nặng nhẹ, huynh đệ của mình bản thân chúng ta rõ ràng, bọn hắn khả năng thật có chuyện gì đi.

Cửu Ngục Vương bỗng nhiên dâng lên, không có đợi Tần Mệnh trả lời liền xông ra ngoài.

Tần Mệnh tranh thủ thời gian lôi kéo Cửu Ngục Vương rời khỏi, Thiên Đao Vương không có xem là chuyện quan trọng, đến thạch động phía trước tìm Mỹ Đỗ Toa, nàng phát hiện Mỹ Đỗ Toa rất đúng khẩu vị nàng, mấy ngày nay trò chuyện rất được.

Bên ngoài hiện tại khẳng định đều đang lùng bắt phạm vi lớn, bất cứ dấu vết gì cũng đều có thể gây nên chú ý, Tần Mệnh cùng Cửu Ngục Vương ngay cả điều này cũng không biết?

Cửu Ngục Vương càng khác thường, càng là khả năng gặp phải phiền toái lớn.

- Cửu ca, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Cửu Ngục Vương đứng trên một tảng đá lớn, ngưng mi nhìn đáy biển tối tăm yên tĩnh.

Thiên Phật Hầu còn nghĩ đến qua mấy ngày nữa sẽ đơn độc tìm Cửu Ngục Vương tâm sự đây này, nếu đã Tần Mệnh xuất quan, vậy liền giao cho Tần Mệnh.

- Đợi một chút!

Ngộ nhỡ bị ai phát hiện, liền có thể đưa tới Hoàng tộc vây quét.

Bọn hắn rời khỏi không lâu, Hải Hoàng liền phát hiện, kỳ thật thời điểm bọn hắn xuyên qua phong ấn liền có chủ ý, tuy nhiên thấy hai huynh đệ người ta là muốn nói chuyện phiếm gì đó, nó phiền phức nghe lén.

Cửu Ngục Vương chau mày.

- Cửu Ngục Vương mấy ngày nay giống như có chút khác thường.

Lúc rời đi, đụng phải mấy vị Vương Hầu, cũng gặp phải Đại Mãnh, tùy tiện nói chuyện phiếm vài câu, mọi người thấy Tần Mệnh cùng Cửu Ngục Vương giống như có chuyện gì, cũng liền không có nhiều lời, càng không có nghĩ nhiều.

Thiên Đao Vương vung tay với Cửu Ngục Vương.

- Nơi này!

Nó trong thạch động hội tụ thành một thực thể, hỏi các Vương Hầu đang nói chuyện phiếm : - Tần Mệnh cùng Cửu Ngục Vương đi đâu?

Giọng điệu Hải Hoàng nghiêm khắc: - Nói chuyện phiếm không đến mức rời khỏi rãnh biể, càng không cần thiết chạy đi xa.

Cửu Ngục Vương mang Tần Mệnh đi ra ngoài, nhất định là có nguyên nhân gì, không có khả năng cố ý mạo hiểm.

Tần Mệnh cùng Cửu Ngục Vương rời khỏi rãnh biển, cũng xuyên qua mấy tầng phong ấn Hải Hoàng bố trí.

Nơi này cách mặt biển chừng hơn bốn nghìn thước, giá lạnh rét thấu xương, áp lực sóng cả rất lớn, ngay cả con tôm con cá còn sống đều không có.

Có phải vì Điện Chủ kích thích hắn hay không, cảm giác mình cảnh giới muốn theo không kịp?

Tần Mệnh ta là hạng người gì, ngươi còn không rõ ràng sao?

Ngươi nói gì vậy?

- Ta đuổi theo!

Cửu Ngục Vương không có khả năng không biết, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Các Vương Hầu lục tục đứng dậy, trao đổi ánh mắt, bây giờ liền có chút không bình thường.

Chính là cái tên hỗn đản Dương Đỉnh Phong kia luôn ‘dê già’ đánh giá nàng, để cho nàng rất khó chịu.

- Tần Mệnh, tin tưởng ta không?

- Không cần phải để ý bọn hắn, trò chuyện xong sẽ trở lại.

- Hải Hoàng ngài không cần phải để ý, để cho Tần Mệnh cùng hắn trò chuyện cũng tốt.

Tần Mệnh đuổi tới chỗ Cửu Ngục Vương, giọng điệu hơi chút nghiêm túc: - Cửu ca, ngươi cho ta nói rõ ràng, đến cùng có chuyện gì?

- Muốn bị đánh!

Bách Luyện Hầu bọn hắn đều không có chú ý, hơn nữa những ngày này đã phát hiện Cửu Ngục Vương có chút khác thường, không phải ngồi chỗ đó ngẩn người, chính là theo chân bọn họ trò chuyện chút ít không tìm giới hạn.

- Có khả năng, Tiểu Cửu rất không chịu thua kém, lại không thích cùng người khác trao đổi, có việc gì cũng luôn nghẹn lấy.

Ngươi đều đã là Thiên Võ cao giai, ta mới Thiên Võ sơ giai, có phải ngay cả tiếng Cửu ca này đều gọi đến không tình nguyện hay không?

Nhưng, Hải Hoàng cảm thụ bọn người Tần Mệnh càng chạy càng xa, còn không có ý tứ dừng lại, rốt cục cảm giác không đúng.

Cửu Ngục Vương phức tạp nhìn Tần Mệnh, quái dị cười: - Làm sao, ngay cả ta cũng không tin?

- Cùng ta đi!

- Đao tỷ, về lại trò chuyện!

Vừa thần bí lại cổ quái.

Thanh âm Cửu Ngục Vương bỗng nhiên từ xa ngoài năm dặm truyền tới.

Tần Mệnh càng ngoài ý muốn, đến cùng như thế nào?

Cửu Ngục Vương vẫn luôn mang theo Tần Mệnh đi tiếp đến phía trước, cho đến khi vọt lên hơn một trăm dặm, trong đầu Tần Mệnh lo lắng Cửu Ngục Vương, nhưng thực nhịn không được, thời điểm hiện tại đúng là lúc nguy hiểm, tại sao Cửu Ngục Vương phải dẫn hắn tới nơi này?

- Có tâm sự?

Trong đầu Tần Mệnh có nghi hoặc, tuy nhiên hơn nữa là lo lắng.

Tần Mệnh cau chặt lông mày: - Cửu ca!

- Trước kia rõ ràng, hiện tại không rõ ràng lắm.

- Cửu ca, ngươi...

Cửu Ngục Vương xua tay cắt ngang hắn: - Đừng nói những thứ kia nữa, ta cho ngươi nhìn một thứ, ngay tại phía dưới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.