Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 464: Ly biệt




Cứ như vậy...

Đi thẳng, đi thẳng, bọn họ cắn răng chịu đựng đau đớn, gian nan đi trong rừng rậm ẩm ướt hỗn loạn, tinh thần khẩn trương cao độ, cảnh giác tùy thời có thể xuất hiện ngoài ý muốn.

Bất tri bất giác, bọn họ vậy mà đã đi ròng rã một đêm.

Sinh mệnh khí trong sơn cốc rất nhanh liền trở nên nồng đậm, mọi người hít một hơi thật sâu, toàn thân thư sướng, thật giống như trong sa mạc nóng bức nuốt một miệng nước đá, thiếu chút nữa đều muốn khẽ ngâm ra tiếng.

Tần Mệnh búng tay vào trán nàng một cái, nhìn lại phương hướng chiến trường thú triều, trong lòng còn sợ hãi, lần đầu trải qua chém giết thảm thiết như vậy, cũng lần đầu cảm nhận được năng lượng đáng sợ sau khi Linh Yêu thành đàn sinh ra.

Hoa Đại Chuy nhẹ nhàng thở ra, số người tử thương chỉ sợ phải trên năm ngàn, con số máu chảy đầm đìa, ký ức khắc cốt ghi tâm, hiện tại hơi hoảng hốt sẽ nhớ tới hình ảnh chiến trường tràn ngập giết chóc kia, hơn nữa nếu không phải đầu hung cầm kia đột nhiên xuất hiện kia, chỉ sợ bọn họ cũng phải chết ở nơi đó, bị đám Linh Yêu ăn.

Mọi người cười khẽ, từ miệng ngươi nói ra chữ 'yêu' sao lại quái dị như vậy?

Phàm Tâm thì thầm.

Tử Mạch hỏi Tần Mệnh, may mà Tần Mệnh ở phía trước ra sức liều mạng, nếu không phải có chủ tâm cốt như hắn dẫn dắt, nàng thật không dám tưởng tượng mình có thể kiên trì hay không.

Ngay cả thú triều cũng không thể ngăn cản chúng ta, nguy hiểm khác tính là cái gì.

Chúng ta, sống sót rồi.

Khi vết thương dần dần khôi phục, tâm thần hoảng loạn khẩn trương của bọn họ cũng bắt đầu bình tĩnh lại.

- Tần Mệnh, cứ như vậy chia tay, trăm ngày sau gặp lại.

Cho đến khi khi sắc trời tảng sáng, bọn họ mới tốt xấu gì cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng thật sự là đi không nổi.

Tần Mệnh nhìn mọi người một chút, cười nói: - Đừng trầm mặt như thế, chúng ta sống sót, đại nạn không chết, tất có hậu phúc, nói không chừng chúng ta đều sẽ tìm được cơ duyên ở Huyễn Linh Pháp Thiên này.

Tu luyện, săn kho báu, chúng ta gần như nên tách ra.

- Nói hay lắm, đại nạn không chết, tất có hậu phúc!

Mã Đại Mãnh nắm lấy bả vai Tần Mệnh: - Ta cùng ngươi đi cùng nhau!

Ngày bị thương thoạt nhìn đều nửa chết nửa sống, ngắn ngủi mấy ngày lại sinh long hoạt hổ?

Cho đến lúc này, bọn họ mới có loại cảm giác chân thật chạy ra tìm đường sống.

- Tránh ra!

Yêu Nhi giải thích.

Tu luyện này chính là năm ngày năm đêm, trong lúc đó gặp phải vài lần mãnh thú tập kích, đều bị bọn họ hợp lực đánh lui.

Chỉ riêng một lần chiến đấu, đủ để nhiều tân binh kiêu ngạo nhớ đến suốt đời.

- Tới Huyễn Linh Pháp Thiên là làm cái gì?

Yêu Nhi đẩy Mã Đại Mãnh ra, đứng bên cạnh Tần Mệnh.

- Nơi này linh lực rất nồng đậm, so với Tinh Hà tông chúng ta mạnh hơn rất nhiều, là một nơi tốt để tu luyện.

- Đều khôi phục không sai biệt lắm rồi chứ?

Đó không phải là chiến trường khảo nghiệm thực lực, mà là khảo nghiệm năng lực thừa nhận và năng lực ứng biến, mạng người như trở thành thứ không đáng giá nhất, bị tùy ý chà đạp.

- Hắn có thể dẫn dắt khí tức sinh mệnh trong thiên địa.

Bọn họ vội vàng ngồi xuống vây quanh Tần Mệnh, minh tưởng tu luyện, khôi phục thương thế, điều dưỡng khí tức.

- Ngươi hy vọng ta có việc gì?

Hoa Đại Chuy cười vang, dấy lên kích tình.

Có chuyện của ngươi?

- Tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, đều vây quanh ta.

- Các ngươi có tính toán gì?

- Không dễ nói, nhưng tuyệt đối sẽ không ít.

Quản Ngọc Oánh cũng lộ ra nụ cười tươi, tới nơi này chính là tu luyện, cho dù không chiếm được bảo bối, nhưng có thể trải qua một tràng cũng là thu hoạch trân quý.

Xem ra sắc mặt hồng nhuận, khí tức vững vàng, quả thực giống như không bị thương một chút nào.

Những người khác cẩn thận kiểm tra thân thể, đã khôi phục lại bảy tám phần, phần còn lại cần phải từ từ điều dưỡng là được.

Tần Mệnh duỗi người ra, cơ bản không có gì đáng ngại, năng lực khôi phục từ hoàng kim huyết cộng thêm Sinh Sinh Quyết điều dưỡng, thời gian năm ngày làm cho hắn chứng kiến kỳ tích, không chỉ bảo trụ được mệnh, còn khôi phục không sai biệt lắm.

Tần Mệnh ngồi xếp bằng trong sơn cốc, vận chuyển Sinh Sinh Quyết, nuốt đầy khí tức sinh mệnh trong thiên địa.

- Ngươi thực sự ổn chứ?

Ta thích ngươi!

Họ chủ yếu là vết thương da thịt, cộng với tiêu thụ quá mức, không có chấn thương đặc biệt nghiêm trọng.

- Gấp gáp tách ra như vậy a, ta còn có chút sợ hãi đây này.

- Không biết có bao nhiêu người lao ra, có bao nhiêu người sống sót.

Phàm Tâm vòng quanh Tần Mệnh vài vòng, nhịn không được muốn đem y phục của hắn lột ra xem đến cùng.

Mã Đại Mãnh trừng mắt: - Ta nói là thích, là thưởng thức, không phải tình yêu, tình yêu và thưởng thức không một giống nhau!

Hoa Đại Chuy ôm quyền hành lễ, mang theo đám người Hoa Thanh Dật rời đi.

- Không cần quá liều mạng nha.

Ba nữ Tử Mạch cười phất tay, cũng rời khỏi sơn cốc.

Mã Đại Mãnh rất không nguyện tạm biệt, khiêng cự phủ sải bước đi về phía rừng rậm, tìm kiếm cơ duyên của mình.

- Cho ngươi một thứ, thụ yêu sau khi chết rơi xuống.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.